Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 938: Chính là khóa bình an
Trong lòng bàn tay khóa bình an khâu . Chính khóa bình an mà Cố Trường Khanh tặng.
Nếu cái , lúc đó lẽ cô còn mạng ...
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve: “Luật sư Hoắc chúng từ khi nào trở nên rộng lượng ?”
Cô gọi luật sư Hoắc, chứng tỏ cô cũng quên giấc mộng . Hoắc Minh cô chăm chú, khẽ : “Em xem, lúc nào rộng lượng?”
Ôn Noãn khẽ . Hoắc Minh dáng vẻ bình thản cô, bỗng giác rung động.
chắc chắn bản yêu cô, khi khôi phục ký ức, cảm giác khác .
Những ngày tháng tươi và Ôn Noãn, nhiều chuyện mà bên cạnh , đến nhật ký cũng .
Những chuyện bí mật đó, chỉ hai bọn họ .
Hoắc Minh tựa cằm lên vai Ôn Noãn, khẽ : “Lễ giáng sinh chúng ngoài, ?”
Ôn Noãn cầm chiếc hộp, cất món đồ . Cô tùy ý hỏi: “ chuẩn ?” “Căn hộ.”
xong, gương mặt Ôn Noãn khẽ ửng đỏ, dù trong giấc mộng , bọn họ triền miên vô ở căn hộ, hiện tại nhắc đến, chắc chắn lành gì.
Ôn Noãn cầm chiếc hộp.
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
Cô nghiêng đầu hôn , vuốt ve gương mặt tuấn , ừ một tiếng.
Hoắc Minh vui vẻ thôi, ít nhiều cũng ý so sánh, kéo Ôn Noãn lòng nhẹ giọng hỏi: “Ôn Noãn, trong lòng em, thắng nổi Cố Trường Khanh ?”
Rõ ràng, bọn họ ba đứa con . vẫn lo lo mất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đàn ông để ý đến , phụ nữ thể cảm nhận , Ôn Noãn cũng hưởng thụ cảm giác .
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc xuống lầu ăn cơm, cô an tâm hỏi : “Chân chứ?”
Hoắc Minh trực tiếp ôm cô lên: “Ôm em xuống lầu, chắc chắn vấn đề”
Ôn Noãn đẩy : “Thả em xuống, bố đang ở đây!” “ thả! Chúng vợ chồng hợp pháp!”
Hoắc Minh thì thầm, đó hôn môi cô một cái, ánh mắt sáng rực. lầu, vợ chồng nhà họ Hoắc cũng gì, chán !
trong nhiều thêm một ... ai khác, chính Lục Khiêm.
Lục Khiêm mới đến, vẫn còn vướng bông tuyết, thấy cảnh tượng kích thích như , ông lạnh: “Ha ha, Hoắc Minh tuổi trẻ còn dài, so với lúc còn làm mấy trò lãng mạn !” Hoắc Minh khôi phục ký ức, khác vẫn .
Năng lượng tràn trề, ôm Ôn Noãn lên ghế, mỉm điềm tĩnh: “ , cháu mới ba mươi lăm thôi!”
Lục Khiêm lạnh nhạt, tự nhiên lắm.
Hoắc Minh Lục Thước bàn ngoan ngoãn, vẫn dám gọi bố. Hoắc Minh xoa đầu bé: “Ông đến , chào ?”.
Tiểu Thước Thước mập mạp mềm mịn, gọi một tiếng ông . Lục Khiêm khẽ vò đầu bé: “Thằng bé ngốc!”
xong, ánh mắt ông sang Hoắc Minh, tên giấu khác giấu ông, đây nhớ gì ?
Tính thử vợ chồng , Lục Khiêm cũng làm rõ.
Ông bên cạnh Minh Châu, khẽ giải thích: "Dạo bận đến chân cũng chạm đất, nhân nửa ngày trống lịch nên đến thăm em, lát nữa bay ."
Nếu lỡ bay thì ông xe về. Minh Châu gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.