Hợp Đồng Tình Ái
Chương 27: Lúc Em Run Rẩy Cũng Phải Là Trong Vòng Tay Anh
Tiếng sóng vỗ vẫn vang lên đều đều ngoài cửa sổ mở hé.
Tấm rèm trắng lặng lẽ bay nhè nhẹ trong gió sớm, trong phòng, nóng kịp tan.
chiếc giường phủ ga trắng, Hạ An nghiêng, tấm chăn mỏng trượt khỏi bờ vai trắng ngần, để lộ vết cắn nhè nhẹ nơi xương quai xanh – gợi cảm, sở hữu.
Lục Trạm Thần bên mép giường, nửa trần trụi, tay lướt nhè nhẹ theo đường cong lưng cô như đang trân trọng một tác phẩm điêu khắc mềm mại, sống động.
Hạ An khẽ rên khi chạm đến vùng eo mềm yếu.
“Đau ?” – cúi đầu, cắn nhẹ lên vành tai đỏ ửng.
Cô hít một , đầu , ánh mắt long lanh nước:
“… cả đêm …”
bật trầm khàn, thở nóng rực trùm lấy môi cô:
“Em nhịn bao nhiêu đêm ? Từng đêm, giường mà tưởng tượng cảnh em rên khác… tim như cắt từng nhát.”
Cô đỏ mặt, tay siết lấy ga giường.
“ biến thái thật…”
“Với em, cho phép bản biến thái.” – , kéo tay cô đặt lên phần cơ thể đang cương cứng phía , gằn giọng:
“Em cảm nhận … dừng ?”
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô kịp trả lời thì đè xuống.
, dịu dàng. báo . chần chừ.
đ.â.m cô dứt khoát, khiến cô bật tiếng rên ngọt ngào:
“Ưm… Trạm Thần… chậm… chậm chút…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ chậm.” – nghiến răng, hôn lên cổ cô:
“ mỗi em bước , đều nhớ đến làm gì nơi .”
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
giữ chặt hai đùi cô, tách rộng hơn, khiến cô càng chỗ trốn. Cú nhấn sâu tiếp theo khiến cô nấc nghẹn, tay đập nhẹ n.g.ự.c :
“… mạnh …”
“Em câu đó đêm qua.” – gằn.
“Đêm qua em còn bám lấy , van xin đừng dừng cơ mà?”
Cô bật vì sung sướng lẫn tê rần.
Cơ thể còn cô nữa, khoái cảm đều đàn ông điều khiển bằng từng nhịp hông sâu đến tận xương sống.
Bàn tay trườn lên bóp nhẹ n.g.ự.c cô, kéo đầu v.ú miệng, mút mạnh khiến cô cong lên vì tê dại.
“Em… ơi… em … a”
“ . vẫn còn nữa.” – siết chặt eo cô, nhấn mạnh, dồn dập, cho cô thời gian hồi phục.
Một tiếng .
Cô bẹp trong chăn, da đỏ ửng, cổ rải rác vết hôn.
cạnh, tay gác ngang bụng cô, khẽ thì thầm:
“Từ nay, lúc em run rẩy… cũng trong vòng tay .
Dù đau, nhớ, buông – thì cũng ở bên .”
Cô ngước lên , nước mắt khẽ rơi.
Và đầu tiên bao ngày xa cách… cô chủ động hôn , thì thầm đáp:
“Em trốn nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.