Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 77: Mặc anh ta trêu đùa, để cho anh ta xem

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Diệp Tranh nhíu mi tâm, sắc mặt nghiêm túc: " nói qua rồi, có chuyện gì khó khăn cứ tìm ."

Diệp Du Nhiên lắc đầu: " Diệp, em nói phải vì muốn xin giúp một tay, chỉ muốn làm dịu tâm trạng ức chế thôi. cần phải ôm vào mình, thật đấy."

Ánh mắt Diệp Tranh kiên nghị, trịnh trọng nói: "Chuyện này sẽ giúp đỡ hết mình, trước mắt thể cho em một kết quả chắc chắn được." nói ngắn gọn mà linh hoạt. Bởi vì dính tới tập đoàn Nam Cung, thậm chí chính phủ cũng thể chắc chắn.

"Em cần suy nghĩ nhiều, đây là chuyện phải làm." thấy vẻ bối rối trong mắt Diệp Du Nhiên, nói lại lần nữa.

Diệp Du Nhiên ngơ ngác nhìn , suy nghĩ bay xa.

Cô gần như bỏ qua suy đoán rằng Diệp Tranh muốn mình, câu " làm" lại khiến cô do dự lần nữa.

Đột ngột hứa hẹn, gần như đối tốt vô điều kiện. Nếu cô và Diệp Tranh quan hệ, lại đối với cô như thế?

" Diệp, cần như thế." Cô có cảm xúc khi ở cạnh , đương nhiên cũng cần Diệp Tranh đền bù và thương hại.

Diệp Tranh rất kiên ̣nh, hề có chút lung lay. "Đây là chuyện mà phải làm." khi gặp được Diệp Du Nhiên, chuyện điều tra cũng đã xác nhận. Như thế giúp cô một tay cũng là chuyện thuộc bổn phận của .

Diệp Du Nhiên chần chờ, dựa vào phận địa vị của Diệp Tranh, nếu muốn giúp trại trẻ mồ côi thì đương nhiên sẽ có ́c dụng nhất ̣nh. Nghĩ đến tình trạng của trại trẻ mồ côi, cô hé môi, nhất thời biết nói gì.

Qua một hồi lâu, cô mới ngập ngừng nói: " Diệp, nếu như em xin giúp cô nhi viện, có thể mang đến..."

Cô còn nói được phân nửa, cũng vì đột nhiên có một người xuất hiện ngồi bên cạnh cô nên cô im lặng.

" lại ở đây?" Diệp Du Nhiên kinh ngạc hỏi.

Sắc mặt Nam Cung Tước lạnh lùng, dường như có thể gọt được băng tuyết, lạnh lùng nói: " thế, quấy rầy tình cảm sâu nặng của hai người à?"

Thế mà người phụ nữ này lại xin Diệp Tranh giúp đỡ, thật sự là to gan! Ánh mắt lạnh lùng của nhìn Diệp Tranh, còn có tên khốn này thích xen vào việc của người khác!

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực chương mới nhanh hơn nha!

Muốn giữ lại trại trẻ mồ côi? Cũng phải xem có cho cơ hội chứ!

Diệp Du Nhiên nhíu chặt lông mày: "Tổng giám đốc, hiểu lầm rồi." Cô lạnh nhạt nói một câu, nói tiếp nữa.

Nam Cung Tước hừ lạnh một tiếng, nắm lấy tay trái của cô, kéo cô dậy: "Tổng giám đốc Diệp, thư ký của còn có việc làm xong, hôm nay có thời gian nói chuyện với . dẫn cô ấy trước."

Diệp Du Nhiên khó khăn quyết định, xin Diệp Tranh giúp đỡ, mới nói một nửa, ngay cả chuyện cụ thể còn nói xong. Hơn nữa chuyện Diệp Tranh tìm cô nói chuyện gì đó còn nói xong, có thể cam lòng rời ?

Nàng vùng vẫy mấy lần, lại thoát được lực tay của Nam Cung Tước, trái lại khiến cho cổ tay cô đau ́t.

Trong mắt Diệp Tranh lóe lên sự lo lắng, rất nhạt có nghĩa là có. bằng lòng nhìn về phía Nam Cung Tước: "Tổng giám đốc Nam Cung, nắm chặt quá rồi, cổ tay của cô ấy sắp sưng đỏ rồi."

Nam Cung Tước lạnh lùng liếc mắt nhìn , tay thả lỏng, nói gì, trực tiếp kéo cô nhanh chân rời .

Nắm đấm đang siết chặt của Diệp Tranh dần buông , làm gì thêm nữa, bởi vì có lập trường.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Diệp Du Nhiên Nam Cung Tước kèo về văn phòng, người nhìn thấy hành động của ít. Cô chắc chắn rằng lời đồn đại liên quan đến chính mình trong công ty này lại sắp thêm một cái.

Nam Cung Tước hất tay cô , lạnh lùng nhìn cô một chút. đó ngồi xuống bàn làm việc, gọi điện thoại nội bộ. "Trần Vũ, gọi mấy người phụ trách mảnh đất trống ở phía nam thành phố vào phòng làm việc của , chuẩn bị mấy bản hợp đồng đấu thầu nữa."

Diệp Du Nhiên khiếp sợ nhìn , cô nghi ngờ mình lầm. Cô ngơ ngác hỏi: "Tổng giám đốc, cần ngoài ?"

Nam Cung Tước liếc nhìn cô: "Cô muốn ngoài à?"

