Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 364
Ban đầu cô chọn địa điểm vì sự yên tĩnh, nghĩ rằng sẽ từ từ bồi dưỡng nhân khí, cũng từ từ khoanh vùng đất…
bao giờ nghĩ sẽ một cú bùng nổ mạnh mẽ như !
Các cơ sở vật chất trang viên mới chỉ bắt đầu, mà các tiện ích xung quanh sốt ruột chờ ?
Cô cúi đầu chằm chằm ly cà phê, để ý rằng một bóng lướt qua cửa sổ kính, vài giây.
Trông vẻ thể tin nổi.
…
Giáo sư Chu lão thu bộ đồ nội thất cổ bằng gỗ hoàng hoa lê thượng hạng, khiến ít nhà sưu tầm thèm , ùn ùn đến thăm, mở rộng tầm mắt.
Trong đó cả ông Vinh.
Ông quan hệ thiết hơn với nhà họ Chu, nên khi xem xong cũng ý định rời , định ở ăn tối.
Hai ông bạn già trò chuyện, ông Vinh điện thoại, đột nhiên chuyển chủ đề sang Chu Dật Xuyên.
“Thằng nhóc nhà ông, sắp tin vui ?”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“…”
Giáo sư Chu lão ngớ một chút, ánh mắt đối phương dò xét chắc chắn: “Làm gì , ông ?”
“Thư ký Minh chiều nay gặp một , ngoài thì phát hiện thằng nhóc đó đang dẫn cô bé cửa hàng đồ dùng cho bầu mua đồ sơ sinh.” Ông Vinh cau mày tiết lộ tin tức nhận .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Giáo sư Chu lão trợn tròn mắt như chuông đồng, “???”
thể nào!
Thằng nhóc đó rõ ràng khác biệt với Kim Việt, ông luôn cảm thấy bọn họ cơ hội!
thái độ ông Vinh giống bừa.
nếu cô bé đó Kim Việt, chắc chắn ông nổ tung , thể bình thản chuyện với ông như ?
“ , nhầm ?” Ông tin lắm, “ giúp khác mua?”
“ , Minh Hồng , hướng dẫn còn đang dạy thằng nhóc đó cách sử dụng, gọi nó ‘bố tương lai’.”
“…”
Khoảnh khắc đó, Giáo sư Chu lão cảm thấy trời đất sụp đổ.
Ông vẫn luôn nghĩ thằng nhóc đó dù bừa bãi đến thì cũng chừng mực.
Hơn nữa trong chuyện tình cảm nam nữ nghiêm túc, giống những thanh niên vô trách nhiệm …
ngờ, nó làm chuyện ?
gặp mặt, ông Vinh Giáo sư Chu lão mắng xối xả cả trong lẫn ngoài, ông làm chuyện, tin tưởng cháu gái .
Ông gì để , chỉ đành lắng , giờ thì cuối cùng cũng tìm cơ hội phản công.
“Mặc dù chuyện nhà ông, tiện xen .” Lời mở đầu quen thuộc , “ luôn đồng tình với việc thanh niên thai hôn nhân, ông đấy! Sơ Nghi một ví dụ rõ ràng! Các chuyên gia , phụ nữ mang thai sẽ đổi hormone, sẽ phụ thuộc chồng hơn!”
“Trưởng bối càng soi mói, cô càng lún sâu thể dứt !”
“Đương nhiên, Tiểu Xuyên thể so sánh với thằng phế vật nhà họ Ôn, đến mức mà trưởng bối còn , thì nó cũng !”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“…”
Hai bạn già, những lời cũng chẳng kiêng dè.
Thêm đó, chuyện hôn nhân Lương Sơ Nghi luôn một cái gai trong lòng ông Vinh, bây giờ mở lời thì thể ngừng .
Giáo sư Chu lão cũng an ủi ông : “ chuyện qua , bây giờ con bé tỉnh ngộ cũng chuyện .”
“ cái nỗi gì mà ? Để một tai họa, suýt nữa hại cả cháu gái nó một nữa!”
“Thằng bé nhà họ Ôn đó, hỏng từ gốc .”
“Cho nên mới , con gái chồng nhất định như ! Đàn ông cũng trách nhiệm, thể để bạn đời rơi cảnh , đưa phán đoán lầm!”
“ .”
Giáo sư Chu lão phụ họa theo ông : “Để thằng nhóc đó về, sẽ hỏi rõ, xem rốt cuộc chuyện gì.”
Ông Vinh còn gì đó, điện thoại reo lên một tiếng.
Giáo sư Chu lão vội vàng chuyển hướng đề tài, thuận tiện nhắc nhở ông .
“Ông xem tin nhắn , chuyện quan trọng thì ?”
“ chuyện gì quan trọng chứ, nếu thật sự gấp thì gọi điện thoại …”
Ông Vinh cầm điện thoại lên, mở tin nhắn.
Do Thư ký Minh gửi.
Chỉ một bức ảnh.
nhân vật trong bức ảnh khiến đồng tử ông Vinh giãn lớn.
Ngay đó, ông đập bàn dậy: “Chu Dật Xuyên! Thằng khốn !”
Giáo sư Chu lão theo bản năng ngả , tránh cơn giận ông ảnh hưởng, chỉ ông với ánh mắt .
Ôi chao?
Phản ứng vị đây?
, cô bé đó thật sự …
“ , qua đó một chuyến!” Ông xách gậy .
Giáo sư Chu lão nhanh chóng theo chặn ông : “Ông bình tĩnh , rốt cuộc chuyện gì ? Chuyện còn rõ ràng, ông lớn tuổi mà còn nóng nảy thế!”
Ông Vinh dí điện thoại mặt ông Chu: “Đứa cháu trai ông, đang dẫn cháu gái chuẩn túi đồ sinh!”
Trong ảnh chính cảnh hai đối diện trong quán cà phê.
Trong thời gian ngắn như , thể nào đổi bạn hẹn hò chứ?
thì quá khốn nạn!
nếu mua túi đồ sinh chính Trần Kim Việt, thì còn khốn nạn hơn nữa!
Giáo sư Chu lão ngây màn hình, sững sờ.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? đang nhiều độc giả săn đón.
“Hừ! Để xem đánh gãy chân nó!” Ông Vinh giận đùng đùng sải bước ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.