Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kẻ Thay Thế Hoàn Hảo

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

5.

Hà Thiểu Thanh cùng lắm chỉ mới hai mươi tự đảm đương một vai chính trong gánh hát, nhiều khán giả yêu thích.

nha ông chủ mua để theo hầu bên , vốn nên theo chăm lo cuộc sống hằng ngày . Thế bảo một chất giọng trời phú , dạy hát hí khúc.

giọng thật , chỉ rằng dạy thật.

rằng học hát hí thì bắt đầu từ cơ bản. Vì sáng sớm hôm nào cũng gọi dậy luyện giọng.

gốc cây cổ thụ trong sân, lượt hát theo :

“Nghìn hoa e ấp nụ hồng, bao nhiêu hoa lệ bấy nhiêu hoang tàn.”

“Âm thanh phát từ bụng, lấy thật sâu.” Hà Thiểu Thanh đằng , một tay khẽ đặt lên bụng , “Cảm nhận lực chỗ .”

Ngón tay chạm khiến phân vân, giọng cũng run lên.

nhíu mày, nghiêm giọng dạy dỗ : “Tập trung!”

vội vàng gói ghém tâm tư, hô hấp theo sự chỉ dạy , tập trung ngân cao giọng.

Lúc mới khẽ gật đầu, hài lòng : “ lắm, tiếp tục phát huy, cảm giác .”

gắng sức luyện tập, chỉ hy vọng một ngày xa thể chung một chỗ với , cả hai cùng ngân vang hí khúc.

Bỗng một thời gian, một cô tiểu thư nhà giàu họ Tô thường đến xem diễn. Cô ở hàng đầu, đôi mắt sáng rực chăm chú dõi theo Hà Thiểu Thanh sân khấu.

Dường như Hà Thiểu Thanh hề phát giác, chỉ tập trung hát hí khúc, dáng vẻ vẫn luôn trong trẻo mà lạnh lùng, kiêu ngạo như .

thì thấy rõ, rằng cô Tô nọ thích .

Một ngày, cô Tổ chặn Hạ Thiểu Thanh sân khấu, tặng món quà .

Đó một bộ âu phục may công phu, chất liệu trông còn chất lượng hơn những bộ mà nước ngoài mặc phố.

Hà Thiểu Thanh lễ phép cảm ơn, đó bảo nhận . Thế cô Tô cố ý bảo xem mặc thử.

một bên, lấy cớ chỉnh áo để lén chạm cánh tay . Hà Thiểu Thanh hề phát hiện, chỉ lo cúi đầu cài nút áo.

hiểu thấy tủi , thậm chí còn tức giận.

rõ vì tức giận, chỉ cảm thấy cô Tô thật đáng ghét.

Buổi tối, bực nên ăn cơm, một chạy về viện, đờ tán cây.

Hà Thiểu Thanh trở về, xuống bên cạnh cùng ngẩn .

ánh trăng, liếc gò má , bỗng nhiên can đảm để lên tiếng hỏi: “Hình như cô Tô thích lắm đây, cũng thích cô ?”

phì thành tiếng, buồn liếc : “Nhóc con bé nhỏ, em nhịn ăn vì chuyện ?”

Mặt đỏ lên, ngập ngừng hỏi : “ rốt cuộc thích cô ?”

Ý bên khóe môi càng đậm hơn, chỉ mà chẳng gì.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ke--the-hoan-hao/chuong-3.html.]

thấy gương mặt nóng lên, đành dời mắt dám thẳng .

“Nếu thích thì theo cô .” chậm chạp lên tiếng, “ thế? Em sợ bỏ theo cô hả?”

hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy gương mặt ngày càng sát gần .

“Cho em nè, nhóc con ngốc nghếch.”

ngẩng đầu lên.

Ánh trăng chiếu rọi, tán cây cổ thụ, Hà Thiểu Thanh lấy hai chiếc màn thầu từ trong ngực, đó nhét tay :

từng , ở chỗ ngày nào cũng cơm ăn.”

6.

Hà Thiểu Thanh trả bộ âu phục cho cô Tô, giải thích rằng Trung Quốc nên quen mặc âu phục.

Cô Tô nào chịu bỏ qua, cứ bám theo làm bạn với .

Hà Thiểu Thanh từ chối hết lời mà chẳng , cuối cùng đành trốn trong viện, đóng cửa từ chối tiếp khách.

Cô Tô thấy mất mặt nên đó còn đến xem diễn nữa.

thầm thấy vui vẻ, thế càng nghiêm túc học hát hí cùng hơn, lượt cất từng tiếng hát theo :

“Nghìn hoa e ấp nụ hồng, bao nhiêu hoa lệ bấy nhiêu hoang tàn.”

Cứ đông qua xuân tới, chẳng mấy chốc sống ở gánh hát nhiều năm.

Mấy năm , chăm chỉ khổ luyện theo học Hà Thiểu Thanh, khả năng trình diễn ca hát cũng dần chuyên nghiệp hơn.

Ông chủ gánh hát cũng khen thông minh, nếu cơ hội thì nhất định sẽ cho lên sân khấu hát thử.

đắm chìm trong mộng tưởng tương lai đầy hứa hẹn, chẳng hề ác mộng đang tới gần.

Mùa đông năm , hiểu chuyện làm ăn gánh hát bỗng trở nên ế ẩm, thậm chí những lúc còn chẳng đến một khán giả.

Khi rảnh rỗi, Hà Thiểu Thanh sẽ dạy sách, chữ. rằng thì mới hiểu lời thoại và lời hí trong kịch bản.

Bọn hầu bàn trong gánh thường xuyên tụ tập chè chén, hát hò cùng . bọn họ , bởi vì chiến tranh liên miên nên cuộc sống nhiều rơi khốn khó, còn tâm trạng xem kịch nữa.

Ai cũng đang lo lắng chiến tranh sẽ lan rộng, ảnh hưởng đến kế sinh nhai họ.

cũng nỗi niềm lo lắng riêng , thế chạy hỏi Hà Thiểu Thanh, lỡ gánh hát đóng cửa thì làm giờ?

“Sợ gì chứ. Chỉ cần vẫn còn sân khấu hát hí khúc thì những chuyện khác liên quan đến .” Trông vẫn cứ thản nhiên như . đầu : “Theo thì em sẽ chịu đói .”

thường nghĩ, ngay từ nhỏ Hà Thiểu Thanh thuộc về sân khấu . Chỉ cần sân khấu thì thứ xung quanh bỗng trở nên ảm đạm .

nghĩ lung tung nữa, tập trung tập luyện cùng , trong lòng chỉ còn một mục tiêu rằng thể cất cao bài hí khúc cùng sân khấu.

Đợi đến khi biến cố thật sự ấp xuống thì mới tỉnh mộng...

Nếu như lúc thể quan tâm đến sự biến chuyển thế giới bên ngoài một chút, thì lẽ chúng chẳng mất giấc mộng hí khúc nọ, và cũng chẳng mất .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...