Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 437: Năm phần trăm cơ hội
Phía chân trời, ráng chiều lững lờ trôi.
Ánh chiều tà chiếu lên cành lá tạo thành những cái bóng sẫm màu, khiến mặt đất tăng thêm chút kì dị, như thể đang tiếc thương cho sự một sinh mệnh nhỏ bé.
Khuôn mặt Ôn Noãn đẫm nước mắt, như thể mất hồn phách.
Hoắc Tây, thực sự ?
Hoắc Tây, con cứ mà ? Con thế nào , sợ ...
... làm thế nào bây giờ?
Ôn Noãn ôm lấy nắm đất vẫn còn mới , gắng sức nhét lòng , co thành một quả bóng, cho dù cách một lớp quần áo vẫn thể thấy những khớp xương gầy guộc lưng cô.
“Tại ... Tại cho gặp con bé cuối!”
Hoắc Minh vốn định ôm lấy cô những ngón tay thon dài đột ngột dừng , lơ lửng giữa trung với một tư thế kỳ lạ.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần), truyện cực cập nhật chương mới.
Giọng khàn tới mức gần như tiếng: “Dáng vẻ đứa trẻ , sợ em thấy sẽ thể quên .”
Ôn Noãn thì ngẩn ngơ.
Cô khẽ nhắm mắt : “Hoắc Minh, thật tàn nhẫn! Con bé cũng con , cứ mà đem con bé... Đem con bé...”
Ôn Noãn nỡ từ với Tiểu Hoắc Tây cô. Cô đặt nắm đất trong lòng một cái túi nhỏ.
đó, cô bắt đầu bốc đất xung quanh đắp lên, trong đất nhiều vụn sỏi đá nhỏ bén nhọn, nhanh khiến tay cô đầy vết xước, Ôn Noãn quan tâm. Cô chỉ máy móc làm những hành động .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Tây, đắp thêm chăn cho con, con cảm thấy ấm áp hơn chút nào ? Hoắc Tây, còn kịp yêu thương con.
Hoắc Tây, khi con đời, tưởng tượng..
'Tia sáng cuối cùng nơi cuối chân trời khép , bóng tối bao trùm mặt đất rộng lớn. Hoắc Minh xoay ôm lấy Ôn Noãn: “Về thôi!”
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ôm cô lòng, liền phát hiện cô ngất , nóng tới mức bất thường...
Phòng bệnh.
Ôn Noãn im lặng đó, Hoắc Minh bên cạnh lau tay, lau cho cô. chuyện bên tai cô, hy vọng thể đánh thức cô dậy.
Thế cô tỉnh , bác sĩ cô kích thích quá mạnh, tiềm thức thể chấp nhận nên mới liên tục ngủ say tỉnh.
Bà Hoắc cùng Hoắc Minh Châu tới.
Hoắc Minh Châu nhịn bật : “, chị dâu thể nào sẽ tỉnh nữa ? , vốn nên lừa chị như ... Hu hu... Chị nhất định đau lòng!”
Bà Hoắc lặng lẽ lau nước mắt.
Mặc dù bà và Chấn Đông đều cách làm Hoắc Minh, thế trong lòng họ cũng dám ôm hy vọng quá lớn, dù cũng chỉ năm phần trăm cơ hội. Bây giờ... Họ vẫn thể thấy nó.
Tất cả, tất cả chuyện đều do Hoắc Minh quyết định.
Hoắc Minh tiếng và em gái, nắm tay Ôn Noãn, hai mắt chăm chăm khuôn mặt cô, nhẹ nhàng lên tiếng: “ hối hận.”
Hoắc Minh Châu giật . Ôn Noãn hôn mê bốn ngày.
Bốn ngày , cô tỉnh , phòng bệnh vô cùng im lặng, ánh sáng cũng mờ mờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.