Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 664: Nói móc

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Rõ ràng đang thăm dò xem tối nay Trì Mặc ngủ nhà , ngoài mặt, Nhiếp Thanh Hoan vòng vo bóng gió.

Thế mà Trì Mặc chẳng hé nửa lời.

cô đang giở trò gì, nên im lặng cách đối phó nhất.

khi lấy thuốc giảm sưng tiêu bầm ở bệnh viện, Trì Mặc còn đưa cô ăn tối.

Về đến nhà họ Trì, Nhiếp Thanh Hoan lấy hết can đảm đòi Trì Mặc đỡ .

Cô nhấc một chân lên, nhảy lò cò.

thể nhỏ nhắn cứ thế cọ qua cọ bên . Trì Mặc cô cọ đến mức mặt mày tối sầm,

“Đau đến mức nhấc nổi chân ? Một chút sức cũng ?”

Nhiếp Thanh Hoan lí nhí,

“Ban đầu thì , kéo em khỏi văn phòng lúc chiều, làm nó tổn thương hai …”

Trì Mặc, “…”

im lặng vài giây, Nhiếp Thanh Hoan liền thừa cơ thả chân xuống, buông tay .

“Xin , em quên bây giờ ghét em. Em tự , đau đến cũng chẳng . Cùng lắm em nghỉ thêm vài tháng nữa, bỏ luôn cuộc thi sắp tới, để Tô Vân Tinh em giành vị trí C, làm mất mặt nhà họ Trì cho xong.”

Trì Mặc lạnh lùng:

“Học ai mà chuyện móc méo như thế hả?” Nhiếp Thanh Hoan cắn môi.

“Em thật lòng.”

Trì Mặc bao giờ câu nào thật lòng từ miệng cô.

Cái đầu cô cứ như nuôi một con khỉ pháo, chẳng bao giờ đoán phút sẽ bay lên trời lao mặt .

tốn lời, ôm ngang eo cô, nhấc bổng như xách mèo, trực tiếp vác nhà.

Tối đó, ba Trì gọi điện hỏi chuyện xảy ở nhà hát.

video tung lên mạng, vì cả Trì Mặc lẫn nhà họ Tô xuất hiện nên lập tức thu hút ít sự chú ý.

Ba Trì ,

“Ba hợp tác làm ăn với nhà họ Tô vài , A Mặc, đừng vì mấy chuyện nhỏ mà làm mất hòa khí quá mức.”

Trì Mặc giới hạn, lạnh nhạt đáp:

“Con , chuyện Thanh Hoan cũng phần nóng nảy, dịp con sẽ mời nhà họ Tô ăn một bữa.”

Ba Trì hài lòng,

“Con thật sự hiểu chuyện hơn thằng A Sâm nhiều.”

Trì Mặc đầu dây bên tiếng ồn ào, hình như ở bệnh viện, bèn hỏi:

“Bên ba chuyện gì ?”

giấu con trai lớn, ba Trì đành thẳng thắn:

“Lúc qua hầm thì gặp chút sự cố, , ba với đều bình an.”

ông còn đưa điện thoại cho Trì để bà trò chuyện vài câu.

khi chắc chắn ba đều , Trì Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, “Chờ ba định về sớm một chút, con sẽ đến đón.”

Ba Trì khà khà:

“Lúc đó sợ chết, con còn đá đè lên , may một cô gái nhanh trí nghĩ cách cứu, nếu hậu quả lường .”

Trì Mặc:

“Gặp chuyện như mà ba còn nổi?”

Ba Trì:

“Con cứ kệ ba, lúc về sẽ hiểu.”

khi tắm rửa xong, Nhiếp Thanh Hoan sấp giường, nhắn tin với Phương Vi nở nụ gian.

