Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 457: Vẫn chưa quên được Hoắc Minh hả?
Ôn Noãn suy nghĩ thêm.
Cô nhẹ giọng : “, tạm thời con vẫn ý định đó." Lục Khiêm thở dài: “Vẫn quên Hoắc Minh hả?” Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.
một lúc lâu, cô về màn đêm bên ngoài, nhỏ: “, con trở về ! Ba năm trôi qua, cho dù con và một quá khứ sâu đậm, bây giờ cũng nên phai nhạt...”
Thế Hoắc Minh chịu buông tay. vẫn dục vọng chiếm hữu cô rõ ràng.
Ôn Noãn cảm giác, nếu cô dám kết hôn với đàn ông khác, thể sẽ làm những chuyện cần mặt mũi.
Cô quyết định chờ thể dì Nguyễn khỏe hơn sẽ mang bà xuất ngoại. Cô rời xa Hoắc Minh!
Lục Khiêm thấy vẻ mặt cô, đoán con đường trong lòng cô, trong lòng ông bực buồn .
Cái thằng Hoắc Minh, quả thật quá vô liêm sỉ.
Chỉ tới mấy ngày hôm nay, rõ ràng ly hôn với Ôn Noãn, thế mà năm nào cũng chạy tới thành phố C chúc tết nhà họ Lục... Năm nay còn mang cả con tới nữa khiến bà cụ trong nhà dọa nhảy dựng.
Bà cụ một đêm, thằng khốn quỳ ở bên cạnh một đêm.
Cho nên tới bây giờ Lục Khiêm cũng đành mắt nhắm mắt mở, làm bây giờ đây, cứu sống Tiểu Hoắc Tây, chùi phân lau nước tiểu nuôi con bé tới ba tuổi (gần 4 tuổi).
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghĩ về mặt , Lục Khiêm cảm thấy vẫn còn thể cứu chữa.
Lục Khiêm lòng thử, lơ đãng hỏi: “Nếu lúc Tiểu Hoắc Tây còn sống, Ôn Noãn, con sẽ chọn như thế nào?”
Ôn Noãn ngẩn .
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
Mấy năm nay, cô bao giờ dám nghĩ nếu...
Cô trả lời, chỉ lẳng lặng cảnh bên ngoài cửa sổ xe, trong đầu nhớ tới vườn hoa hồng , còn khối bia đá khắc chữ Hoắc Minh & Ôn Noãn.
Tất cả đều một bí ẩn.
Ôn Noãn tự nhiên giật , cô bỗng dưng nghiêng đầu: “!” Lục Khiêm xua tay: “ chỉ hỏi bừa thôi.”
Ôn Noãn thất vọng hạt giống nghi ngờ chôn sâu trong lòng cô, cô nghĩ tới hai gặp gỡ Hoắc Minh khi về nước... cực kỳ lý hợp tình!
Tây Tây!
! Còn bố hổ Tây Tây nữa
[Tây Tây rằng cô Ôn xinh !] [Cô Ôn, thật sự gặp cô.] [Đừng tức giận... Nhé?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.