Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 989: Tầm nhìn xa của Lãnh Thiên Việt
Ví dụ như phê duyệt xuất cảnh vì việc công và tiếp đón ngoại giao. Năm 1979, Trung Quốc thiết lập quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ, du khách Mỹ cũng dần nhiều lên. Mỹ keo kiệt bủn xỉn khác với Nhật hào phóng, họ rõ ràng nghèo rớt mồng tơi, còn vẻ đại gia. Vì Lãnh Thiên Việt mới chế giễu họ " nghèo cố chấp".
Mất mặt, còn đánh, Mỹ thể dễ dàng bỏ qua. Thế , họ tìm đến Tổ Ngoại sự để đòi công bằng. Lão Mỹ ở mặt phụ trách Tổ Ngoại sự, oang oang kể lể chuyện vợ chồng Lãnh Thiên Việt bắt nạt, cắt đầu bỏ đuôi, thêm dầu thêm mỡ. Xong xuôi thì Giám đốc Thịnh lãnh đạo mời đến, đó ông mời đồng chí Lãnh Thiên Việt đến.
Hiểu rõ lý do mời đến, đồng chí Lãnh Thiên Việt điềm nhiên đối diện Giám đốc Thịnh, kể đầu đuôi câu chuyện một cách chi tiết, thực tế... Kể xong, cô bày tỏ suy nghĩ và quan điểm :
“Giám đốc Thịnh, chuyện ai ai , trong cửa hàng bao nhiêu chứng kiến, ngài chỉ cần hỏi . Hơn nữa, hôm qua cả ngày đều ở cùng ông nội và ba chồng, họ chứng kiến bộ sự việc, Tổ Ngoại sự thể gọi điện cho ba chồng . Và họ cần lo lắng ba chồng sẽ bao che, ai cũng con ‘Bao Công mặt sắt’ mà, ba chồng sẽ sự phân xử công bằng cho chuyện .”
Bạn thể thích: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
*“Nhãi con! Đáng đời cho lão Mỹ thối nhà ngươi xui xẻo, ai bảo ngươi đụng Lãnh Thiên Việt . Bản cô nương đây sẽ nuông chiều ngươi như khác . Loại mũi heo cắm hành lá giả làm voi như ngươi, gặp quá nhiều . Ngươi đến Tổ Ngoại sự kiện cáo thì ích gì, đây con dâu thị trưởng, ba chồng chống lưng, sợ ai chứ?”*
Giám đốc Thịnh đương nhiên cũng sợ Mỹ kiện cáo, với phận đồng chí nhỏ Lãnh Thiên Việt , đừng cô làm , cứ cho thật sự bắt nạt lão Mỹ thì ? Giám đốc Thịnh bất giác ưỡn thẳng lưng. Bây giờ dù tỉnh trưởng đến tìm ông, ông cũng sợ, lưng ông còn một vị cựu tỉnh trưởng lừng danh cơ mà.
Giám đốc Thịnh gọi Lãnh Thiên Việt đến, chẳng qua chỉ làm theo thủ tục, tìm hiểu tình hình chi tiết.
“Cô Lãnh Thiên Việt, đầu đuôi câu chuyện rõ , cô đừng kích động, cũng đừng tức giận, chuyện xử lý thế nào.” Giám đốc Thịnh ngốc, ông đẩy cái nồi cho lãnh đạo , để ông tìm thị trưởng đại nhân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đối với một tệ nạn Cửa hàng Hữu nghị, Giám đốc Thịnh sớm chướng mắt . Ông báo cáo lên nhiều giải quyết hợp lý, ông nhân cơ hội chỉnh đốn cửa hàng. Giám đốc Thịnh cảm thấy, cô Lãnh Thiên Việt quả thực do ông trời phái đến để giúp đỡ .
Bạn thể thích: Full Hà Tổng Tuyệt Tử? Kết Hôn Với Người Câm (Nguyễn Thanh Âm-Hạ Tứ) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cô Lãnh Thiên Việt, chuyện hôm qua, thực nên cảm ơn cô và chồng cô, hai vợ chồng cô dám làm dám chịu, cung cấp một cơ hội để Cửa hàng Hữu nghị chấn chỉnh và cải cách. Bước tiếp theo, sẽ xin chỉ thị cấp để thực hiện các biện pháp.”
Giám đốc Thịnh, phụ trách Cửa hàng Hữu nghị từng trải , hiểu rõ ý nghĩa cửa hàng đối với Phượng Thành hơn ai hết. Phượng Thành một trong những cái nôi văn minh Trung Hoa, điểm khởi đầu Con đường Tơ lụa, sở hữu nguyên du lịch phong phú và sức hấp dẫn văn hóa độc đáo. Nó chỉ lựa chọn hàng đầu các đoàn du lịch các nước, mà còn điểm đến bắt buộc các đoàn chính phủ các nước đến thăm Trung Quốc.
Cửa hàng Hữu nghị cửa sổ thể hiện tình hữu nghị với bên ngoài, trực tiếp đại diện cho bộ mặt thành phố . Nếu thái độ lịch sự và tố chất nhân viên bán hàng theo kịp, đó chính làm mất mặt thành phố. Giám đốc Thịnh còn , suy nghĩ ông vô tình đồng bộ với thị trưởng. Thị trưởng Quan cũng đang xem xét chuyện .
Lãnh Thiên Việt, xuyên , còn nghĩ xa hơn họ, cô thẳng thắn bày tỏ quan điểm:
“Giám đốc Thịnh, ngài cần khách sáo như , lý do cứng rắn với Mỹ vì ưa thái độ ngạo mạn , chồng tay xử lý vì thách thức lòng tự tôn Trung Quốc. Chúng thể thừa nhận, đất nước chúng hiện nay cách lớn với các nước phương Tây, trong mắt nhiều Trung Quốc, nước ngoài coi biểu tượng sự tiên tiến và giàu . Vì tránh khỏi thái độ ngưỡng mộ mù quáng đối với họ.”
“Hiện nay nước ngoài đến Trung Quốc du lịch còn nhiều, vật hiếm thì quý, cộng thêm chính phủ đối với họ tương đối khoan dung nên họ mới tỏ kiêu ngạo. vài chục năm nữa, kinh tế đất nước chúng sẽ những đổi long trời lở đất, thành phố sẽ đổi từng ngày, các thành phố phát triển sẽ cũng bóng dáng nước ngoài. quen mắt , sẽ còn coi trọng họ nữa. Đến lúc đó, Trung Quốc chúng thể coi thường nước ngoài , đặc biệt Mỹ.”
Những lời thao thao bất tuyệt Lãnh Thiên Việt khiến Giám đốc Thịnh kinh ngạc đến ngây . Cô gái nhỏ thể nghĩ đến chuyện mấy chục năm , đây năng lực gì ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.