Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình

Chương 10: Người Thích Ôn Mạn Rất Nhiều

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những ngày kế tiếp, Ôn Mạn bề bộn nhiều việc.

Cô gặp luật sư Khương Minh, năng lực, vài gặp mặt làm rõ suy nghĩ.

Phòng làm việc rộng rãi sáng sủa, Khương Minh tỉ mỉ xem qua tài liệu Ôn Mạn trình lên, ôn hòa : "Cô Thiệu Đình giới thiệu tới, sẽ giao cho cô, lạc quan một chút thể phán thấp đến hai năm.

Tâm tình Ôn Mạn chút phức tạp.

Khương Minh hai tay giao thanh thản , : "Thiệu Đình đều mở miệng cầu , chính như thế nào kiện tụng ?

Ôn Mạn mặt mũi những lời , cô bịa một cái cớ: "Luật sư Hoắc đại khái thời gian rảnh.

Luật sư Khương Minh .

khách khí tiễn Ôn Mạn cửa, Ôn Mạn cảm kích , cô cũng những lễ ngộ đều mặt mũi Hoắc Thiệu Đình.

khỏi thang máy, Ôn Mạn đang định đón xe về nhà.

Ôn Mạn. " gọi cô.

Ôn Mạn đầu sang, xem như quen, tên Khương Duệ.

Một giây nhớ https://m.

Khương Duệ bạn nối khố Cố Trường Khanh, tuổi còn trẻ tự mở một công ty mậu dịch. đây Ôn Mạn và Cố Trường Khanh ở cùng một chỗ, trong tụ hội gặp qua vài .

Khương Duệ tới mặt nàng, thuận miệng hỏi: "Đến làm việc?

Ôn Mạn giấu diếm: " tới tìm luật sư Khương Minh.

Khương Duệ nở nụ : "Tìm ba nha.

Ôn Mạn ngơ ngẩn.

Khương Duệ... con trai luật sư Khương?

Khương Duệ vóc dáng cao cao, tướng mạo thanh tú, loại ch.ó săn mà tỷ tỷ yêu thích. với Ôn Mạn: "Ôn Mạn, mời em ăn cơm! đều quen, thể giúp nhất định sẽ giúp.

Ôn Mạn do dự một chút, liền đồng ý.

Khương Duệ lái xe tới.

Một chiếc Ferrari màu đỏ, rêu rao, trong xe : "Còn cô gái nào thể xe , Ôn Mạn em đầu tiên.

Ôn Mạn luôn cảm thấy, dính Khương Duệ chút đáng tin cậy!

Quá nhiệt tình!

Rõ ràng bọn họ cũng chỉ duyên gặp mặt vài mà thôi, cũng qua mấy .

Mặc kệ như thế nào, Ôn Mạn đắc tội với con trai Khương Minh, cô lên xe.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Khương Duệ chờ cô thắt dây an , hỏi: " ăn gì?"

Ôn Mạn già mồm cãi láo, đề nghị: "Món Thái !

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-10-nguoi-thich-on-man-rat-nhieu.html.]

Khương Duệ nhấn ga.

xe, Ôn Mạn vẫn gì, trong đầu cô chi tiết vụ kiện.

Khương Duệ quấy rầy cô.

Chỉ lúc chờ đèn đỏ, sẽ lẳng lặng cô.

vẫn thích Ôn Mạn, ai .

Cố Trường Khanh càng , vứt bỏ bạn gái cũ nhiều mơ ước, nếu bận tâm Cố Trường Khanh, tay bao nhiêu!

Nửa giờ , Khương Duệ lái xe đến một nhà hàng Thái Lan.

Bởi vì đồ ăn ngon, khách nhiều.

Khương Duệ chỗ gần cửa sổ, lúc gọi món thì Ôn Mạn chủ động : "Để mời!

Khương Duệ : "Thật , Ôn Mạn, cô cô gái chủ động như .

Ôn Mạn đùa, gọi món : "Khương Duệ đừng đùa , mời một bữa cơm cũng tính gì."

Khương Duệ thu liễm.

Ôn Mạn thể thưởng một bữa cơm, xem mặt mũi lão t.ử , điểm tự hiểu lấy vẫn .

tìm cơ hội trêu chọc cô nữa.

lúc , một đôi nam nữ xuất sắc cửa.

Nam tuấn, nữ xinh .

ngoài, chính Cố Trường Khanh và Hoắc Minh Châu.

Ôn Mạn cũng thấy, cô lập tức cầm thực đơn che mặt, trong lòng nghĩ: dính Khương Duệ, quả thật đáng tin!

Khương Duệ sợ Cố Trường Khanh thấy .

chủ động chào hỏi: " Trường Khanh.

Cố Trường Khanh thấy đang chuyện, ánh mắt dừng : cô gái đối diện Khương Duệ, cho dù che mặt cũng nhận Ôn Mạn.

Cố Trường Khanh nhíu mày: Ôn Mạn ở cùng một chỗ với Khương Duệ?

Khương Duệ đặc biệt bụng giải thích cho : "Ôn Mạn nhờ ba giúp cô kiện lên tòa, sẽ tìm hiểu tình tiết vụ án."

Nam nhân đều nhạy bén, Khương Duệ dăm ba câu, để Cố Trường Khanh đoán tâm tư.

Khương Duệ thích Ôn Mạn, đây tuyên chiến với !

Cố Trường Khanh nhạo: "Khương Duệ, bụng như ?

với Ôn Mạn: "Em tin , bán còn giúp đếm tiền.

Trực giác phụ nữ khiến Hoắc Minh Châu bất an, cô hỏi: "Cố Trường Khanh, ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...