Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 47: Tôi sẽ giúp cô với điều kiện
Dì Trương trợn tròn mắt, nghĩ đến công ty làm ăn hơn thì khịt mũi: “Ai cô giúp! Cô đừng mà làm hại nhà chúng nữa!”
Chờ đến lúc con nhóc đáng ghét đó giải quyết xong chuyện máy ảnh và mối quan hệ nó với Nam Cung Tước sâu sắc hơn, bà yêu cầu cái gì cũng muộn. Lúc đó chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với bây giờ. Nghĩ đến điều , dì Trương hả hê.
Diệp Du Nhiên khóe miệng đang nhếch lên bà , cô chỉ cảm thấy đáy mắt đau nhức, trong lòng tự lẩm bẩm: Từ nay về hai chúng liên quan gì đến !
Cô loạng choạng bước khỏi nhà, trong lúc chờ thang máy, cô yếu ớt trượt theo bức tường xổm xuống hành lang. Chôn đầu trong hai cánh tay, cô để ý thang máy lên từ lúc nào.
mất bao lâu, mãi cho đến khi bước khỏi đó, cuộc chuyện đ.á.n.h thức cô. đó, cô chịu đựng cơn tê cóng do lâu, dậy và thang máy.
Từ trong thang máy , ánh mắt Diệp Du Nhiên trở nên kiên định, giống như lục bèo trôi sông, tuy rằng mềm mại và cũng mạnh mẽ tràn đầy sự dẻo dai!
Đến ngã tư, cô gọi taxi, báo địa chỉ Đại học N.
“Ở đây…” Hữu Nhiễm Nhiễm nhận tin nhắn cô nên đợi ở cổng trường từ . Cô gọi tên bạn để giảm sự chú ý khác.
hơn hai mươi nghìn trong khuôn viên chính Đại học N. Hầu hết họ về những việc Diệp Du Nhiên đều do Hội sinh viên thông báo, chắc chắn quá nhiều thể nhận Du Nhiên.
Diệp Du Nhiên thấy giọng cô liền bước tới từng bước và hỏi thẳng: “Nhiễm Nhiễm, hãy cụ thể chuyện lúc như thế nào."
“ như những gì tớ với qua điện thoại.” Hữu Nhiễm Nhiễm cùng cô trường, bực bội lo lắng kể chi tiết: “Đều do cái tên Hàn Thiên Triết đáng ghét . Vốn Ban lãnh đạo dịu , thế mà tên khốn đó rằng mặt Hội sinh viên yêu cầu nhà trường xử phạt chuyện ... Du Nhiên, với Nam Cung Tước ? Chuyện chắc nhờ giải quyết .”
Diệp Du Nhiên lắc đầu một cách chắc chắn: “ , tớ thể làm phiền .” Mặc dù cô ngạc nhiên về vai trò Hàn Thiên Triết trong việc cô cũng quá tức giận. Dù thì cũng quan hệ gì với cô nên cô thể yêu cầu giúp .
Về phần Nam Cung Tước, cô thể cầu cứu , cũng đem chuyện bé xé to, càng gây thêm phiền phức cho bản , hơn nữa cô cúi đầu Nam Cung Tước thêm một nữa!
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Nhiễm Nhiễm, đừng lo lắng về chuyện , tớ sẽ chuyện với chủ nhiệm lớp.” Nếu ngay cả ông cũng thể giải quyết , cô sẽ đến gặp thầy Hiệu trưởng!
Diệp Du Nhiên quyết định xong liền nhanh. Mặt cô vẫn tái nhợt khí chất cô đổi .
“Tớ cùng .” Hữu Nhiễm Nhiễm kiên định . khi Diệp Du Nhiên phản đối, cô liền giành : “Chúng bạn , tớ tất nhiên cùng . Nếu từ chối tớ thì tớ sẽ tự một !”
Diệp Du Nhiên lau đôi mắt nóng ẩm gật đầu: “!” trong lòng cô quyết định sẽ xin chuyện riêng lúc đó, để Nhiễm Nhiễm để ấn tượng cho lãnh đạo nhà trường.
Văn phòng lãnh đạo trường Đại học N trang trí thống nhất trong một tòa nhà theo phong cách Châu Âu. Diệp Du Nhiên vững vàng bước đến Văn phòng Chủ nhiệm khi sắp đến nơi thì ngăn .
“Tránh !” Hữu Nhiễm Nhiễm thản nhiên : “Chó ngoan cản đường.”
“Chúng làm một thỏa thuận .” Hàn Thiên Triết một tay chống lên tường, làm như thể thấy cô mà chằm chằm Diệp Du Nhiên.
“Chúng gì để chuyện.” Diệp Du Nhiên lạnh lùng từ chối. Cho dù trong lòng cô chút suy đoán cái gọi thỏa thuận Hàn Thiên Triết chắc chắn liên quan đến việc cô đuổi học cô cũng chuyện với quá nhiều.
