Linh Âm
Chương 1: 1
Chương 1
đường về Thịnh Đô.
Đột nhiên gặp lũ quét, chúng buộc nghỉ Dương Châu một đêm.
「Ê, Chưởng quầy, món ngỗng say chúng gọi!」 Vụ Vụ kéo tay Chưởng quầy, ý nhắc nhở.
Chưởng quầy :
「Vị cô nương , món tặng quý khách, chỉ bàn quý khách, mà bàn nào cũng !」
「Hôm nay ngày rể tương lai Dương Châu phủ chúng vinh dự thăng làm Tể tướng, Tri phủ đại nhân đặc biệt căn dặn, tất cả quán ăn lớn nhỏ trong thành hôm nay đều thêm một món đặc trưng Dương Châu chúng cho mỗi bàn khách!」
「Rể? Tể tướng? Ai ?」 Vụ Vụ hiểu.
Lời dứt, ở mấy bàn bên cạnh lập tức tiếp lời:
「Chuyện mà cũng ? Thẩm Nhạn Hành, độc t.ử Thái phó đó!」
「Tể tướng hai mươi ba tuổi! Từ khi Đại Thịnh chúng khai quốc đến nay đầu tiên, ngay cả Bệ hạ cũng tự miệng khen ' tài kinh luân' .」
「Ê? , suýt chút nữa đính hôn với Thẩm Tướng Tam tiểu thư Quốc công phủ cơ mà?」
「 hình như cũng từng qua, Tam tiểu thư đó thanh mai trúc mã Thẩm Tướng, món đồ nào cũng dành cho nàng !」
Thẩm Nhạn Hành?
lâu lắm thấy cái tên .
Vụ Vụ quá khứ , đột nhiên đầu .
Thấy khẽ cong môi .
bất mãn vẫy tay với Chưởng quầy:
「 đây, dọn , tiểu thư nhà dị ứng với thịt ngỗng!」
Dương Châu tháng Mười.
Buổi tối chút lạnh.
tựa bên cửa sổ, mặc kệ gió lạnh cũng thổi tan cái tên đó trong đầu.
Ngược , nó càng cuồn cuộn như thủy triều, nhấn chìm hơn.
Thẩm Nhạn Hành và thanh mai trúc mã.
Lúc học ở thư viện, thể hiện thiên phú phi phàm.
Khi chúng vẫn còn đang Phu t.ử răn dạy về nhà thành bài vở cho .
thể trích dẫn kinh điển, thẳng thắn bàn luận với Viện Chính.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
kỳ thi Khoa cử.
Các học t.ử tụ tập một buổi.
Trong bữa tiệc, trêu chọc:
「Nhạn Hành, khi đỗ Trạng nguyên, trâm hoa đầu thể dùng để tặng cho thương, ngươi định tặng cho Linh Âm chúng ?」
Thẩm Nhạn Hành , nhạt:
「Đương nhiên .」
Lúc đó.
Tất cả , kể cả chính , đều tin chắc rằng, Thẩm Nhạn Hành nhất định sẽ đỗ đạt cao.
Và nhất định sẽ tặng trâm hoa cho .
Thế kết quả.
Trâm hoa tượng trưng cho tâm ý Thẩm Nhạn Hành.
cài đầu một khác.
Đường trận lũ quét hề dễ dàng.
Đến khi chúng về tới Thịnh Đô, một tháng .
xe ngựa xóc nảy khiến chán ăn vô cùng, cơ thể mảnh mai vốn càng thêm gầy yếu.
Vụ Vụ chằm chằm nửa bát cơm ăn thừa, vẻ mặt mong mỏi:
「Cũng trách yên lòng, chính sự còn làm xong , gầy một vòng lớn .」
「Ôi... thấy nên mau chóng bảo đến đón nàng , cứ tiếp tục thế , về sẽ phạt bằng gậy mất.」
Chỉ một câu mà nàng bằng giọng châm chọc.
Nghĩ đến gương mặt tuấn tú cưng chiều bất đắc dĩ Cao Nghiên.
bưng bát cơm lên, xúc thêm vài miếng nữa miệng.
khi dùng bữa, Mẫu đích ôm hai chiếc chăn mới đến.
dậy đưa tay đón, Mẫu đặt chăn xuống kéo tay xuống giường.
kỹ lưỡng một lúc lâu, xoa.
Cuối cùng thì bắt đầu lau nước mắt , hỏi mãi mới .
