Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự
Chương 636: An An, hãy nén bi thương
Ôn Tự và Lệ Tư Niên xuống bao lâu thì tiếng gõ cửa dồn dập làm cho tỉnh giấc.
Tiếng động lớn, đến mức Niên Niên cũng sủa ầm lên.
Lệ Tư Niên vén chăn dậy, dặn dò Ôn Tự, “Em đừng động, xem.” tùy tiện khoác áo mở cửa.
khi rời phòng, Niên Niên cũng chạy , canh bên giường, trong tư thế bảo vệ, rời nửa bước.
Ôn Tự lờ mờ thấy tiếng .
Cô xoa đầu Niên Niên, cũng bước ngoài.
tới cửa thấy Tiêu An An quỳ rạp xuống đất.
Bộ váy trắng cô đầy vết máu, đang ôm chặt lấy ống quần Lệ Tư Niên, miệng lắp bắp cầu xin gì đó, câu câu .
Ôn Tự hoảng hốt chạy đến đỡ cô dậy.
Từ miệng An An Nguỵ Thành xảy chuyện, cầu xin họ đến bệnh viện cứu chữa.
đầu tiên Ôn Tự thấy An An đến mức như ngừng thở, cổ còn một vết cắt, lúc vẫn đang rỉ máu.
Cô lập tức gật đầu đồng ý, nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.
Lệ Tư Niên thu xếp cho Niên Niên xong, cũng khoác thêm áo theo.
…
Tiêu An An trốn ngoài.
Xem thêm: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nguỵ Thành trút thở cuối cùng trong biệt thự, cô nổi giận lôi đình, ép Tiêu Triệt đưa đến bệnh viện, chịu. Cô liền cầm d.a.o gọt trái cây cứa cổ .
Tiêu Triệt ép đồng ý, lập tức đưa Nguỵ Thành , còn Tiêu An An thì chạy tìm Lệ Tư Niên, bởi vì từng làm tim nhân tạo, nhất định cách cứu thương nặng như Nguỵ Thành.
họ vẫn đến muộn một bước.
Khi ba tới nơi, Nguỵ Thành phủ khăn trắng, từ phòng phẫu thuật đẩy .
Tiêu An An nước mắt như mưa, vững, Ôn Tự ôm chặt lấy cô.
Chỉ cảnh tượng đó thôi, Ôn Tự còn cứu nữa. Cô che mắt Tiêu An An , trong lòng dâng lên nỗi đau khó diễn tả.
“An An, nén đau buồn .”
…
Đêm khuya trong bệnh viện lạnh lẽo và yên ắng.
Xác nhận Nguỵ Thành tử vong, Tiêu An An bất ngờ la hét nữa, chỉ lặng bên giường đẩy xác , lặng lẽ tiễn biệt.
Buổi sáng, họ vẫn còn hôn .
Cô còn rúc lòng vẽ tương lai, kể rằng ngưỡng mộ cuộc hôn nhân Ôn Tự và Lệ Tư Niên, còn đùa rằng liệu thể gả cho .
Nguỵ Thành nghiêm túc gật đầu.
Mới vài tiếng , còn nấu canh cho cô uống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
mà giờ đây âm dương cách biệt, vĩnh viễn ngủ yên, bao giờ tỉnh nữa.
Tiêu Triệt cách đó xa, thấy em gái im lặng như , đột nhiên dám bước tới.
, . thể tha thứ.
Giọng Tiêu Triệt khàn khàn hỏi bác sĩ, “Thật sự cứu ?” Bác sĩ tiếc nuối lắc đầu.
“Thật vết thương chí mạng phát đạn, mà chảy m.á.u nội tạng. Lúc cấp cứu, phát hiện nội tạng từng chịu va đập lặp nhiều , tổn thương nghiêm trọng, đó mới nguyên nhân chính dẫn đến tử vong nhanh như .”
Tiêu Triệt sững sờ.
Bác sĩ thở dài, “Ý chí sinh tồn mạnh, gắng gượng lâu. Nếu tới sớm hơn năm phút, lẽ vẫn còn kịp gặp mặt cuối.”
đến đây, nước mắt Tiêu An An lặng lẽ rơi.
Rơi lên Nguỵ Thành, cô nhẹ nhàng lau . đây lau nước mắt cho cô bao nhiêu , đây đầu tiên cô làm cho , mà cũng cuối cùng.
Ôn Tự tiến lên, ôm chặt lấy cô. “Để yên nghỉ , An An.”
Tiêu An An vùi đầu vai cô, run rẩy.
“Chị A Tự… vì mua đàn piano cho em, mới đánh quyền… tất cả em… nếu hôm đó em giận dỗi , thì cần vội kiếm tiền…”
Hai ngày đánh đổi lấy bốn triệu, cô kịp đàn cho một khúc. Ôn Tự cứ thế vỗ về lưng cô, dỗ từng chút một.
Cho đến khi An An ngất .
Bận rộn đến gần sáng, Tiêu Triệt mới sắp xếp thỏa cho cô, sợ khi An An tỉnh sẽ làm ầm lên, liền cầu xin Ôn Tự ở chăm sóc cô vài ngày.
Ôn Tự từ chối, Lệ Tư Niên thì hài lòng.
Đừng bỏ lỡ: Mẹ Đơn Thân Và Người Cha Muộn, truyện cực cập nhật chương mới.
“ gây chuyện, bắt Ôn Tự dọn đống hỗn độn cho ?” Lệ Tư Niên cau chặt mày, “ đồng ý.”
Lồng n.g.ự.c Tiêu Triệt phập phồng, cực kỳ bực bội, “ nhờ giúp gì ? nhiều chuyện cái gì?”
Lệ Tư Niên lạnh lùng , “ cưới cô về còn nhờ chăm sóc, bây giờ đến lượt em gái chen hàng?”
Ôn Tự bất đắc dĩ chen , “Đừng cãi nữa, xem bây giờ mấy giờ .”
lẽ vì chuyện An An, tính khí Tiêu Triệt thu phần nào. Thậm chí còn dịu hơn nhiều, “Coi như cầu xin , ?” Lệ Tư Niên thẳng mắt .
“Cầu xin mà xuống đất?” Tiêu Triệt nghiến răng.
Ngẩng đầu lên , “ cầu xin cho mượn Ôn Tự hai ngày.” Lệ Tư Niên mặt đổi sắc, “ hết câu .”
“Mượn cô hai ngày để chăm sóc em gái .” Lúc mới miễn cưỡng gật đầu.
Cãi một trận, Ôn Tự chẳng còn buồn ngủ nữa. Ba ngoài hành lang bệnh viện, cô và Tiêu Triệt chuyện, tìm hiểu rõ chuyện xảy .
Tiêu Triệt rít từng điếu thuốc một.
Hút đến cháy cả cổ họng mới lên tiếng, “Tại Nguỵ Thành chết, chồng em rõ.”
Lệ Tư Niên lạnh giọng châm biếm, “Đừng với bây giờ mới phận thật .”
“Khinh suất quá… kẻ thù nhiều, đầu tiên dám chạy tới tận cửa tìm báo thù.”
Ôn Tự nhíu mày, “Đó một sinh mạng đang sống sờ sờ, chuyện thấy buồn lắm ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.