Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1801: 1809 An Nhiên cúi đầu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

An Nhiên dứt lời, hai đều rơi im lặng.

Hồi lâu , Hoắc Doãn Tư mới đưa tay nhéo mặt cô, nhẹ: “Mau ăn mì , để thêm lát nữa nguội mất!”

An Nhiên cúi đầu, tiếp tục ăn mì.

Mà cái mới bảo cô ăn mì đang chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn cô một hồi lâu.

Ăn xong, An Nhiên hỏi câu về chuyến bay ngày mai.

Hoắc Doãn Tư kéo cô gần, để cô lên đùi , rút một điếu t.h.u.ố.c lá bàn ăn châm lửa, cứ ôm cô như một lúc mới : “Mười giờ! Em thể ngủ nhiều thêm một chút.”

Cuối cùng thì An Nhiên vẫn chút cảm giác chân thực.

Chỉ mấy tiếng đồng hồ nữa thôi, cô sẽ rời khỏi nơi , trở thành phố B, thứ chờ đợi cô chính một cảnh lạ lẫm, thực sợ hãi, cô cũng cảm thấy làm vợ trong gia đình giàu dễ dàng.

Mặc dù nhà họ Hoắc đều dễ chung sống, thể cứ chỉ ở mãi trong nhà.

cô cũng cùng Hoắc Doãn Tư ngoài. Cô làm mất mặt.

Con An Nhiên đơn thuần, khuôn mặt nhỏ thể che giấu chuyện gì... Hoắc Doãn Tư nhẹ: “Chuyện thì để , hiện tại nên ngủ.”

An Nhiên đưa tay níu chặt lấy áo : “Em thu dọn hành lý! Sáng mai em về nhà một chuyến, giấy tờ em vẫn còn đang để ở căn phòng thuê , dù cũng hủy hợp đồng thuê phòng.” Hoắc Doãn Tư suy nghĩ một chút, cũng .

“Ngày mai cho xe đưa em !” còn một cuộc họp lúc sáng sớm.

cần !” Cô mà hôn nhẹ lên cằm , giống như một chú chó nhỏ lấy lòng chủ nhân: “ xa, em tự lái xe !”

Cô dứt lời đỏ mặt dậy, phòng đồ sắp xếp hành lý giúp .

Vốn dĩ đây công việc thư ký.

Thế hiện tại ở bên cạnh , đương nhiên cần ngoài động tay, hơn nữa cũng thích An Nhiên làm những việc cho .

Hoắc Doãn Tư lấy sổ tay xử lý một công việc.

An Nhiên cảm thấy vất vả, công việc bao giờ thể xử lý hết.

Cô cúi thu dọn, cố gắng làm phiền .

Hoắc Doãn Tư mỉm , căn phòng rộng bảy trăm mét vuông, cô thể làm gì phiền tới ?

Đêm càng sâu.

Ba giờ sáng, mới thành xong cơ bản công việc, duỗi eo một cái, thấy vật nhỏ vẫn đang bận rộn, nhẹ nhàng bước tới, nắm lấy tay cô, kéo cô ôm lòng : “Chỉ một cái va ly thôi, sắp xếp khó đến ?”

Khuôn mặt An Nhiên đỏ lên.

Cô nhỏ giọng : “Quần áo em đều giặt sạch sấy khô , khi về nhà thể treo thẳng tủ quần áo, cần giặt nữa.”

Hoắc Doãn Tư đống quần áo.

Từng chiếc áo sơ mi đều phẳng phiu, sạch sẽ.

Trong lòng lập tức mềm nhữn, sờ đầu cô: “ lấy vợ về để làm bảo mẫu, về những việc giúp việc phụ trách, em cần tự làm.”

An Nhiên giúp gấp quần áo, vẻ vô cùng bận rộn.

Một lát , cô mới nhỏ giọng : “Thế em thích làm những việc giúp !”

Ánh mắt Hoắc Doãn Tư sâu thẳm.

chiếc ghế sô pha đơn gần đó, xử lý một công việc điện thoại di động, bên cạnh An Nhiên vì mà làm những công việc một vợ.

Một buổi đêm như thế khiến cảm thấy thoải mái.

khi An Nhiên làm xong, còn thuận tiện khen ngợi cô, khiến An Nhiên hổ tức giận.

Hoắc Doãn Tư ôm cô ngủ.

vô cùng ngang ngược, ôm cả lòng , tình hợp lý.

An Nhiên khẽ phản kháng: “Hoắc Doãn Tư, em thở !” Trong bóng tối, Hoắc Doãn Tư cô hồi lâu, sát gần hôn cô, còn hổ: “Bây giờ thì em thấy đỡ hơn ?” Mặt An Nhiên nóng lên, dám tiếp tục chọc nữa. Cô dè dặt gối mặt lên vai , hít sâu mùi hương dễ chịu . Giây phút , cô ngửi thấy hương vị hạnh phúc.

Vốn dĩ tưởng rằng sẽ mất ngủ, ngờ ngủ một giấc thẳng tới bảy giờ sáng.