Hàn Thiên Triết từ bỏ: “Em hề Nam Cung Tước b.a.o n.u.ô.i ?”
“ nó, ý gì? chuyện hả” Hữu Nhiễm Nhiễm trừng mắt .
Diệp Du Nhiên cũng nhíu mày thật chặt, cô thản nhiên : “Chuyện liên quan gì đến , tránh đường!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt Hàn Thiên Triết hiện lên vẻ ẩn ý: “Em bán thể cho ?!”
Diệp Du Nhiên lạnh lùng: “ đều liên quan gì đến , mau tránh !”
“ sẽ !” Hàn Thiên Triết đẩy Hữu Nhiễm Nhiễm đang chuẩn về phía và đe dọa: “Nếu em ngủ với một đêm, sẽ giúp em cầu xin lãnh đạo trường bỏ qua xử phạt và rút thông báo Hội sinh viên, em nghĩ thế nào?”
Ánh mắt quét qua quét đường cong Diệp Du Nhiên, trong mắt che giấu d.ụ.c vọng.
Diệp Du Nhiên bình tĩnh : “ tránh .” Cô hề cảm động vì lời .
“ hóa cố ý, đồ hèn hạ, đáng khinh bỉ! sợ sẽ với lãnh đạo nhà trường về hành vi vô liêm sỉ ...” Hữu Nhiễm Nhiễm tức giận, đang đến nửa chừng thì Diệp Du Nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y một cái nên cô đột nhiên phản ứng .
Loại chuyện lời cô chẳng qua chỉ một phía, nếu Hàn Thiên Triết chịu lên tiếng thì đối với bạn cũng chẳng ích gì. Cô đỏ mặt một lúc, chằm chằm cũng gì nữa.
Trong mắt Hàn Thiên Triết hiện lên tia tức giận, hung hăng : “Diệp Du Nhiên! Em đừng mà hổ, tự coi bản vẫn còn trong sạch!” Ngày hôm đó ngoài đường, thấy rõ ràng Nam Cung Tước ôm chặt cô lòng ở trong chiếc Rolls-Royce đó…
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực chương mới nhanh hơn nha!
Cho dù lúc đó chuyện gì xảy thì khi cô rời cùng Nam Cung Tước, chắc chắn sẽ còn trong sạch!
Nghĩ đến đây, Hàn Thiên Triết càng tức giận hơn, theo đuổi cô hai năm mà vẫn phụ nữ , thế mà thuận tiện cho cái tên Nam Cung Tước mới xuất hiện đến một tháng !
Nếu thì sẽ phá hủy !
“Nếu chịu ngủ với thì em cứ chờ lãnh đạo nhà trường đuổi học !” Hàn Thiên Triết liếc mắt một cái, con ngươi hẹp như rắn lộ vẻ hung ác: “ giúp đỡ, cho dù em ngủ với chủ nhiệm lớp thì Hội sinh viên sẽ bao giờ rút thông báo !”
“Cút!” Diệp Du Nhiên lạnh lùng hét lên, ánh mắt nghiêm nghị.
“Em sẽ hối hận, đến lúc đó sẽ chờ xem em cầu xin như thế nào!” Hàn Thiên Triết tàn nhẫn bỏ với khuôn mặt xí.
“Cũng may hồi đó đồng ý lời theo đuổi . cái thứ gì!” Hữu Nhiễm Nhiễm tức giận mắng, đó an ủi cô: “ gay gắt thế thôi chớ trường học cũng do nhà quản lý. Bây giờ tụi tìm Chủ nhiệm .”
“Ừ.” Diệp Du Nhiên bình tĩnh gật đầu.
Rẽ qua chỗ ngoặt, thêm mười bước nữa tới Văn phòng Chủ nhiệm. khi gõ cửa, Diệp Du Nhiên nhất quyết yêu cầu bạn đợi bên ngoài tự bước trong.
Trong lúc đó, tại Tập đoàn Nam Cung, văn phòng Giám đốc.
Gợi ý siêu phẩm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài đang nhiều độc giả săn đón.
Trần Vũ đặt một tách cà phê lên bàn và : “Giám đốc, cô Diệp đang gặp khó khăn, Đại học N đuổi học cô .”
Tin tức trong tay từ lâu, bởi vì tâm tình chủ lắm nên tìm thời gian để thông báo.
Cảm nhận khí lạnh phát từ cơ thể Nam Cung Tước, khi chờ đợi sự chỉ dẫn tương ứng, Trần Vũ thận trọng hỏi: “ nên hỏi thăm bên trường học ?”
Nam Cung Tước lạnh lùng liếc , giọng như kẹt giữa lớp băng lạnh lẽo: “ rảnh?”
đoán suy nghĩ chủ …
khuôn mặt xí như tảng đá Nam Cung Tước, trán Trần Vũ toát nhiều mồ hôi, lập tức : “ sẽ giải quyết công việc ngay.”
Nam Cung Tước hừ lạnh, chờ khi thư ký rời thì vỗ mạnh bàn một cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.