Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 770: Rõ ràng là chỉ có
Mặt Minh Châu lập tức đỏ rực. mấy ngày , còn đau đớn gì nữa? Lục Khiêm tỉnh bơ.
Đêm đó thể do ông quá thô lỗ khiến cô cứ kêu đau mãi... Cô gái nhỏ vẫn khá yếu ớt.
Lúc , phục vụ đẩy cửa , lục đục dọn món.
Rõ ràng chỉ hai đầy một bàn thức ăn, cô nhịn lên tiếng: “ ăn hết , lãng phí”
Lục Khiêm nửa miệng: “ tiết kiệm tiền cho ?”
Ông gắp thức ăn cho cô, hời hợt : “Lúc nào học cách tiết kiệm sức lực cho chú Lục thì mới thật sự quan tâm.”
Mặt cô càng đỏ hơn, chú già thật hổ. Lục Khiêm vẻ mặt cô, nhẹ nhàng bỏ qua.
Ông đặc biệt múc một bát cháo gà cho cô, dịu dàng mở miệng: “ gà vườn đó, thích hợp bồi bổ cho phụ nữ.”
Bạn thể thích: Cuộc Đời Anh Không Còn Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô yên lặng húp canh. Tóm vẫn dè dặt.
Cô ông sẽ sắp xếp thế nào...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ăn xong bữa cơm, Lục Khiêm đút cho cô gái nhỏ nhà đến trơn bóng mịn màng mới chịu gật đầu hài lòng.
Ông lấy một món đồ từ trong cặp công văn . một lá bùa bình an.
Lục Khiêm khẽ đeo cho cô, nhét trong cổ áo, ánh mắt sâu thẳm: “Lúc cầu cho Ôn Noãn thì tiện tay xin một cái cho em, tháng phép gỡ , ?”
Minh Châu nhịn lôi ngoài, nhẹ nhàng sờ lên.
Lục Khiêm sờ cái đầu nhỏ cô, nhỏ: “Mong em và Ôn Noãn bình an.”
Minh Châu nhỏ giọng : “ đưa cho Tiểu Hoắc Tây.” cần bình an nhất Hoắc Tây.
Lục Khiêm thì dâng lên mấy phần thương cảm, ông cũng đứa trẻ đó hung cát, dù giờ Hoắc Minh cũng điên , bất kể giá nào cũng nhất định cứu sống Hoắc Tây. Tên điên cải tạo Hoắc Tây thành ngoài hành tinh cũng thèm để ý.
Lục Khiêm lấy một tấm thẻ cứng trong túi đặt lòng bàn tay cô. Minh Châu ngơ ngác. Ông... ý gì đây? Cô lắp bắp hỏi: “Chúng ... chúng ...”
Lục Khiêm trả lời thẳng, chỉ dịu dàng : “ thẻ phụ , mua gì đều !”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô trông như sắp tới nơi. Ông vẫn yên lòng nên dỗ dành cô: “Qua đợt sẽ về thăm em! Minh Châu, chăm sóc cho Ôn Noãn thật ...”
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.