Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 464
"Hít"
thấy dấu vết cổ Mộ Dung Húc, tất cả đều nhịn hít hà một .
"Khụ, đến lúc đó . Hai vị công tử, mời lên thuyền." Lưu Trường Phúc vội cúi đầu, giả vờ như thấy gì.
"Chăm sóc cho bản ." Trong mắt như hiện lên vẻ bất đắc dĩ, Mộ Dung Húc vẫn đưa tay xoa đầu Thẩm Bích Thấm. "."
Đừng bỏ lỡ: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
Nếu nhận định đôi phương vị hôn phu , tất nhiên Thẩm Bích 'Thấm sẽ cảm thấy ngại ngùng, nàng tựa trán lên lồng n.g.ự.c , khẽ nhỏ giọng, : " cũng thế."
"Chờ trở ." Khẽ một tiếng, Mộ Dung Húc và Lâm Chấn xoay lên thuyền.
"Ngũ ..." theo chiếc thuyền xa, Thẩm Bích Tuyết cố nén nước mắt, cuối cùng vẫn kìm mà rơi xuống.
"Yên tâm ! Nhất định họ sẽ bình an trở về." Kéo tay Thẩm Bích Tuyết, Thẩm Bích Thấm nhẹ giọng an ủi.
Nhất định! Nhất định sẽ bình an trở về!
"Âm ầm..."
lúc một tiếng sấm âm vang đầu họ, trong nháy mắt bầu trời vô cùng âm u.
" tình hình lẽ sắp mưa to . Cô nương, chúng mau trở về thôi!" Lưu Trường Phúc sắc trời, cau mày .
"Ừm, trở về thôi!"
"Ào ào...
Hai họ mới khỏi thành bao lâu, bên ngoài đổ trận mưa tầm tã, mưa quá lớn khiến nước mưa hất bên trong xe ngựa ít.
"Cô nương, mưa lớn quá, thấy rõ đường nữa, chúng đến mái đình phía tạm tránh mưa?" Lưu Trường Phúc hỏi ý kiến Thẩm Bích Thấm.
"Cũng ." màn vải xe ngựa nước mưa tạt làm cho ướt đâm, Thẩm Bích Thấm cũng chỉ thể bất đắc dĩ đồng ý. "Cô nương, ngôi đình sập... A, hình như bên trong chôn bên đống đổ nát!" đến nơi thấy tiếng Lưu Trường Phúc hoảng hốt thốt lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cái gì? Nhanh đến thử!" , Thẩm Bích Thấm cũng hoảng sợ, nàng vội vàng che dù theo Lưu Trường Phúc chạy đến đó xem thử tình huống thế nào.
Cảnh tượng mắt khiến Thẩm Bích Thấm khỏi hít một khí lạnh, thể ngôi đình xây dựng lâu năm tu sửa nên bộ mái đình sụp xuống, mưa to gió lớn khiến tâm mờ , nếu mặc y phục màu trắng dễ thấy bên đống đổ nát màu đen , chỉ sợ sẽ dễ dàng phát hiện .
"Còn sống, đầu thương , cánh tay cũng một đoạn cây đ.â.m thương, vết thương liên tục chảy máu." Lôi từ bên đống đổ nát , Lưu Trường Phúc kiểm tra mạch đập .
Bề ngoài thể nam tử, chỉ mặt dính đây bùn đất nên rõ mặt mày, phần đầu dường như cũng nện , lúc đang chảy máu, lẽ thương lâu.
Xem thể tránh mưa , dìu lên xe ngựa, chúng lập tức đưa về trấn." Thẩm Bích Thấm quyết định nhanh.
Mạng quan trọng, nếu vẫn còn sống thì nàng thể yên như thấy, vết thương đao kiếm, lẽ cũng chỉ một bình thường qua đường, đang lúc tránh mưa thì gặp tai bay vạ gió thế .
"Ngũ , xảy chuyện gì? Vì mưa quá lớn, Thẩm Bích Tuyết cũng dám vén màn phía , nàng chỉ hé cửa sổ xe ngựa, lớn tiếng hỏi thăm.
" thương , lập tức đưa hẳn lên trấn. Phát tài, các ngươi cần vội vàng, tiên đưa nhị tỷ tìm một chỗ tránh mưa." Dặn dò Chu Phát Tài một câu, Thẩm Bích Thấm và Lưu Trường Phúc nhanh chóng đưa nam t.ử thương đến trấn.
" cũng cẩn thận!" Vì trời mưa nên đường lầy lội, gồ ghề chịu nổi, Thẩm Bích Tuyết yên tâm lên tiếng dặn dò xe ngựa Thẩm Bích Thấm biến mất trong màn mưa từ lâu .
"Nhị cô nương, nơi cách thôn trang chúng khá gần, chúng đến thôn trang tránh mưa !" Đội mưa to, Chu Phát Tài lau nước mưa mặt , híp mắt, gào lên trong mưa.
"Cũng chỉ thể như ." Tuy Thẩm Bích Tuyết đuổi theo nàng thể để Chu Phát Tài đầm mưa thế mãi nên đành gật đầu.
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trong xe ngựa bên , Thẩm Bích Thấm băng bó vết thương cho nam t.ử thương , cầm m.á.u giúp , nếu với tốc độ đổ m.á.u thế , chỉ sợ còn kịp đến y quán c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.
"Lạnh..." băng bó cho nam t.ử xong, Thẩm Bích Thấm thấy cả hẳn đang run lên bần bật, nàng cau mày vì lạnh vì đau.
"Nguy , đang phát sốt!"
Thử đặt tay lên trán kiểm tra, Thẩm Bích Thấm thầm . Nàng vội vàng mở rương lấy một bộ y phục dự Thẩm Thủ Nghĩa lúc cửa, nàng cũng suy nghĩ nhiều mà lập tức giúp .
Nam t.ử nặng, Thẩm Bích Thấm dùng hết sức ba bò chín trâu mới áo cho về phần quần, nàng do dự một trận. Cổ nhân mặc quần lót, chuyện thật sự làm khó nàng !
"Lạnh... Nam nhân vẫn tiếp tục thì thào, cánh môi trắng bệch, cả đều nóng ran.
"Mặc kệ, cứu quan trọng hơn." Khẽ c.ắ.n môi, Thẩm Bích Thấm chỉ thể nhắm mắt, mò giúp quần: "Cũng may ngươi còn tỉnh ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.