Khi Cô Gái Nghèo Chuyển Đến Lớp Hoàng Kim
Chương 5
“Tiểu thư Quý, chuyện gì ?”
“Thư viện bố em quyên góp cho trường tuần , khoản cuối cùng thể thanh toán .” Giọng Quý Nguyệt bình tĩnh: “ em một điều kiện.”
Cô chỉ Trần Mộng và Giang Phàm đang sợ đến đờ đẫn.
“Em thấy rác rưởi trong trường em. Đuổi học họ , hoặc em sẽ bảo bố xem xét , liệu nên quyên góp một tòa nhà cho trường đối diện .”
Sắc mặt chủ nhiệm Vương lập tức đổi.
“Tiểu thư Quý, chuyện … chuyện e rằng thích hợp…”
“Hai trăm vạn đủ ?” Quý Nguyệt hờ hững hỏi: “ mặt mũi bố em đủ dùng?”
Trán chủ nhiệm Vương lấm tấm mồ hôi: “ , đương nhiên đủ dùng. Hai em học sinh, mời theo đến văn phòng một chuyến.”
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trần Mộng lập tức hoảng sợ: “! Cô thể làm ! Bố em cũng tiền!”
“ bao nhiêu tiền?” Quý Nguyệt hỏi với vẻ hứng thú.
“Nhà hai căn nhà! Với một chiếc BMW!”
Các học sinh lớp Hoàng Kim lập tức phá lên.
“Hai căn nhà ?” Trình Hạo ôm bụng : “Nhà riêng gara mấy cái .”
Lý Văn Văn thì đến chảy nước mắt: “Lái xe nhà còn chẳng thèm lái BMW.”
Sắc mặt Trần Mộng trắng bệch.
Giang Phàm kéo cô bỏ chạy, chủ nhiệm Vương chặn .
“Hai em học sinh, xin hãy hợp tác làm việc.”
tất cả những điều , tâm trạng phức tạp.
Từ chỗ giẫm đạp chân, đến giờ bênh vực cho , sự đối lập khiến chút mơ hồ.
Quý Nguyệt , trong mắt lóe lên một tia hứng thú.
“Lâm Vị, ai dám bắt nạt , cứ báo tên .”
khi chuyện giải quyết, trịnh trọng cảm ơn Quý Nguyệt. Cô chỉ khẽ gật đầu rời .
Trở lớp học, xuống lâu thì bạn học xúm hỏi thể hộ bài tập hôm nay .
lúc định gật đầu đồng ý thì Quý Nguyệt xuất hiện.
Cô đến bàn , với giọng lười nhác: “Mấy cái trò nhỏ nhặt gì ho .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tất cả đều cô .
“ bao tháng, mỗi tháng năm vạn, tất cả tài liệu học tập và ghi chú , đều độc quyền, chỉ cung cấp cho .”
Cả lớp bỗng chốc im lặng.
Trình Hạo phục: “Tại ? tám vạn! Mỗi ngày giảng bài riêng cho nửa tiếng!”
“Mười vạn!” Lý Văn Văn giơ tay: “ kèm cặp tất cả các môn!”
“Mười lăm vạn!”
“Hai mươi vạn!”
Giá càng ngày càng cao, tại chỗ, đầu óc thành một mớ hỗn độn.
Đám điên ?
“Ba mươi vạn!” Quý Nguyệt trực tiếp lên bàn: “ Lâm Vị làm gia sư riêng !”
“Năm mươi vạn!” Trình Hạo cũng dậy: “ bao năm!”
Cả lớp học rơi cảnh điên loạn.
Họ bắt đầu ganh đua lẫn , giá cả từ vài nghìn vọt lên vài chục vạn.
cảnh tượng hoang đường làm cho choáng váng.
“Khoan !” dậy: “Các đang làm gì ?”
“Làm từ thiện chứ gì.” Quý Nguyệt một cách hiển nhiên: “Giúp đỡ học sinh nghèo khó, điều ý nghĩa ?”
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ .” Trình Hạo gật đầu: “Đằng nào mỗi năm bố cũng bắt quyên góp cho mấy quỹ từ thiện chẳng liên quan gì, tiền tiêu cũng . Thà tiêu còn hơn.”
cạn lời.
Từ ngày đó trở , địa vị trong lớp Hoàng Kim một sự đổi kỳ diệu.
Bên cạnh bàn , luôn chồng chất một đống “rác”.
“Lâm Vị, đôi giày cọ chân quá, vứt .” Quý Nguyệt tiện tay ném một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn sang.
“Lâm Vị, mua cho một chiếc điện thoại mới, chiếc cũ mang bán ve chai .” Trình Hạo nhét chiếc điện thoại đời mới nhất mà mới dùng đầy một tháng cho .
“Lâm Vị, thích màu chiếc túi nữa, thấy phiền, xử lý .” Lý Văn Văn đẩy Hermès sang.
Bàn biến thành trạm thu mua rác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.