Phương Vi bộ đầu đuôi câu chuyện, giờ đang bày mưu tính kế cho cô cách “câu” trai .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong điện thoại, Phương Vi hào hứng:

“Trì Mặc Thiên Yết, kiểu âm trầm giảo hoạt còn phong lưu, bình thường chẳng ai lọt nổi mắt . Nếu tóm chắc thì từ từ, thể vồ vập quá.”

Nhiếp Thanh Hoan nhỏ giọng hỏi:

“Cụ thể từ từ ?”

Phương Vi:

“Để tớ dạy cho…”

Cô nàng chuyện lúc nào cũng thẳng tưng và táo bạo, Nhiếp Thanh Hoan bao nhiêu thì mặt đỏ bừng, vẫn cố bỏ sót chữ nào.

lúc đoạn cao trào, bên ngoài phòng ngủ chợt tiếng gõ cửa. Nhiếp Thanh Hoan giật nảy , lắp bắp:

“Ai, ai đấy?”

Giọng Trì Mặc vang lên:

.”

Cô càng hoảng hơn, tim đập rối loạn, vội cúp máy, ngay ngắn . “ .”

Trì Mặc bước , theo thói quen liếc quanh phòng, đó mới biểu cảm cô,

“Căng thẳng cái gì?”

Nhiếp Thanh Hoan gượng, “ .”

lén điện thoại, kiểm tra xem ngắt cuộc gọi .

mới bước xã hội, kỹ năng diễn xuất cô còn kém lắm, giả trân.

Trì Mặc thu hết mắt, thấy hai tai cô đỏ rực, đoán chắc đang chuyện với tên đàn ông dê xồm ban sáng.

Nhiếp Thanh Hoan hỏi: “ tìm em việc gì ?”

“Đem sữa tới.”

Trì Mặc lạnh nhạt đặt cốc lên bàn đầu giường, bóng cao lớn ánh đèn bàn càng thêm áp lực.

Nhiếp Thanh Hoan thấy ánh mắt hôm nay khác hẳn. Bình thường xa cách, hôm nay chằm chằm, như đang dò xét. Cô cúi xuống .

Phát hiện cổ áo ngủ lệch, lộ nhiều, cô vội vàng kéo .

nhớ đến mấy lời Phương Vi, cô chần chừ một chút, lén lút kéo cổ áo xuống.

Lộ còn nhiều hơn lúc nãy, thậm chí khe n.g.ự.c còn mờ mờ hiện . Trì Mặc: “…”

Mấy chiêu trò cô từng dùng hai , nào trắng trợn như hôm nay. vẫn theo thói quen kéo áo cô , che kín đến tận cổ mới thôi.

“Bao giờ thi đấu?”

nhắc đến thi đấu ballet, mắt Nhiếp Thanh Hoan liền sáng lên, nụ ngọt ngào rạng rỡ:

“Tháng mười, em diễn viên chính, lúc đó sẽ đến chứ? Em giữ cho khu VIP.”

Trì Mặc hờ hững:

. Chỉ nhắc em tới hai tháng nữa, lo luyện tập cho , đừng đăng linh tinh cái gì, lỡ ảnh hưởng công việc.”

Nhiếp Thanh Hoan tròn mắt ngơ ngác:

“Em đăng cái gì ?” Trì Mặc đáp.

cụ thể thì thấy bản quản quá nhiều, thì cứ thấy khó chịu rõ vì .

“Nhắc nhở em thôi, gõ tiếng chuông cảnh tỉnh.”

chuyển chủ đề:

“Hôm nay cái cô họ Tô gì đó, chân cũng chẳng nhẹ hơn em bao, em làm ?”

Nhiếp Thanh Hoan dám dối, ủ rũ gật đầu. Trì Mặc:

“Em nặng chín chục cân, đạp cô thành ? Chẳng lẽ giấu tấm thép đế giày?”

Nhiếp Thanh Hoan lí nhí:

“Em nhảy lên đạp…”

Cú nhảy , sức nặng cùng nỗi uất hận dồn hết lên chân, khi còn hơn cả ác quỷ, đạp gãy chân nhẹ .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...