Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ

Chương 590

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Đại nhân, bách tính cũng về phía thành đông, tin tức họ đưa theo , chúng cần lo lắng, vẫn nên sơ tán bách tính bên ." Thẩm Bích Thấm bước lên trấn an Quý tri phủ .

"Hy vọng như !" Quý tri phủ thở dài. Còn cũng chỉ dựa theo ý trời. "Âm. Ầm.."

Mấy tiếp tục bước lên thì phía truyền đến một trận tiếng âm ầm vang dội, bộ mặt đất đều bắt đầu chấn động, giống như vạn con thú đang ầm ầm lao đến.

"Lũ ống đến ! Nhanh, nhanh lên nóc nhà."

động tĩnh lớn thế , Thẩm Bích Thấm vội vã la lớn: "Trường Phúc, mau đưa mấy vị đại nhân lên !"

"!"

Nhận mệnh lệnh, mỗi tay Lưu Trường Phúc kéo một , vận chuyển khinh công, chân nhảy lên, thoáng một cái đưa hai Quý tri phủ và Phương tri huyện lên mái nhà một tòa nhà kiên cố bên cạnh.

Mà Thẩm Bích Thấm thì tự đưa Lý Ngôn Sanh , Thẩm Thủ Nghĩa bên cũng Thẩm Trí Viễn đưa lên.

"Âm. Ầm...

Chờ đến khi đưa lên nóc nhà, tiếng động càng lúc càng đến gân hơn, trong màn đêm đen kịt thấy rõ tình hình hồng thủy những đôi mắt trần vẫn thể rõ tốc độ những ánh nến dập tắt rõ ràng.

"Rầm. Rầm..."

Cuối cùng một trận sóng lớn truyền đến, theo đó tiếng sấm vang dội, phòng ốc chân đột nhiên lay động, âm thanh dòng nước bên truyền đến rõ ràng, vô cùng đáng sợ khiến tất cả đều run rẩy.

"Răng rắc..."

Thẩm Bích Thấm còn kịp xuống, mảnh ngói chân nàng đột nhiên tróc , mái nhà nghiêng khiến nàng ngã xuống khi kịp đề phòng. "Cẩn thận!"

Lý Ngôn Sanh bên cạnh hô lên một tiếng, nhanh tay bắt lấy tay nàng và giữ chặt.

"Soạt..."

Thế lúc , đợt hồng thủy thứ hai lao đến hung tàn, phòng ốc lung lay thêm một nữa, thêm cả Lý Ngôn Sanh, cả hai đều ngã xuống.

Trong chớp mắt , Lý Ngôn Sanh quyết định nhanh, dồn hết sức lực một tay, ném Thẩm Bích Thấm trở mái nhà, còn thì ngã thẳng xuống, sắp rơi khỏi mái nhà.

"T.ử Hinh cal"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nép mái nhà, trong nháy mắt Thẩm Bích Thấm tỉnh táo , nàng vội xoay dốc sức kéo tay Lý Ngôn Sanh, đó hai đồng thời úp sấp mái nhà, chấn động quá mạnh khiến hai từ từ kéo xuống.

"Ngũ , giữ chặt!"

lúc , đột nhiên tiếng gọi Thẩm Trí Viễn vang lên lưng, trong nháy mắt, đang dần tuột xuống cũng ngừng .

Chỉ thấy đang xổm, một tay bám chặt mái, một tay vẫn một mực giữ chặt cổ tay Thẩm Bích Thấm, cả Lý Ngôn Sanh gần như trượt hết bên ngoài mái hiên.

"Nhanh, mau đến hỗ trợ!"

Thấy nguy cơ hóa giải, Quý tri phủ vội vã gọi đến hỗ trợ, kéo Lý Ngôn Sanh trở mái nhà một nữa.

"T.ử Hinh ca, chứ?"

Lý Ngôn Sanh kéo lên, Thẩm Bích Thấm cũng lo cổ tay đang phát đau mà vội quan tâm hỏi : " thương ở ?" " . thế nào? thương ?" Lý Ngôn Sanh khẽ lắc đầu, ân cần Thẩm Bích Thấm, dò xét nàng một lân nữa.

" cũng việc gì, may mắn mà T.ử Hinh ca, nếu chỉ sợ..."

Thẩm Bích Thấm mỉm lắc đầu, đột nhiên nàng đổi sắc mặt, kéo lấy tay Lý Ngôn Sanh : "T.ử Hinh ca, thương ? ngửi thấy mùi m.á.u tanh. Cánh tay, cánh tay đang chảy máu.

Lúc cánh tay trái Lý Ngôn Sanh đang m.á.u chảy ngừng, m.á.u và nước mưa hòa lẫn nhỏ xuống mái ngói, ống tay áo màu trắng cũng nhuộm màu máu, dân dần chuyển thành màu đỏ nhạt.

" vốn giấu diếm nghĩ đến vẫn phát hiện."

Thấy Thẩm Bích Thấm phát hiện, lúc sắc mặt Lý Ngôn Sanh chuyển thành trắng bệch, khổ : "Trời tối đen, giơ tay cũng năm ngón, đang mưa lớn thế , làm phát hiện ?”

Lúc vẫn ban đêm, tất cả đều chìm trong màn tối đen kịt, mưa to gió lớn, căn bản thấy chút ánh sáng nào, chỉ vì nàng tập võ, khứu giác và cả thị lực thể nhạy hơn thường, dù ở trong đêm tối nàng vẫn thể thấy vật, tất nhiên cũng thấy vết thương Lý Ngôn Sanh.

"T.ử Hinh ca, tay quá lạnh, làm bây giờ? Bây giờ chỗ tránh mưa, cũng cách nào điều trị cho , làm đây?" Thẩm Bích Thấm sốt ruột đến mức đỏ ngầu cả mắt.

dáng vẻ gấp gáp Thẩm Bích Thấm, đột nhiên Lý Ngôn Sanh cảm thấy ấm áp, khỏi mỉm .

tính tình Thẩm Bích Thấm thờ ơ nên bây giờ thấy dáng vẻ nàng hấp tấp, nóng lòng thế khiến cảm thấy hạnh phúc. Xem sự cố gắng cũng lãng phí, cuối cùng nàng để trong lòng.

Cho dù vị trí cũng điều mong thể chiếm một vị trí trong lòng nàng, thấy mãn nguyện. "Thấm Nhị, chỉ vết thương nhỏ mà thôi, gì đáng ngại."

Lý Ngôn Sanh vén lấy sợi tóc bám . trán Thẩm Bích Thấm mà ngừng nhỏ nước xuống, mỉm : "Ngày mai mấy Quang T.ử sẽ đến tiếp ứng, yên tâm! cũng yếu ớt như nghĩ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...