Không Cần Đuổi, Anh Không Xứng
Chương 8: Tựa như kiếp trước
Tiếng gọi vang lên khiến tim Lục Triều Nhan khẽ run lên như bước khỏi một giấc mộng dài. Cảm giác quen thuộc mà xa lạ đến mức tưởng chừng như thuộc về kiếp . chỉ trong khoảnh khắc , đôi mắt cô trở vẻ lạnh lùng như băng giá.
“ sự thật thì ?” Giọng cô nhẹ từng chữ đều lẫn lửa hận: “ bù đắp ư? thôi, nếu thật sự chuộc thì hãy đưa Lục Vũ Nhu đến mặt !”
“ dẫn em !”
cho cô phản ứng, Thẩm Tấn Bắc nắm lấy tay cô, kéo như sợ cô sẽ biến mất nữa.
Vết thương nơi tay vẫn còn đau rát, cô chẳng đủ sức giằng , chỉ thể để mặc kéo . Cuối cùng, họ dừng một căn biệt thự nơi ngoại ô.
Lục Triều Nhan nhếch môi nhạt, giọng mỉa mai: “ sẽ dẫn báo thù ? Đưa đến đây làm gì? … định diệt khẩu?”
Từng câu chữ như lưỡi d.a.o lướt qua khí, chát chúa và đầy khinh miệt. Nào còn phụ nữ từng mềm mại bên , trao trọn niềm tin và hy vọng suốt bao năm trời.
Thẩm Tấn Bắc siết c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng khàn đặc: “Triều Nhan, , hiểu em, tin em nên mới khiến chuyện thành thế . Lục Vũ Nhu lừa dối, làm tổn thương em… sẽ tự tay báo thù em!”
Ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng, đầy sát khí. đàn ông từng liều c.h.ế.t bảo vệ Lục Vũ Nhu, giờ hận thể nghiền nát cô .
Lục Triều Nhan bỗng thấy buồn – nếu năm xưa cô chọn Sở Thần thì lẽ thứ khác? lẽ cô đau đớn đến mức ?
…
Cửa bật mở, Lục Vũ Nhu đang ghế sofa, ngẩng đầu c.h.ế.t lặng.
Cảnh tượng mắt khiến cô tin nổi. Thẩm Tấn Bắc đang nắm tay Lục Triều Nhan, bước như một đôi tình nhân.
“ .” Lục Triều Nhan khẽ cong môi, cố ý nhấn mạnh từng chữ: “Chính xác như cô đang thấy đấy.”
Đừng bỏ lỡ: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy!, truyện cực cập nhật chương mới.
Vốn dĩ cô kháng cự sự đụng chạm Thẩm Tấn Bắc vẻ mặt tái nhợt đầy hoảng loạn Lục Vũ Nhu, cô cảm thấy hả hê. Càng khiến ả đau đớn, cô càng cảm thấy sung sướng.
“Bắc… chị uy h.i.ế.p ?” Lục Vũ Nhu bước lên, đôi mắt đẫm sương, giọng nghẹn ngào.
“Uy hiếp?” Lục Triều Nhan bật khẩy: “Cô thấy ? tự nguyện nắm tay .”
“Câm miệng!” Lục Vũ Nhu gào lên, đầu tiên để lộ bộ mặt thật Thẩm Tấn Bắc, chẳng còn vẻ yếu đuối nhu nhược ngày nào.
“Bắc, em sống còn để làm gì chứ? Chỉ khiến thêm phiền, thêm khổ sở… chi bằng c.h.ế.t cho …” Lời dứt, cô đột nhiên lao đầu về phía bức tường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ầm!”
Một tiếng động mạnh vang lên, m.á.u từ trán Lục Vũ Nhu trào , nhòe cả tầm mắt.
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Thẩm Tấn Bắc chẳng buồn ngăn cản, chỉ lạnh lùng kéo Lục Triều Nhan gần, cúi xuống ả với ánh mắt xa lạ từng .
“Bắc…” Lục Vũ Nhu run rẩy ngẩng lên, đôi mắt mở to đầy tuyệt vọng.
“Lục Vũ Nhu.” Giọng lạnh như băng, từng chữ như lưỡi dao: “Đến giờ phút mà cô vẫn còn diễn trò ?”
Cả Lục Vũ Nhu lạnh toát, run đến mức khó thở, lắp bắp: “Bắc… đừng chị … tất cả chị bịa đặt. Em… em từng con khi giam giữ, em chịu đủ đày đọa, do Lục Triều Nhan thuê hành hạ em… con chúng cũng c.h.ế.t …”
Thẩm Tấn Bắc bật , tiếng lạnh lẽo như băng tan lưỡi dao: “Cô nghĩ sẽ tin cô thêm một nữa , đồ lừa đảo?”
Nỗi sợ hãi siết chặt tim Lục Vũ Nhu, cô vẫn gào lên, giọng xé lòng: “Nếu tình cảm dành cho chị thực sự bền chặt, liệu em xen ? Bắc, dù em lừa những ngày tháng bên , chẳng lẽ đều giả ?”
Câu như lưỡi d.a.o xoáy sâu vết thương cũ trong lòng Lục Triều Nhan, nhắc cô nhớ tất cả.
Năm xưa, Thẩm Tấn Bắc vì Lục Vũ Nhu mà dứt khoát hủy bỏ hôn ước với cô. Vì cô thoát án tù mà ép cưới cô, suốt hai năm hôn nhân từng ngày từng đêm lạnh lẽo và nhục nhã.
Những vết thương cô hôm nay… chẳng cũng đều do ban cho ?
Giờ đây, chỉ vì sự thật, liền phẫn nộ, sang chất vấn Lục Vũ Nhu. tình yêu dành cho cô , làm thể tan biến chỉ trong một sớm một chiều?
cặp đôi cặn bã nam tồi, nữ tiện.
Lục Triều Nhan mặt , thèm thêm cảnh tượng giả dối nữa.
Thẩm Tấn Bắc lúc thẳng Lục Vũ Nhu, giọng lạnh như băng: “Chuyện năm đó, đêm say rượu … cô sắp đặt ?”
Vèm Chanh
Năm , vì ơn cứu mạng mà trả ơn cho Lục Vũ Nhu, tặng cô một căn biệt thự, hứa cho cô một chỗ dựa. cô cứ bám riết, khăng khăng và Lục Triều Nhan chỉ hôn ước.
cái đêm đó… men rượu, cạm bẫy, vệt đỏ ga giường như d.a.o đ.â.m mắt . tưởng phản bội Lục Triều Nhan, tưởng cô ghét bỏ kẻ hai lòng như .
Kể từ đó, tình cảm giữa và cô rơi xuống vực sâu thể cứu vãn.
“.” Lục Vũ Nhu bật , nước mắt đầm đìa ánh mắt đầy chấp niệm: “ em sắp đặt vì em yêu ! Chỉ khi áy náy, trân trọng em thì em mới thể vĩnh viễn phá vỡ và Lục Triều Nhan!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.