Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 558
"Cái... Cái gì?"
Bạn thể thích: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
, Thẩm lão thái và Thẩm Lý thị đều dọa cho choáng váng, khi hồn, lập tức run rẩy quỳ xuống dập đầu với Mâu Bân: "Yêm... bọn yêm ngài quan lớn, mong đại nhân tha thứt"
"Hừt"
Mâu Bân cũng để ý đến hai họ, cũng thèm liếc mắt Thẩm Thủ Lễ dù chỉ một cái, chỉ hừ lạnh một tiếng đó xuống ghế chính, lúc mới trầm giọng về phía Thẩm lão thái : "Bản quan đến đây chỉ hỏi ngươi một chuyện, khóa trường mệnh do ngươi mang cầm cố ?"
"Cái... Khóa trường mệnh gì chứ?” , vẻ mặt Thẩm Thủ Lễ khó hiểu hỏi.
Lúc Thẩm lão thái hiệu cầm đồ vẫn cho Thẩm Thủ Lễ, cho nên lúc đó Thẩm lão thái cầm cố cái gì, vẫn luôn cho rằng đó tín vật đính ước do Thẩm Trường Thanh đưa cho bà .
Về phần Thẩm lão thái, khi câu hỏi thì sửng sốt, trong lòng chợt cảm thấy lo lắng, vị quan lớn đến từ kinh thành chuyện khóa trường mệnh, còn đặc biệt đến đây dò hỏi, chẳng lẽ quan hệ gì với đứa con hoang Thẩm Thủ Nghĩa ?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ ông đứa con hoang , khi thấy khóa trường mệnh tìm đến đây để nhận ?
Nghĩ đến khả năng , trong lòng Thẩm lão thái quả thực hối hận đến xanh cả ruột, nếu như sớm phận đứa con hoang thật sự đơn giản như , bà nên đuổi khỏi nhà sớm như !
Chỉ nếu bà mang khóa trường mệnh cầm cố, dựa theo tình hình hiện tại, tất nhiên thể thừa nhận chuyện . thấy Thẩm lão thái phủ nhận chuyện , sắc mặt Mâu Bân lập tức tối sâm .
"Tiệm cầm đồ Bảo Lai ở trấn Cổ Tiên, bà mang cái gì cầm cố thì trong lòng bà rõ nhất, đừng với bản quan bà , nếu thì đừng trách bản quan dùng đến thủ đoạn!"
Mâu Bân về phía Thẩm Thủ Lễ, lạnh lùng : "Thủ đoạn Cẩm Y vệ , Thẩm huyện thừa chắc rõ ràng nhỉ."
, sắc mặt Thẩm Thủ Lễ đột nhiên đổi, cả tự chủ run lên.
"Nương, ngài rốt cuộc cầm cái gì ? Nhanh chóng rõ ràng với đại nhân, nếu sẽ hại c.h.ế.t cả nhà chúng đấy!" Thẩm Thủ Lễ vội vàng Thẩm lão thái, thúc giục .
hẳn thể thủ đoạn Cẩm Y vệ chứ, nếu như thật sự Cẩm Y Vệ bắt , kết cục nhất định sẽ t.h.ả.m hơn gấp trăm ngàn so với địa ngục A tì, đó nơi về đấy!
"Chuyện ... nghiêm trọng đến mức ?" , Thẩm lão thái lập tức sửng sốt, sự quyết tâm trong lòng lập tức lung lay.
"Thẩm huyện thừa, cho ngươi mười năm phút, nếu như bà còn chịu thừa nhận, thì đừng trách bản quan cho các ngươi cơ hội đấy." Vẻ mặt Mâu Bân thờ ơ liếc Thẩm lão thái một cái, đó rũ mắt tách trong tay gì nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ tiếng ngón tay ngừng gõ nhẹ lên bàn khiến cho Thẩm Thủ Lễ hiểu Mâu Bân đang bắt đầu tính giờ.
Xem thêm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Nương, chiếc khóa trường mệnh đó rốt cuộc do ngài mang cầm đồ , ngài nhanh rõ ràng , nếu đến lúc đó nhi t.ử mất chức quan chỉ chuyện nhở, nếu như bắt đến Cẩm Y Vệ, sẽ vĩnh viễn về !"
"Thẩm Thủ Lễ liếc Mâu Bân một cái, đó bước đến bên cạnh Thẩm lão thái, sắc mặt vội vàng khuyên nhủ.
"Yâm..."
"Nếu bọn yêm cũng , ngài hứa khi sẽ khó xử bọn yêm nữa!"
Thẩm Lý thị bên cạnh thấy tất cả, thấy vẻ mặt sợ hãi Thẩm lão thái, bà rằng chuyện hề đơn giản như tưởng tượng, lập tức lên tiếng điều kiện với Mâu Bân.
", bản quan đồng ý với các ngươi, chỉ cần các thành thật chuyện, bản quan đồng ý sẽ gây khó dễ cho các ngươi!"
Mâu Bân khẽ nhấp một ngụm , đó chậm rãi gật đầu, sang Thẩm Thủ Lễ : "Thẩm huyện thừa, chuyện chuyện mà ngươi nên , ngươi ngoài ."
" ạ." Mâu Bân lên tiếng, Thẩm Thủ Lễ mặc dù cảm thấy khó hiểu, cũng chỉ thể ngoan ngoãn lệnh ngoài.
" , hiện tại bà thể chuyện đấy." Mâu Bân đặt tách xuống, sắc mặt nghiêm túc về phía Thẩm lão thái .
"Ngài... ngài chuyện giữ lời chứ, sẽ gây khó dễ cho yêm?" Thẩm lão thái cẩn thận sợ sệt Mâu Bân hỏi.
"Ừm, chỉ cần bà phối hợp thật ." Mâu Bân lạnh nhạt gật đầu.
"... chiếc khóa trường mệnh đó do yêm mang cầm đồ." Thẩm lão thái khẽ c.ắ.n môi, đó gật đầu thừa nhận.
"Bà lấy cái khóa trường mệnh đó?"
, trong lòng Mâu Bân cảm thấy kích động, mặt vẫn tỏ lạnh nhạt hỏi: "Bà chiếc khóa đó quý giá đến mức nào , với phận bà, chắc chắn khả năng nó, nhất nên thật !"
"Cái đó... món đồ đó do cái ông già c.h.ế.t tiệt nhà yêm đem về, lúc đó nó đeo cổ tên dã... Thẩm Thủ Nghĩa, chắc nó."
Thẩm lão thái cuối cùng cũng sự thật, định con hoang, thấy ánh mắt Mâu Bân chằm chằm , bà vội vàng đổi lời , mặt vẫn tỏ cực kỳ tức giận : "Yêm gì về phận Thẩm Thủ Nghĩa cả, lúc đó đứa trẻ đó còn quá nhỏ, cũng chỉ mới đầy tháng mà thôi, yêm cảm thấy nó đứa con hoang do. ông già c.h.ế.t tiệt với con hồ ly tỉnh khác ở bên ngoài!"
Thẩm lão thái càng càng kích động, cuối cùng vẫn chịu c.h.ử.i tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.