Khi Yêu Anh, Em Chỉ Còn Lại Là Bụi Trần
Chương 187: Chỉ cần có em, không có khó khăn nào không vượt qua được
Ngu Trọng Lâu đầu.
Trong đôi mắt trong veo cô gái tràn đầy tình ý nồng nàn, cùng chia sẻ nỗi đau và phiền muộn .
nhẹ nhàng ôm Giản Chân lòng.
Mùi hương thoang thoảng dễ chịu đó xộc tim , xua tan nỗi buồn và u sầu trong lòng.
Dùng cằm cọ tóc cô, Ngu Trọng Lâu dịu dàng : " , đừng lo lắng."
Chỉ cần em, khó khăn nào vượt qua .
Bạn thể thích: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Những nỗi đau thấu tim đây, đều vượt qua .
Huống hồ, bây giờ bên cạnh , còn cô bầu bạn.
Cửa thang máy mở , nụ mặt Tô Mộ Hoa đang chờ ở cửa thang máy, khi thấy hai đang ôm bên trong, lập tức cứng đờ.
Cho đến khi ánh mắt lạnh lùng Ngu Trọng Lâu chiếu thẳng , mới như tỉnh mộng, vội vàng cúi văn phòng trợ lý.
Ánh mắt tổng giám đốc thật đáng sợ, ngờ, thể thấy một mặt ai tổng giám đốc, dịu dàng, cưng chiều, tràn đầy tình yêu......
Như mới , những năm đây, tổng giám đốc sống, quá cô đơn lạnh lẽo.
Ngu Trọng Lâu bận rộn cả ngày ở công ty, bữa trưa và bữa tối, đều Giản Chân ở cùng ăn trong văn phòng.
Trong lúc xử lý công việc, chỉ cần ngẩng đầu lên, thể thấy Giản Chân đang cách xa, úp mặt xuống bàn yên lặng vẽ bản thiết kế, dáng vẻ dịu dàng ngọt ngào.
Ngu Trọng Lâu khóe miệng mỉm .
Tiểu Chân, em bên cạnh, thật .
Những tài liệu đây thấy khô khan nhàm chán, vì Giản Chân ở bên bầu bạn, cũng cảm thấy thú vị, xử lý càng thêm thuận lợi.
Một cốc nước nóng đưa đến bên tay, Ngu Trọng Lâu ngẩng đầu, cô gái xinh tuyệt trần mắt mày , môi đỏ khẽ mở: "Uống chút nước , đừng quá mệt."
Ngu Trọng Lâu mỉm nhận lấy, nhiệt độ nước, lạnh nóng, .
ngửa cổ uống cạn, l.i.ế.m khóe môi.
"Nước , ngọt thật."
Mặt Giản Chân đỏ, trách móc một cái: "Uống từ từ thôi, ai tranh với ."
Ăn uống vô độ cho sức khỏe.
Ngu Trọng Lâu khẽ thành tiếng, giơ cổ tay lên xem giờ.
chín giờ tối .
Thời gian hôm nay, trôi nhanh đến .
dậy, bóng dáng cao ráo ánh đèn phía kéo dài, bao trùm bộ cô gái mềm mại mắt .
ôm cô, thì thầm bên tai cô: "Hôm nay, em vất vả ."
ở bên cả ngày.
Giản Chân ngẩng đầu , trong đôi mắt trong veo, phản chiếu bóng hình , khiến nhất thời ngứa ngáy khó chịu, cúi đầu,liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng mềm mại cô gái...
Mãi một lúc lâu , Ngu Trọng Lâu mới lưu luyến buông hai cánh môi ngọt ngào như thạch mà thèm bấy lâu.
Đè nén sự xao động trong lòng, Ngu Trọng Lâu cúi đầu cô gái nhỏ đang vùi mặt n.g.ự.c giả làm đà điểu, mỉm dịu dàng: " thôi, chúng về nhà."
Má Giản Chân ửng hồng, vội vàng gật đầu.
Tim cô đập nhanh.
C.h.ế.t tiệt, đàn ông độc!
Cô cảm thấy như bay bổng...
khỏi cổng công ty, thấy đàn ông cao ráo tựa cửa xe sang trọng, vẻ mặt vui Ngu Trọng Lâu và Giản Chân: "Thằng nhóc , mày coi ngoài. Tiểu Chân ở Thành mệt mỏi , về đến Kinh Đô mày cũng cho nó nghỉ ngơi nhiều, tao thấy mày thiếu đòn."
Giản Chân kịp gì, Ngu Trọng Lâu ôm chặt cô lòng, vẻ mặt bình tĩnh : "Cô vị hôn thê , nên ở bên cạnh nhiều hơn để bồi đắp tình cảm, lẽ nào bỏ cô một ở Thu phủ thì mới yên tâm?"
