Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ

Chương 217

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khi luyện tập xong thì Thẩm Bích Thấm liền cầm lấy cung, đó mới thu dọn hộp thức ăn minh, chuẩn về nhà.

"Nha đầu, dạo cháu rảnh " Lúc Thẩm Bích Thấm chuẩn rời thì Phùng lão mở miệng .

", trừ bỏ ban ngày hỗ trợ phơi đậu mốc thì chuyện khác." Thẩm Bích Thấm nghĩ một chút .

" cũng lúc, lão nhân chuyện nhờ cháu hỗ trợ."

Phùng lão lấy từ kệ sách xuống hai quyển sách đưa cho Thẩm Bích Thấm,/'Mấy quyển sách cháu mượn , , ngắt câu cháu , vì cháu giúp đỡ ngắt câu mấy quyển sách ."

Sách Nam Minh cũng hề dấu câu, bởi khi sách tự tiến hành đ.á.n.h dấu, những dấu đó gọi "Ngắt câu", đồng âm với "cây đậu", tương đương với dấu chấm câu và dấu phẩy ở hiện đại.

Khi , một ý đủ kết cấu ba phần thì sẽ gọi "câu", và khi các câu kết hợp với để tạo thành ý nghĩa chỉnh thì sẽ gọi "đoạn", để phân biệt hai định nghĩa thì dùng lượt vòng tròn nhỏ và với dấu chấm để đ.á.n.h dấu, bởi hành động cả câu sẽ đ.á.n.h dấu điểm tròn.

Đây cũng nguyên nhân khiến cho sách ở thời đại khá ít, tự học thật sự quá khó khăn, học vỡ lòng, cũng sẽ dạy dỗ cách chấm câu, mặc dù ngươi chữ, nhất định sẽ một câu, cũng như và hiểu sách.

Thẩm Bích Thấm nhận thì liền thấy đây hai cuốn trong "Tứ thư ngũ kinh bách khoa thư”, chỉ hai bản bản tay, chữ giấy cùng trúc cũng khác biệt lắm, nên hiển nhiên do Phùng lão .

khi mở nội dung bên trong nàng thấy tất cả đều chú giải cùng với vô cùng tỉ mỉ, chỉ một dấu ngắt câu nào, Quý Hiên Dật đưa cho nàng bộ , nàng cũng xem qua, bởi vì sách học nên bên trong đều thêm những dấu ngắt câu.

"Phùng gia gia, đây ?"

khi Thẩm Bích Thấm khép xe thì mới khó hiểu hỏi, hai ca ca cô đều sách, Phùng gia gia còn tay một bản?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Hiện giờ chắc chắn đông đảo học trò vì bộ sách mà phát sầu, lão phu nhàn rỗi việc gì nên liền nghĩ chép một chút, coi như cũng giúp đỡ những học trò một chút ít."

Phùng lão vuốt râu mỉm ,'Chỉ lão nhân già cả mắt mờ, việc đ.á.n.h dấu ngắt đoạn bất lực, Húc Nhi tuy rằng thể hỗ trợ nó cũng nhiều việc, lúc gặp cháu, cháu làm việc cũng tồi, nên lão nhân chỉ thể nhờ cậy cháu."

"Phùng gia gia như , Thấm Nhi đương nhiên thể nào từ chối ." Thẩm Bích Thấm mỉm , lúc bản việc gì, nên thể dành việc để g.i.ế.c thời gian, và việc làm Phùng lão cũng việc giúp đỡ khác, nên nàng càng lý do gì để hỗ trợ.

" ." Thấy Thẩm Bích Thấm đồng ý thì Phùng lập tức mỉm rạng rỡ gật đầu.

ngày hôm đó, cuộc sống Thẩm Bích Thấm vô cùng quy luật.

Buổi sáng tỉnh luyện tập mười lăm giương cung, ăn sáng xong thì phơi đậu cho nhà, phơi xong thì chui trong thư phòng làm ngắt câu trong sách, đợi khi xem sách mệt mỏi thì tiếp tục luyện cung, cuộc sống giản dị mà phong phú đến lạ thường.

mà, đối với chuyện Thẩm Bích Thấm một cô nương luyện công thì tất cả nhà ngoại trừ hai thì rõ ràng vô cùng tán thành, ngày đó khi thấy Thẩm Bích Thấm vác theo cung trở về thì họ lập tức tiến hành giáo d.ụ.c tư tưởng Thẩm Bích Thấm một hồi, tiếc rằng cho dù tận tình khuyên bảo thật lâu thì cũng cách nào lay động nàng dù chỉ một chút, cuối cùng cũng chỉ thể mặc kệ nàng.

Chỉ nội tâm hai vợ chồng Thẩm thị càng ngày càng ưu sầu, họ lo lắng Thẩm Bích Thấm ngày càng mạnh mẽ, về ai thể áp chế nàng chứ, sợ khi họ còn chiêu phu về ở rể.

Cái giá trả cho việc luyện b.ắ.n cung tên chính ban đầu Thẩm Bích Thấm vô cùng đau nhức cánh tay, ba ngày thì đau cơ, một tuần thì lưng cũng đau theo, mỗi một thả lỏng đều vô cùng đau, nhịn mà khẽ suýt xoa.

"Con xem con , một cô nương thì học cái nguy hiểm làm gì." Thẩm Lâm thị vô cùng đau lòng khi mở miệng thì nhịn oán trách, dù bà vẫn nhẹ nhàng mát xe phân lưng cho Thẩm Bích Thấm, giúp cho nàng giảm bớt đau nhức.

"Nương, đây chính một công phu cứu mạng." Thẩm Bích Thấm đau đến trợn mắt nhe răng, thần sắc, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Ai... Nếu lúc nương mà thì nương sẽ cho ngươi học cái thứ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c đó, mà bây giờ ngươi học thì , học " Ban đầu Thẩm Lâm thị còn phản đối như đột nhiên nghĩ cái gì đó, khi thở dài thì liền đồng ý.

"Nương, yên tâm , Viên Sơn cách chúng xa, sơn tặc sẽ đến đây ." Thấy bộ dạng Thẩm Lâm thị, Thẩm Bích Thấm liền đang nghĩ đến cái gì.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...