Hoán Đổi Linh Hồn Với Mafia
Chương 17: Ngàn cân treo sợi tóc
Nguyễn Thế vội vàng ghế, nhấn ga chiếc xe lao với tộc độ kinh . Rút cuộc đang chạy tự sát đây? quăng cho cô s.ú.n.g bảo:
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
- Bắn chúng .
Cô nhân viên an ninh, mafia, nguyên tắc g.i.ế.c . Cô cầm cây s.ú.n.g lên, nhắm thẳng bánh xe mà bắn. khoe, điểm b.ắ.n cô luôn điểm tuyệt đối.
Mấy chiếc xe BMW đều xịt lốp, đ.â.m loạn xạ dừng hẳn. Đám sát thủ trong xe nhanh chóng xuống xe chạy theo. Một tên trong đó dừng , nhằm thẳng lốp xe cô mà bắn. Cô cũng nhắm tay nổ súng. Tiếng s.ú.n.g đồng loạt nổ cũng lúc xe cô nổ lốp, còn rơi s.ú.n.g vì tay trúng đạn, m.á.u chảy be bét.
Chiếc xe cô nổ lốp, giữ lái, lao thẳng xuống sông. Nguyễn Thế nhảy khỏi xe, đồng thời cũng lệnh cho cô:
- Nhảy xuống.
thể tên nhóc phản xạ cũng tồi. Chiếc xe lao xuống sông cũng lúc cô theo phản xạ tự nhiên nhảy ngoài, và rơi tõm xuống sông.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
mà cô cũng tiếng nổ to, tiếng súng.
theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Xem thêm: Ta Tưởng Mình Là Người Dư Thừa, Nên Trả Lại Phu Quân Cho Nàng Ấy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô lặn ngụp 1 lúc trồi lên. May phước cô còn bơi. điều quanh cũng thấy tên luật sư , chỉ thấy màu m.á.u đỏ loang khắp mặt nước. Chẳng lẽ trúng đạn c.h.ế.t ?
Cô hướng ánh mắt lên bờ sông, thì thấy Vũ Phi lưng bỏ . Thì lúc nãy nhóm truy sát Phi .
Cô bất đắc dĩ lặn xuống để né đạn và để tìm tên luật sư. Tại cô cứu kẻ g.i.ế.c cơ chứ. Cô khổ vẫn tiếp tục mò. Mò mãi thấy, cô trồi lên hít thở. Cô hoang mang khắp mặt sông. Cách đó xa bong bóng nước nổi lên yếu ớt. Cô vội vàng bơi về phía đó và lặn xuống tìm.
May phước cho cô mò , vội vã kéo lên. điều khi chạm , cô thấy đoạn băng ký ức hồi còn nhỏ. Đích thị 1 đoạn ký ức Nguyễn Thế , cô, cũng thằng nhóc. Đầu cô đau như búa bổ. Chẳng lẽ, khi thoát c.h.ế.t và xuyên , cô khai mở mắt âm dương, và khả năng đặc biệt đoạn băng ký ức sắp chết?
Nếu thì sắp c.h.ế.t thật ?
Khi xem đoạn băng tuổi thơ , cô bất giác cảm thấy nước quanh vùng mắt lạnh ngắt mà nóng và mặn. Cảm giác như chạm thấy 1 phần ký ức bản .
Cô dùng hết sức bình sinh kéo lên, điều kéo , lôi xuống. do ý g.i.ế.c cô, phản xạ tự nhiên c.h.ế.t đuối, mà kéo cô xuống c.h.ế.t chung. Cô sặc nước khó thở dùng hết sức bình sinh đạp xa. Giằng co 1 hồi cũng thoát , điều cô cũng chẳng còn sức mà bơi lên mặt nước. Cô thiếu dưỡng khí, chìm nghỉm mất luôn ý thức. chắc c.h.ế.t thật …
Chưa có bình luận nào cho chương này.