Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 123

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Ôi chao, đa tạ cô nương rộng lượng.”

Chưởng quỹ cũng thở phào một , đó dẫn Thẩm Lệnh Nghi nép sang một bên, tủm tỉm vài lời khách sáo chủ động đề nghị lát nữa sẽ tặng thêm cho nàng hai hộp bánh gạo trân châu, lúc mới cho qua chuyện .

Đợi chưởng quỹ rời , Liên Tâm liền kéo Thẩm Lệnh Nghi xuống.

Nàng mắt đầy ý : “Ban nãy ngẩng đầu, thấy ở cửa giống thì lập tức thử gọi một tiếng, ai ngờ thật!”

Thẩm Lệnh Nghi thấy nàng cũng kích động, mở lời liền như ống tre đổ đậu mà hỏi: “Liên Tâm tỷ tỷ bây giờ sống thế nào , hôm nay ở đây, bên Thu Thủy Viện tỷ còn bao giờ ?”

Liên Tâm họ Diêu, đây cũng giống như Tần Quy Tước cô nương đầu Thu Thủy Viện, một cây rụng tiền vàng óng ả do một tay Trình Dư Yên đào tạo .

Thẩm Lệnh Nghi năm đó lúc mới đến Thu Thủy Viện còn đang mang bệnh, đút cho nàng thìa t.h.u.ố.c đầu tiên chính Diêu Liên Tâm.

Cho nên trong ký ức Thẩm Lệnh Nghi, Diêu Liên Tâm chính đầu tiên ơn tái tạo đối với nàng.

Cùng đầu, tính tình Diêu Liên Tâm và Tần Quy Tước trái ngược.

Tần Quy Tước phóng khoáng trói buộc, bao giờ vì ở chốn lầu xanh mà tự xem nhẹ bản .

Tâm nguyện lớn nhất đời chính thể dành dụm đủ bạc, tự chuộc mua một tiểu viện làm một nữ hộ, đời cần dựa dẫm thở khác, đặc biệt nam nhân, tự cơm no áo ấm, độc lập một cõi.

Tuy nhiên, tâm nguyện lớn nhất đời Diêu Liên Tâm bỏ phận thấp hèn để làm lương thiện, tìm một nam t.ử tình nghĩa, một gia đình khoáng đạt bao dung từ đó lấy phu quân làm chuẩn mực, tướng phu giáo tử, giữ lấy một tấc trời đất cùng nam t.ử yêu thương trọn đời trọn kiếp, bạc đầu giai lão.

, Diêu Liên Tâm quả nhiên như nguyện mà thoát khỏi phận hèn mọn từ trong tay Trình Dư Yên tự chuộc tờ khế ước bán đó, cùng tình lang ân ân ái ái song túc song phi, rời xa khỏi chốn lầu xanh khói lửa.

lúc ban đầu, nàng và bên Thu Thủy Viện vẫn còn chút qua . Mỗi dịp lễ tết, nàng cũng sẽ riêng tư lén lút nhờ mang ít đồ chơi nhỏ đến cho Thẩm Lệnh Nghi và Tần Quy Tước.

Chỉ Trình Dư Yên chuyện liền nổi giận một trận, nghiêm lệnh cấm Thẩm Lệnh Nghi và Tần Quy Tước liên lạc với Diêu Liên Tâm nữa.

Ban đầu Thẩm Lệnh Nghi hiểu, cảm thấy Trình Dư Yên sinh tính bạc bẽo nỡ cô nương do chính tay vun trồng cuộc sống mỹ mãn hạnh phúc.

Tần Quy Tước lặng lẽ cho nàng , Trình Dư Yên làm như thực cho Diêu Liên Tâm.

Bởi vì, mấy chữ “bỏ phận thấp hèn để làm lương thiện” thì dễ thực tế vô cùng gian nan.

Con ai cũng tình cảm, dù nữ t.ử lầu xanh cũng tỷ tình sâu nghĩa nặng và bằng hữu chí đồng đạo hợp.

một khi lương, những tri kỷ chốn phong nguyệt ngày xưa đó đều sẽ biến thành những vết nhơ và nước bẩn thể xóa .

lương” thế nào?

sạch sẽ trong trắng như thể niết bàn sống một nữa.

sống thì cắt đứt sạch sẽ với quá khứ, tỷ tri kỷ gì, bộ đều vứt bỏ .

từ đó, Thẩm Lệnh Nghi còn gặp Diêu Liên Tâm nữa, thoắt một cái cũng qua nhiều năm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lúc gặp , phận cảnh ngộ hai đều khác, ngược cũng bất ngờ thể xuống ôn chuyện cũ.