" muốn ở đây, tham dự học tập." Diệp Du Nhiên vội vàng lắc đầu, cho thấy thái độ của mình. Nói đùa, có thể ở lại văn phòng tin tức quan trọng như thế, cô ngu mới xin rời khỏi.

Trong đầu xoay chuyển, Nam Cung Tước muốn cho cô biết tình hình cụ thể của mảnh đất ? Hơn nữa, hợp đồng đấu thầu vô cùng quan trọng, nếu cho cô biết, đến lúc đó cô nói chuyện với Diệp Tranh. Vậy thì...

Cô nhanh chóng dừng lại suy nghĩ lan man của mình. Lương tâm của cô vẫn còn, thể tiết lộ chuyện bí mật kinh doanh được. Hơn nữa đây là hành vi phạm tội, đến lúc đó sẽ gây hậu quả mà cô thể gánh vác được.

Vì Nam Cung Tước lại làm như thế?

Một dấu hỏi xuất hiện, đến khi tiếng gõ cửa vang lên, mấy người lượt tới, Diệp Du Nhiên còn nghĩ nguyên nhân. Nàng mắt cô chuyển động, nhìn lướt qua mấy người một lần, Nam Cung Tước mở miệng.

Ngón tay thon dài của gõ mấy cái, khí thế áp bức từ kẻ bề khuếch tán quanh . "Mảnh đất ở phía nam thành phố , chúng sẽ tham gia đấu thầu. Mọi người hãy lên kế hoạch cho mảnh đất ."

Diệp Du Nhiên thế thì lập tức giữ vững tinh thần, ánh mắt ̣ng rỡ.

Bốn người đến, ngoài Trần Vũ , còn có một người Diệp Du Nhiên đã gặp là Hoàng Nhã, mặt khác còn hai người đàn ông khác nữa. Hoàng Nhã là một người phụ nữ tham vọng, cô nghĩ dự án này do ́ch chủ tịch kiểm ̣nh sẽ là mấu chốt quan trọng để mình thăng chức, nên vô cùng tích cực.

về phía trước một bước, giành nói: "Tổng giám đốc, mảnh đất trống ở phía nam thành phố ở thành phố cũ, chúng được chính phủ ủng hộ và có những chính sách ưu đãi để phát triển. Bây giờ tình hình nơi đó tệ, gần đó còn có một danh lam thắng cảnh nổi tiếng, khi mở rộng cũng sẽ có sức hấp dẫn. Vì nơi đó từng là trung tâm thành phố, nên nhất ̣nh có giá trị, người tham gia đấu thầu chỉ cần có được tin tức nội bộ thì sẽ đầu tư vào mảnh đất này, chúng có thể có mảnh đất này với giá thấp nhất."

Diệp Du Nhiên thế thì im lặng, Hoàng Nhã nói những lời này thì văn kiện đã nói qua, cố ý lặp lại lần nữa làm gì? Còn nữa, tin tức nội bộ rốt cuộc là tin tức gì? Để mà xác ̣nh mảnh đất này đáng giá ngay từ đầu.

Cô vô cùng khó hiểu ai giải đáp. Hoàng Nhã vẫn còn tiếp tục nói: "Dựa theo quy hoạch, hai bên trái phải sẽ thiết kế khu dân cư trung cấp và cao cấp. Trại trẻ mồ côi Thần Hi có thể xây thành cao ốc thương mại, chờ đến khi chính phủ bắt đầu..."

"Dừng ở đây thôi." Nam Cung Tước cắt ngang lời cô , nhíu mày về phía Diệp Du Nhiên, nở nụ cười ̀ mị. "Bây giờ cô có cảm giác thế nào?"

Diệp Du Nhiên thể kiềm được cơn giận trừng mắt nhìn về phía Nam Cung Tước, đây chính là mục ́ch của ? Để cô được kết cục của trại trẻ mồ cô, thấy dáng vẻ bất lực đau khổ của cô? Khinh quá đáng!

Cô tức giận đến mức trái tim đều co rút đau đớn, hận thể liều mạng với Nam Cung Tước. mà, điều này chẳng hề thực tế chút nào: "

Lý trí cho Diệp Du Nhiên làm thế, cô chỉ có thể căm hận nhìn , ánh mắt phun lửa.

"Đủ rồi! Tổng giám đốc, chỉ là một nhân viên nhỏ, có tư cách kế hoạch dự án này, xin cho phép rời trước!" Diệp Du Nhiên c.ắ.n răng nói, bởi vì cô nhẫn nại nên cả người run rẩy ngừng.

Hoàng Nhã liếc qua cô, khinh miệt nói: "Nếu cô biết thế thì nên rời từ sớm, còn đứng ở nơi này làm gì?" Ngay cả văn kiện cũng gửi nhầm, có tư cách và năng lực gì mà tham gia vào dự án lần này.

Nam Cung Tước nhìn cô với vẻ vui, ánh mắt lại nhìn Diệp Du Nhiên, nhìn cô đau khổ, nhíu mày nói: " nổi nữa à?" Dám bỏ qua lời cảnh cáo của , nhiều lần tiếp xúc với Diệp Tranh, chút trừng phạt này cũng nhẹ quá rồi!

Diệp Du Nhiên nắm chặt nắm đấm: " có thể rời ?" Cô thấy rõ sự trêu tức trong mắt , ác liệt như thế. Cô tuyệt đối thể đứng ở đây mặc kệ trêu đùa, để cho xem!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...