[Khuynh Càn] Vân Thủy Nhược Giang Ly
Chương 2
Tiếu Khuynh Vũ trong lúc ngủ mơ giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng… Vô thức nghiêng đầu ngắm Phương Quân Càn đang say mộng , xác định vẫn như cũ bình yên vô sự, Tiếu Khuynh Vũ mới thở phào nhẹ nhõm…
Nghĩ , chỉ trong tối nay, giấc mộng khiến y ba tỉnh giấc….
y thấy trong mộng hai nam nhân xa lạ, rõ mặt… dựa theo ảnh vẫn thể nhận đây hai nam nhân cực kỳ xuất sắc … Một bạch y tố bào, luôn luôn an tĩnh ngay ngắn luân y hoa mỹ. Một huyền sắc cẩm bào phần phật tung bay, cổ quàng tấm hồng cân rực rỡ phiêu động ngừng trong gió…
Đừng bỏ lỡ: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu, truyện cực cập nhật chương mới.
Ngay đó cảnh tượng chuyển đổi, hình ảnh chiến trường… Huyết nhục hoành phi (máu thịt bay tung tóe >. công t.ử làm gì thì Hầu gia đều nịnh nọt lấy lòng làm theo cái đấy ^^)
Gió bình minh mang chút lạnh thổi qua, Phương Quân Càn thấy thế vội đem chiếc áo khoác dày đang mặc khoác lên vai Tiếu Khuynh Vũ, “Mặc , cẩn thận kẻo lạnh.”
Tiếu Khuynh Vũ sắc mặt đỏ lên, yên lặng nhận lấy, ánh mắt tự nhiên vội vã chuyển hướng đến ao sen đang bao bọc bởi một tầng sương mỏng ở phía …
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/khuynh-can-van-thuy-nhuoc-giang-ly/chuong-2.html.]
Hai cùng bước lên thuyền, làn nước yên tĩnh mái chèo làm cho hỗn loạn, hương sen lãnh đạm thơm mát theo gió kéo tới làm say lòng …
Bạch sen trong hồ chập chờn lay động, những chiếc lá non xanh biếc phủ đầy những giọt sương sớm long lanh thuần khiết, đàn cá tung tăng linh hoạt khẽ lướt mặt nước, tạo những đợt sóng nhẹ chập chờn chầm chậm lan xung quanh…
Lá sen tựa hồ chịu nổi trọng lượng những hạt sương đầy đặn mượt mà, khẽ nghiêng xuống, rót đáy hồ những hạt lệ thật sâu tinh thuần trời đất… cảnh tượng yên tĩnh vắng lặng thanh bình như thế làm bất cứ ai cũng phá vỡ.
khuôn mặt ôn nhu nghiêng Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn bất giác mỉm thích ý, thầm nghĩ kỳ thật xuất môn lúc sáng sớm cũng điều ~ nếu như sáng nào cũng thể cùng mỹ nhân dạo thuyền ngắm hoa như thế, cam tâm tình nguyện vứt luôn thời gian ngủ ít ỏi đến mức đáng thương để cùng y chơi đùa…
Mặt trời dần dần lên cao, ánh bình minh hồng sắc mỹ miều thế bởi một màu lam thuần khiết, xuyên thấu cả làn mây.
Đột nhiên một loại cảm giác quen thuộc kỳ dị đồng thời dấy lên trong lòng hai . , lúc nào đó, tại một nơi nào đó, chính từng cùng bên cạnh sóng vai xem qua cảnh tượng vân chưng hà úy, mặt trời dần dần lên cao soi rọi cả nhân gian…
(vân chưng hà úy: trời quang mây tạnh; tươi sáng rực rỡ)
Chưa có bình luận nào cho chương này.