TRẦN THANH TOÀN
Thu Cảnh Du liếc một cái.
"Chỉ mày giỏi, thôi, Tiểu Chân, chúng về nhà."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khi-yeu--em-chi-con-lai-la-bui-tran/chuong-187-chi-can-co-em-khong-co-kho-khan-nao-khong-vuot-qua-duoc.html.]
Giản Chân mỉm ngọt ngào với Thu Cảnh Du: "Cảm ơn."
Thu Cảnh Du tiến lên xoa đầu cô bé tóc xù: "Vẫn cô bé nhà hiểu chuyện."
Ngu Trọng Lâu nghiêng gạt tay : "Giản Chân ."
Thu Cảnh Du...
Giản Chân...
Thành, Cố Khuynh Hàn vẫn trở về căn hộ nhỏ gần công ty.
Mệt mỏi thả ghế sofa, Cố Khuynh Hàn lấy điện thoại mở album ảnh.
Bên trong một bức ảnh Giản Chân mà lưu trữ.
Vui vẻ, cau mày, nũng nịu, buồn bã, đủ biểu cảm.
Hà Tô Dương , Giản Chân hôm nay về Kinh Đô .
Ha, cô cùng Ngu Trọng Lâu , đối với , một chút lưu luyến nào, cô , chút nhẫn tâm.
Hít một t.h.u.ố.c sâu, Cố Khuynh Hàn kìm ho khan hai tiếng, mơ hồ cảm thấy dày chút đau.
dậy cầm cốc , bên trong một giọt nước nào.
Mở tủ lạnh lấy một chai nước khoáng, định uống, nghĩ một lát vẫn đổ ấm đun nước để đun nóng.
Giản Chân đây hình như , đừng uống nước lạnh và ăn đồ ăn lạnh, như sẽ cho dày.
mỉm , nên lời cô .
Uống hai ngụm nước nóng, cổ họng và dày mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Cầm điều khiển từ xa mở tivi, bật âm lượng khá lớn.
đây cảm thấy, bây giờ, càng ngày càng sợ cảm giác ngột ngạt và cô đơn khi ở một .
điện thoại gọi đến, Cố Khuynh Hàn nhấc máy xem, Hà Tô Dương.
muộn , gọi đến bây giờ, chuyện gì ?
"Tổng giám đốc Cố, bệnh viện gọi điện đến , thiếu phu nhân... từ chối hợp tác điều trị, gì cũng gặp một , xem..."
Giọng điệu Hà Tô Dương chút bất lực và uất ức.
phụ nữ đó, cách gây rắc rối.
Tổng giám đốc Cố gần đây bận rộn ngừng, cơm cũng kịp ăn, cô giúp gì, cũng đừng gây thêm gánh nặng cho Tổng giám đốc Cố mới , bây giờ...
Cố Khuynh Hàn cúp điện thoại, chút đau đầu xoa xoa lông mày.
Thôi , gặp cũng , dù cũng ngủ , xem cô còn thể gì.
Trong phòng bệnh giám hộ, Mục Vũ Niết chút căng thẳng ngừng liếc cửa .
đàn ông cô trở về! cuối cùng cũng trở về!
Bạn thể thích: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô ngờ rằng khi xảy chuyện, đầu tiên đến thăm cô Lệ Thu Thạch!
Khi thấy bóng dáng xuất hiện trong tầm mắt, cô như đông cứng .
Nếu nháy mắt hiệu cho cô, cô chắc chắn sẽ hét lên ngay tại chỗ.
Trời trong hơn một năm qua, cô nhớ đến nhường nào!
Mặc dù đeo khẩu trang che phần lớn khuôn mặt, cô vẫn nhận ngay lập tức.
những quên cô, mà còn vượt qua khó khăn để đến thăm cô, đối với cô cũng càng nhiệt tình và điên cuồng hơn.
Nhớ chuyện xảy trong nhà vệ sinh đêm qua, cô cảm thấy má nóng bừng, mềm nhũn.
Ngay cả khi vết thương ở bụng rách, cô cũng cảm thấy đau nhiều như .
Lệ Thu Thạch, em nỡ bỏ em.
Nhớ những lời bên tai , trong mắt Mục Vũ Niết lóe lên một tia quỷ dị.
Cố Khuynh Hàn, cảm ơn thờ ơ với em, điều đó cho em động lực để từ bỏ .
Trong tương lai, tất cả thứ Cố thị, sẽ Mục Vũ Niết em...
Chưa có bình luận nào cho chương này.