Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 15: Gặp Lại Cố Nhân - 1
" một câm. Nếu việc gì thì mau , đừng cản đường bổn thái tử."
Tiếng tuyệt tình cất lên làm như chẳng tin bản nữa, Lương Hữu Thuần lúc gặp bên sông và lúc đây khác quá.
Đang làm dậy thì một bàn tay vươn tới mặt. Trông lên thì thấy một nam nhân, vận y phục màu xanh nhạt, , cất giọng nhẹ nhàng: " lên ?"
lắc đầu, lệ cứ thi rớt xuống, nam nhân bước đến bên cạnh, đưa tay bế lên, bước dạt qua một bên, cất tiếng bảo đám binh sĩ: "Mau ."
bất động tay , chờ khi đoàn lướt qua hết, mới hiệu cho thả xuống. đặt lên bậc thềm một cửa hiệu, nhanh chóng tháo giày, cầm lấy bàn chân khẽ nắn đột ngột kéo mạnh, đau quá cấu cả bàn tay vai .
Bạn thể thích: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" thể , cẩn thận một chút."
mang giày cho , thực lòng hỏi tên gì chẳng thể nào mở miệng .
Lúc chớm rời , vội níu áo và đưa cho viên ngọc trai như lời cảm ơn. một lúc dúi tay một nén vàng. Tên chắc hẳn nghĩ rằng bán viên ngọc trai thượng hạng cho đây. như cũng , để sống nhân gian thì hết con cần bạc mà.
lang thang qua từng dãy nhà, trong lòng đầy những nỗi thất vọng, buồn tủi và cả hối tiếc nữa. Nữ nhân bên cạnh Lương Hữu Thuần Thủy Vân. vẫn giữ lời hứa đón đấy thành Thủy Vân. chỉ còn trách chính lúc mạo nhận nàng làm gì.
Thủy Vân vì đổi giọng , vì nàng hề Lương Hữu Thuần từ vẫn theo cung. Bao nhiêu suy nghĩ dồn dập khiến cho đầu cứ ong ong, xem chút va một đám nam nhân mặt. bước chân né sang một bên thì bọn chúng kéo , dồn góc tường, buông lời giễu cợt.
Vốn định đánh cho bọn chúng một trận trò chợt nhớ pháp lực phong ấn, thế trợn mắt, chỉ tay về phía lưng chúng làm bộ hốt hoảng. Bọn chúng thấy thì vội đầu về hướng tay chỉ và chờ thế, mau chóng luồn qua chúng, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh, bất chấp ngàn mũi kim châm lòng bàn chân đau nhói.
Một hồi chạy nổi nữa, túm luôn con ngựa đang buộc bên đường, dùng thanh đoản kiếm cứa đứt sợi dây và nhảy lên lưng nó, thúc mạnh hông. Con ngựa dựng lên phi loạn xạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bản cũng chỉ còn phó cho phận, cố ôm chặt lấy cổ nó, mắt nhắm nghiền, mặc nó chạy thì chạy, bên tai văng vẳng tiếng la hét chí chóe.
Lúc tỉnh thấy ở trong rừng rậm. Con ngựa thế mà quẳng đây còn nó thì phi đến phương trời nào .
mò trong rừng sâu, cảm thấy bản thật yếu đuối, chẳng còn tí pháp lực nào để tự vệ nữa. Đang cố tìm lối thoát thì bỗng phía vọng tới những âm thanh như đang đánh . Thầm nghĩ hai kẻ đánh , chắc chắn một kẻ , vốn sợ bản gặp nhằm thú dữ nên đánh liều đến đó xem .
mặt một nam một nữ đang giao đấu, nam nhân vận y phục màu trắng, thủ bất phàm thấy quen thuộc. Nữ nhân y phục màu đỏ, thủ cũng linh hoạt kém, hai họ mà pháp lực, xem chẳng nhân loại .
cố gắng đến gần chút nữa để cho rõ. Đang chăm chú quan sát thì phía chân bỗng nhiên động, xuống thì ôi thôi, một con rắn màu đen đang ngọ nguậy làm giật , bất giác nhảy tung khỏi lùm cây.
Còn định thần thấy ánh sáng lóe lên, vội ngước lên thì hóa nam nhân áo trắng chính Cửu Nhật, lưỡi kiếm đ.â.m sâu bụng nữ nhân áo đỏ.
Nữ nhân đó bỗng rùng , một làn khói đen từ trong thể thoát , chui tọt lùm cây, cũng chỉ kịp thấy đuôi con rắn ban nãy quét nhanh qua mất hút. Cửu Nhật cũng thấy , vội thu kiếm chạy đến.
"Tiểu Ngư, thương ?"
bám tay , khó khăn lên.
" đang hỏi , gì?"
Giọng vô cùng khẩn trương. lắc đầu, đưa tay làm dấu thể chuyện. Nét mặt tối sầm xuống, giọng lạt hẳn : " uống Dịch linh dược?"
Bạn thể thích: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khẽ gật đầu, Cửu Nhật nhắm nghiền hai mắt, môi cắn chặt đến bật cả máu. thấy như càng lúng túng thêm, gặp trong tình huống khó xử chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.