Liệu Có Cầu Vồng
Chương 7
7
“Thôi, đừng nhảm với cô nữa, lấy con dấu thì nhanh chóng lấy đồ , kẻo đêm dài lắm mộng.”
Cố Dương liếc tỏ vẻ ghê tởm.
Ánh mắt lướt qua bụng phẳng lì , đáy mắt càng thêm chán ghét.
“Cố Dương… tối nay em ở đây.”
Trần Lộ chỉ chiếc giường lớn, nũng nịu nép lòng Cố Dương, hai hôn mặt như ai.
Còn , lôi xuống tầng hầm căn biệt thự , một sợi xích sắt khóa góc tường.
lẽ vì họ vẫn lấy một nửa tài sản còn bố , sợ xảy chuyện gì ngoài ý , nên tạm thời gi//ết .
Họ chỉ cho một chai nước mỗi ngày.
nhanh chóng đói đến mức kiệt sức, môi trường ẩm ướt, lạnh lẽo khiến sốt.
Sợi xích sắt dài luôn khiến sợ hãi, nhớ đến một chuyện trong quá khứ một cách chắp vá.
trói giường lớn, bụng to.
“Thanh nhi, con gái chúng sinh , em đừng nữa, ?”
“Thanh nhi, em hậ/n , , sẽ cố gắng bù đắp cho em, sẽ yêu thương em và con gái thật nhiều…”
“Trần Thanh, em cho rõ, đây má/u thịt em, em thật sự bỏ rơi nó ?”
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã!, truyện cực cập nhật chương mới.
“Em Trần Thanh, đừng bao giờ nữa, con gái, sẽ nuôi nó khôn lớn.”
Trong cơn sốt mơ màng, sờ thấy chiếc vòng tay rộng cổ tay.
nắm chặt lấy nó vì thấy mát, thế nào chạm một cái chốt nhỏ đó.
Khi thấy giọng Lệ Tranh, còn tưởng đang mơ.
“Trần Thanh, chuyện .”
Giọng Lệ Tranh lớn hơn một chút, mơ màng dậy, mới phát hiện â/m thanh đó phát từ chiếc vòng tay .
như nắm cọng cỏ cứu mạng: “Lệ Tranh, cứu …”
“Trần Thanh, xảy chuyện gì, từ từ , đừng sợ.”
“… Cố Dương nhốt trong tầng hầm…”
nghẹn ngào, cố gắng rõ đầu đuôi câu chuyện.
cứ tưởng Lệ Tranh sẽ nhân cơ hội mỉa mai, chế giễu vài câu.
hề.
“Ngoan ngoãn đợi , sẽ nhanh chóng đến cứu em .”
“Lệ Tranh…”
“ ?”
Nước mắt từ từ rơi xuống: “Con gái … vẫn chứ? Mấy ngày nay chịu uống sữa bột ?”
“ lắm, ngoan hơn một chút.”
“Xin .”
Lệ Tranh gì, cúp máy.
thứ ba canh giữ mang nước đến, bên ngoài vang lên tiếng động lớn vật nặng va chạm.
Chốc lát , cánh cửa sắ/t luôn đóng chặt phá từ bên ngoài.
Lệ Tranh đạp cửa xông , vài tia đèn pin chiếu , bước nhanh đến mặt , đang định bế lên thì…
Hai phía đột nhiên giơ tay, chĩa họng s/ú//g đen ngòm thái dương .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Biến cố bất ngờ khiến thuộc hạ Lệ Tranh cũng nhanh chóng rơi thế động.
“Thanh nhi… Mấy ngày nay để em chịu khổ .”
Cố Dương từ tới, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo .
“Bây giờ bắt tên ác nhân , coi như Thanh nhi, chúng đến bệ/nh viện …”
Cố Dương bế thốc lên, yếu ớt vùng vẫy, mấy ngày ăn uống gì, chẳng còn chút sức lực nào.
bọn họ ấn Lệ Tranh xuống đất.
chịu quỳ, dùng gậy sắt đá/nh mạnh khoeo chân.