Hoá tức đến mức…
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/linh-am/1.html.]
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
「Ngươi những đó rảnh rỗi đến mức đau cả miệng ?」
「Ngươi mới trở về thôi, bọn họ kéo đến phủ như ong vỡ tổ để hóng chuyện , mở miệng ngậm miệng 'Thằng nhóc nhà họ Thẩm', cái gì mà 'Ôi chao, chẳng lẽ quên Thẩm Nhạn Hành , bây giờ trọng dụng mặt Bệ hạ đấy'!」
「 xem lời lời gì? Cứ như thể con gái rời khỏi Thẩm Nhạn Hành sống nổi ! Chuyện năm xưa ai ai , trong lòng bọn họ tự ? còn nhai nhai những chuyện cũ rích ...」
Lồng n.g.ự.c Mẫu phập phồng kịch liệt, chọc tức nhẹ.
nhẹ nhàng vuốt lưng .
khỏi thở dài một tiếng.
Bất kể đây bây giờ.
Chỉ cần một trong hai và Thẩm Nhạn Hành xuất hiện.
Tên nhất định sẽ nhắc đến.
Dù rời lâu như .
về... vẫn thoát khỏi sự đàm tiếu ngoài.
Mẫu dỗ dành một lúc.
Cuối cùng cũng nở nụ .
Nhân lúc ngủ, và Vụ Vụ phố mua d.ư.ợ.c liệu.
Chẳng qua ngờ, trùng hợp đến .
chạm mặt lảng vảng dứt trong đầu mấy ngày nay
Thẩm Nhạn Hành.
Tiệm t.h.u.ố.c lớn.
Ông chủ cầm đơn t.h.u.ố.c tập trung vài , ngập ngừng :
「Đồ trong đơn tuy vật hiếm hoi gì, lượng quả thật lớn...」
「 , cô nương mua về định dùng việc gì?」
hỏi:
「Từ xưa đến nay, buôn bán chỉ theo đuổi lợi nhuận, chủ quán còn quan tâm đến mục đích sử dụng?」
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất đang nhiều độc giả săn đón.
「Cô nương đó thôi, những d.ư.ợ.c liệu mà nàng khi điều chế, đều t.h.u.ố.c trị thương binh chiến trường. Mấy ngày , Tể tướng mới dặn dò, ưu tiên một chút.」
Vụ Vụ nhất thời phản ứng kịp Tể tướng ai, ông chủ , lập tức nổi giận.
「Keng」 một tiếng, một túi thanh vàng đập xuống bàn.
「 mặc kệ ngươi Tể tướng Tể tướng, chỉ hỏi ngươi, đây chỉ tiền đặt cọc, ngươi bán bán?」
Ông chủ thấy thanh vàng, ánh mắt tinh tường loé lên.
「Bán, bán, bán... Ai khước từ vàng...」
Giọng dừng đột ngột.
Đôi mắt nhỏ lén lút liếc phía , vẻ mặt chột .
Nhận thấy điều .
chậm rãi đầu ...
Trong lòng khỏi sững sờ.
Thẩm Nhạn Hành!
Năm năm gặp.
Bóng dáng vốn dĩ mờ nhạt từ lâu.
Lúc hiện rõ một nữa.
mặc cẩm bào màu trắng ánh trăng, khí chất thanh quý khó che giấu khắp .
Mày mắt như tranh vẽ, vẫn đẽ, dễ chịu như xưa.
Ý chí tươi sáng thời niên thiếu lắng đọng thành sự trầm tĩnh như đầm sâu.
Lúc , con ngươi lạnh như ngọc mực hề rời mắt khỏi .
Bên trong tựa như thứ gì đó cuồng loạn nảy nở từng chút từng chút một.
Cảm nhận thấy khí .
Vụ Vụ chộp lấy vàng, che chở phía .
Chặn một nửa tầm mắt Thẩm Nhạn Hành.
kéo kéo tay áo nàng, trao cho một ánh mắt yên tâm, dẫn đầu bước về phía cửa.
「Nhạn Hành biểu ca, ngươi chuyện gì mà vội thế? thể đợi...」**
Một bóng vội vàng xông .
Mém chút nữa thì đ.â.m , kịp thời vững .
Bốn mắt .
Nàng mở to mắt dám tin.
「Ngươi?! Tạ Linh Âm?」 Âm cuối Dương Nhứ Nhứ run rẩy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.