“Thu Thủy Viện nữa ngược riêng tư gặp mama hai .”

Diêu Liên Tâm rót cho Thẩm Lệnh Nghi một chén ấm, tuy hai nhiều năm gặp trong lời hề sự xa cách.

cũng , hai thực quen từ lúc còn hèn mọn, tình nghĩa so với những bằng hữu tỷ bình thường khác .

Chẳng qua chỉ ba hai câu, sự câu nệ Thẩm Lệnh Nghi vì lâu ngày gặp Diêu Liên Tâm biến mất.

“Mama con chính miệng cứng lòng mềm. Ban đầu bà kiên quyết cho và Quy Tước tỷ tỷ liên lạc với tỷ cũng hy vọng... tỷ tỷ thể cắt đứt sạch sẽ với và việc ở bên Thu Thủy Viện.”

Diêu Liên Tâm gật đầu thật mạnh: “Dụng tâm lương khổ mama, chứ. Huống hồ những năm nay và Quy Tước, thực năm nào tiết Thanh Minh cũng đều gặp một .”

“Thanh Minh ư?” Thẩm Lệnh Nghi sững , đột nhiên nghĩ đến a nương Diêu Liên Tâm và bà Tần Quy Tước đây chôn cất ở cùng một nơi.

“Thảo nào.”

Thẩm Lệnh Nghi tức khắc bừng tỉnh ngộ, khỏi bật :

cứ mỗi năm tảo mộ về, Quy Tước tỷ tỷ đều sẽ mang về một hộp bánh thanh đoàn. Cái vị đó ăn giống hệt như Liên Tâm tỷ tỷ làm, tỷ còn lừa mua ở chỗ gánh hàng rong chân núi thì ... như !”

Diêu Liên Tâm mím môi : “ cho tỷ . cũng chỉ chút tài mọn , mỗi năm cho nếm thử chút hương vị mới, một chút tâm ý mà thôi, toạc đều khó xử.”

Thẩm Lệnh Nghi hiểu gật đầu, đột nhiên giả vờ trừng mắt.

, mama nhất định . tinh tường như bà , còn nhớ mỗi năm Thanh Minh bà đều canh cánh xem Quy Tước tỷ tỷ mang bánh thanh đoàn đó về !”

Diêu Liên Tâm ánh mắt dịu : “Trình mama chắc hẳn .”

chỉ một giấu giếm ?” Thẩm Lệnh Nghi hối hận.

Nhớ năm đó vì Trình Dư Yên lệnh cho nàng và Tần Quy Tước gặp Diêu Liên Tâm, nàng lúc giận Trình Dư Yên.

lúc đó nàng quả thực còn nhỏ hiểu chuyện, thể cảm nhận dụng tâm lương khổ Trình Dư Yên, chỉ một mực cảm thấy bà chính một vị mama độc ác mặt lạnh vô tình.

, do trọng tình nghĩa.” Diêu Liên Tâm lắc đầu, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Lệnh Nghi.

Thẩm Lệnh Nghi khỏi trêu chọc : “Tỷ tỷ bằng dễ lừa !”

Hai lập tức , bầu khí giữa họ thoải mái hơn ít.

Thẩm Lệnh Nghi bèn hỏi Diêu Liên Tâm: “Tỷ tỷ bây giờ sống thế nào , vị Phùng gia công t.ử đối xử với tỷ chứ?”

Năm đó lúc Diêu Liên Tâm chuộc , Thẩm Lệnh Nghi còn rõ những chuyện nam nữ đó, cũng chỉ chuộc cho Diêu Liên Tâm một vị công t.ử họ Phùng, trông mày thanh mắt tú, một biểu nhân tài, khi thi đậu công danh vẫn quyến luyến quên Diêu Liên Tâm cũng cầu xin Trình Dư Yên nhiều .

Cứ kiên trì như hơn một năm, Phùng công t.ử vẫn lòng, đối với Diêu Liên Tâm như một, mới đổi cái gật đầu Trình Dư Yên.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...