Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 546: Nhưng cô ấy đều không làm được!
Hoắc Minh ừm một tiếng.
Hoắc Minh Châu , cúi hôn lên mặt Tiểu Hoắc Tây một cái, ngơ ngác một lúc.
Gen nhà họ Lục mạnh quá!
Hoắc Tây giống Ôn Noãn, cũng giống ...
Cô đến ngẩn ngơ.
Hoắc Minh dựa ghế sô pha, dù cũng làm chuyện vợ chồng, lười biếng. tiện tay mở tài liệu , hừ nhẹ: “Nếu thích thì gả cho ông ! Ông lớn tuổi hơn em nhiều, chờ ông thẳng cẳng, em lấy tiền ông tìm một trẻ !”
Hoắc Minh Châu buồn rầu, im lặng.
Trong lòng cô rõ, trai vẫn còn giận .
Hoắc Minh hỏi cô , mất kiên nhẫn: “Em nên học chị dâu một chút, nên dừng thì dừng! Nếu em ở cùng Lục Khiêm kết quả, tại em xem mà giới thiệu cho?”
Hoắc Minh Châu sợ .
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý đang nhiều độc giả săn đón.
Cô chỉ dám nhỏ giọng từ chối: “Em chỉ làm việc, bận nhiều việc!”
Hoắc Minh lạnh: “Chỉ loại tạp chí hạng ba thôi?” Hoắc Minh Châu trả lời, cô trái cũng thấy Ôn Noãn , nếu Ôn Noãn nhất định sẽ đỡ cô .
Hoắc Minh tức giận nở nụ : 'Khá lắm! Chị dâu em đang nghỉ ngơi ở bên trong."
Nghỉ ngơi? Ánh mắt Hoắc Minh Châu thẳng tắp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khuôn mặt trai Hoắc Minh đỏ lên, giả vờ như để ý: “Chỉ mệt mà thôi!”
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
Hoắc Minh Châu từng trải, thoáng chút hiểu rõ, khuôn mặt cô cũng lập tức đỏ lên: “Cái đó... Hai, em về đây!”
Giọng điệu Hoắc Minh lạnh nhạt: “Lúc về lái xe chậm thôi!” Mắt Hoắc Minh Châu nóng lên, ừm một tiếng.
Lúc cô rời , Hoắc Minh cánh cửa, trầm ngâm suy nghĩ.
Thật Minh Châu đang tổn thương sâu sắc... Con bé thích Lục Khiêm, cưng chiều, làm buông bỏ dễ dàng như thế, làm con bé thể dễ dàng yêu một khác ?
Thế , nếu thử một chút thì bản sẽ ở đây mãi mãi.
Lục Khiêm chính một cái gai trong lòng con bé. Hoắc Minh cảm thấy buồn phiền!
Bên ngoài, tay Hoắc Minh Châu nắm lấy tay nắm cửa, rũ mắt xuống...
Mấy ngày ai nhắc đến Lục Khiêm mặt cô , sợ cô buồn, chỉ trai mới .
Hai , cô và Lục Khiêm một đứa con. Dù bọn họ cũng gặp mặt.
Cô chỉ hai con đường, một thương ông, hai quên ông ! cô đều làm !
Nhẹ nhàng nhắm mắt , thở dài một , cô chuẩn rời khỏi bệnh viện về nhà. Lúc ngước mắt , cô ngây ngẩn cả . Lục Khiêm đang mặt cô .
Áo sơ mi trắng, quần tây dài đen, bên ngoài khoác một cái áo gió màu xanh nước biển.
Trông nhẹ nhàng và thanh lịch!
Thế chỉ cô mới , ở nơi riêng tư tàn ác và điên cuồng đến mức nào, nhất lúc ở giường, ông như biến thành một khác...
Chưa có bình luận nào cho chương này.