Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 954: Ôn Noãn đang mang thai
Hoắc Minh, em em thích đến mức nào, dù từ đến nay khốn nạn đến , em đều thể từ bỏ , bởi vì em nỡ.
Dù thất vọng thì trong xương cốt vẫn thể sinh một tia hy vọng!
lẽ, đây tình yêu khắc cốt ghi tâm. Sáng sớm. Ôn Noãn tỉnh dậy, ngửi thấy mùi hoa hồng.
nghiêng đầu, cô thấy một bông hồng trắng tinh khôi cạnh gối, cuống dài treo chiếc vòng tay kim cương tuyệt .
phụ nữ nào yêu thích đồ trang sức.
Đặc biệt nếu đó do đàn ông yêu say đắm, sáng sớm hôm ngày triền miên, dùng cách thức lãng mạn như .
Ôn Noãn cũng ngoại lệ.
Cô đeo chiếc vòng tay thể cài chặt . Ở cửa, một bóng thon dài đang .
Hoắc Minh.
'Từ sáng sớm, dọn dẹp đồ đạc gọn gàng, mặc áo sơ mi xám nhạt và quần dài cùng màu xám đậm.
Cà vạt cũng thắt chỉn chu. Áo mũ chỉnh tề. Ôn Noãn nhẹ nhàng hỏi: “ để em giúp thắt?”
Hoắc Minh tới, cúi xuống nhéo mũi cô: "Nay khác xưa, dám cô giáo Ôn làm việc!"
cài vòng tay kim cương cho cô. Rực rỡ lóa mắt, vô cùng . Ôn Noãn lẩm bẩm: “Làm dám, đêm qua dám!”
Cô xong, ánh mắt Hoắc Minh trong trẻo, ít nhiều mang theo chút ý nghĩa.
dựa Ôn Noãn hỏi: “ duy nhất thể làm loại chuyện , thì ý gì?”
Ôn Noãn đỏ mặt.
Cô chuyện với nữa nên giơ cổ tay lên: “Quà Giáng sinh?”
Hoắc Minh hôn cô: “ phí qua đêm bà Hoắc.”
Ôn Noãn hổ tức giận, ném hoa hồng nắm lấy tay.
“ , đừng ồn ào nữa.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem thêm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Lát nữa còn việc làm! Ăn xong bữa sáng thì lên núi với một chuyến."
Ôn Noãn nhẹ nhàng thưởng thức chiếc vòng kim cương tay. Cô suy nghĩ hỏi: " đến gặp thầy Thanh Thuỷ ở Lễ Tạ Ơn thần linh ?" Hoắc Minh gật đầu.
nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể cô, vô cùng tình cảm : “ hứa nguyện Phật tổ, hiện giờ em và con đều bình an vô sự, tất nhiên làm lễ tạ ơn.”
Ôn Noãn trầm ngâm suy nghĩ.
Một lúc , cô mới thấp giọng : “Hoắc Minh, em đề nghị một chuyện.”
lẽ sợ vui nên cô nhẹ nhàng vòng tay qua eo , mềm giọng cầu xin: “ đừng ghen, em chỉ ơn thôi! Hoắc Minh, đời ai thể so sánh với , em ơn vì thứ để cho phép em ở bên , cho phép thể thấy em."
Hoắc Minh cô đề nghị điều gì.
khóa bình an Cố Trường Khanh đưa cho cô.
một đàn ông, chắc chắn sẽ để ý, bởi vì Cố Trường Khanh sẽ vĩnh viễn một chỗ trong lòng Ôn Noãn, theo lý mà , Ôn Noãn làm gì cả.
Chính chiếc khóa bình an cứu mạng cô. Nhà họ Cố thậm chí còn dính líu tới Cố Hi Quang.
Hoắc Minh thấp giọng : "! Lát nữa chúng về nhà lấy."
Ôn Noãn ôm cổ , hôn nhẹ: “Luật sư Hoắc, càng ngày càng hào phóng!”
tiện thể ôm eo cô, ấn trán cô: “Ôn Noãn, rộng lượng ! chỉ em yên tâm mà thôi! Đồng thời, điều với em , chỉ hai Cố Trường Khanh và Cố Hi Quang sẵn sàng liều mạng vì em, cũng bằng lòng... Em báu vật vô giá trong lòng , sẵn lòng dùng thứ đổi lấy em."
Ôn Noãn nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Cô bao giờ nghi ngờ sở thích ....
Hai đồng ý, ăn sáng xong trở về biệt thự, lấy đồ đạc lên núi. Xe Hoắc Minh chỉ chạy đến giữa sườn núi, hai xuống xe.
Ôn Noãn đang mang thai.
cùng cô bước chậm, khi lên đến đỉnh núi, Ôn Noãn mới hôm nay chỉ bọn họ mà còn già trẻ lớn bé nhà họ Hoắc, thậm chí cả một chi khác cũng đến đây.
Nơi đó đông đúc, chừng hơn trăm .
Mong càng lớn thì Lễ Tạ Ơn thần linh càng long trọng.
Mũi Ôn Noãn chua xót, cô nghiêng , lặng lẽ chồng …
Chưa có bình luận nào cho chương này.