Hình như gãy một chân, nửa quỳ xuống đất trông chật vật vô cùng.
Bàn tay chống xuống đất bọn họ dùng da/o gă/m đâ//m xuyên qua, ghim chặt xuống đất.
“Trần Thanh.” khàn giọng gọi tên .
mắt hoa lên, cố gắng lên tiếng, Cố Dương bóp cổ , một lời nào.
“Trần Thanh…”
Chìm hôn mê, â//m thanh cuối cùng thấy tiếng Lệ Tranh gọi tên .
nữa tỉnh , xung quanh bốn bức tường trắng xóa.
ngửi thấy mùi thu/ốc sá/t trùng, tiếng tíc tắc thiết bên tai khiến chắc chắn rằng đang ở trong bệ/nh viện.
cố gắng dậy.
Cửa phòng bỗng đẩy , bác hai , cũng chính bố Trần Lộ, bước .
“Trần Thanh, cháu thấy thế nào ?”
Ông vẫn bộ dạng hiền từ, phúc hậu đó.
khi khuôn mặt , thấy nó đáng sợ như rắn rết.
“Chú hai, bác cứ thẳng .”
Ông một lúc, bỗng nhiên :
“Trần Thanh, cháu thông minh hơn , thì chú cũng thẳng luôn.”
Xem thêm: Thập Lục Nương (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ cả mất đột ngột, con tiện nhân Tần Dung cấu kết với khác cuỗm một nửa tài sản.”
“Cấu kết với khác?”
Chú hai liếc , “Đến nước thì chú cũng giấu cháu nữa, con tiện nhân Tần Dung đó, chắc sớm cấu kết với thằng con nuôi cả, Lệ Tranh .”
“Nó cuỗm ti/ền theo Lệ Tranh đến T/am Gi/ác Và/ng, còn nhân lúc hỗn loạn bắ/t /c cả cháu nữa, mục đích chính con dấu trong tay cháu.”
😁
“Chú và Cố Dương hai năm nay tìm cháu, cũng tốn ít công sức.”
“Vất vả lắm mới cứu cháu về, kết quả vì những chuyện p/hi nh/ân tín/h trải qua ở T/am G/iác Và/ng, cháu ngày nào cũng gặp ác mộng, bất đắc dĩ, chú và Cố Dương đành đưa cháu đến bệ/nh viện, xóa đoạn ký ức đó cháu.”
“Trần Thanh, cháu nên hiểu rõ, chúng đều họ Trần, chúng mới một nhà, dù thế nào chú cũng sẽ hại cháu.”
“Bây giờ, chỉ cần cháu thể khiến Lệ Tranh giao nộp tà/i sản mà và Tần Dung cuỗm , chú sẽ để cháu và Cố Dương kết hôn một cách long trọng.”
“Trần Lộ sớm cấu kết với Cố Dương ?”
Chú hai một cách hiền từ: “Đứa nhỏ ngốc nghếch , đó chỉ vở kịch mà chúng diễn, để chân thật, mới giấu cháu, mới thể lừ/a Lệ Tranh từ /m Gi/ác Và/ng về đây.”
gật đầu: “Tức , Cố Dương hề ở bên Trần Lộ?”
“Đương nhiên, trong lòng Cố Dương chỉ mỗi cháu thôi.”
“Tại chú hai chắc chắn rằng cháu thể khiến Lệ Tranh giao nộp t/ài sản ?”
“Thanh nhi, cháu vẫn ? Lệ Tranh thích cháu, giữa hai còn một đứa con gái, đó chính điểm yếu Lệ Tranh.”
Đầu ngón tay run lên dữ dội, cố gắng chịu đựng, để lộ chút cảm xúc nào.
Đây chính , vì gia sản mà bố để , bọn họ thể nhẫn tâm, toan tín/h đến mức .
Chưa có bình luận nào cho chương này.