An Nhiên mở to mắt, Hoắc Doãn Tư còn ở giường, tiếng chuyện đứt quãng truyền tới từ bên ngoài, một , còn vẻ thư ký Nghiêm.

Cô đang choáng váng, Hoắc Doãn Tư đẩy cửa tiến .

thấy cô đang giường ngẩn thì khỏi mỉm : “Tỉnh ? Đang định gọi em dậy.”

xong tiến đến gần cô.

bắt nạt cô thành quen, nhéo mặt cô, cố tình bày dáng vẻ cấp : “Tối hôm qua em ngủ chảy ít nước miếng! Thư ký An, tự bản em ngủ chảy nước miếng hả?” Mặt An Nhiên đỏ lên.

nghiêng qua, cọ cọ mũi cô, khẽ: “Như một chú mèo con cai sữa.”

... mới cai sữa .”

An Nhiên đỏ mặt phản bác, cô cảm thấy cuộc sống thật vô vọng, thể thích một thích bắt nạt cô như thế chứ?

Còn cãi nữa.

Hoắc Doãn Tư hôn nhẹ lên môi cô: “Dậy thôi! em về lấy giấy tờ ?”

dừng một chút tiếp: “Lấy thì đưa cho .” “Tại ?”

Hoắc Doãn Tư cô một lát, đó gõ nhẹ lên đầu cô: “Ngốc!” Đương nhiên để đăng ký kết hôn!

Hai họ thích , ngủ cũng ngủ , tìm thấy lý do nào khác để đăng ký kết hôn.

Còn về đám cưới, thể để cũng .

An Nhiên ngơ ngác , trong mắt trong lòng cô đều chỉ tràn ngập dáng vẻ trai , thể nghĩ đến chuyện . Hoắc Doãn Tư nâng tay đồng hồ.

: “ xuống trung tâm hội nghị ở tầng mười hai, chuẩn sẵn bữa sáng cho em , ăn xong thì lên xe khách sạn để tới đó, bảo thư ký Nghiêm sắp xếp giúp em !”

xong, định .

Chỉ rời xa một vài tiếng đồng hồ thôi, mà An Nhiên thấy nỡ, ngẩng đầu hôn.

hiếm khi chủ động thế .

Hoắc Doãn Tư khẽ, cúi đầu trao cho cô một nụ hôn nhẹ nhàng sâu sắc, cuối cùng khàn giọng : “Thoải mái ?”

An Nhiên đỏ mặt.

Hoắc Doãn Tư thật sự chuyện quan trọng, tranh thủ thời gian vội vàng ngoài.

An Nhiên cũng giường.

dậy đánh rửa mặt qua loa, đó cẩn thận thoa kem dưỡng da tay, trong lòng tràn ngập ngọt ngào.

một cô gái quen hưởng thụ. Cô cũng nghĩ tới cảnh giàu sang phú quý.

Thế Hoắc Doãn Tư, trở thành cô.

An Nhiên vỗ vỗ mặt : “Ở cùng , càng ngày càng hổ.”

Thế trong lòng cô tràn ngập vui mừng, nghĩ đến tương lai cô và Hoắc Doãn Tư, nghĩ về mỗi ngày , cô nghĩ cuối cùng cô cũng hạnh phúc, cô sẽ đối xử thật với Hoắc Doãn Tư, hơn bất kỳ ai khác.

Khi An Nhiên đang ăn sáng, chuông cửa vang lên.

mở cửa, thấy bên ngoài nhân viên phục vụ, trong tay còn cầm một hộp chuyển phát nhanh.

“Cô An ạ? Cô hàng chuyển phát nhanh.”

An Nhiên nhận lấy, nhíu mày: “ ai đang ở đây!” Chẳng lẽ Hoắc Doãn Tư cho cô niềm vui bất ngờ gì?

An Nhiên nhấc mắt cảm ơn, khi đóng cửa còn mong chờ mà mở cái hộp nhỏ . Một lát , cô lấy món đồ gì đó bên trong , hóa một cuốn nhật ký cũ, cùng với giấy khai sinh và những bức ảnh.

Cô liếc mắt giấy khai sinh, lập tức sững sờ. cô.

An Nhiên ngơ ngác hồi lâu, những ngón tay run rẩy lật mở cuốn nhật ký ố vàng, bên trong những dòng tâm sự ghi

bằng mực nước màu xanh đậm một phụ nữ, đề cập đến việc yêu một đàn ông gia đình, còn sinh cho một đứa con.

Giữa những dòng chữ đều chất chứa sự đau khổ phụ nữ. Và cả cảm giác thể chịu đựng nổi.

Mãi cho đến khi đứa trẻ chào đời, phụ nữ dùng một lưỡi d.a.o lam để kết thúc tất cả những đau khổ , chỉ để một đứa trẻ mới đời, đứa trẻ đó tên An Nhiên.

An Nhiên dùng sức đóng cuốn nhật ký . Cô ôm chặt cuốn nhật ký, đầu ngẩng lên, hai mắt nhắm chặt. Nước mắt tràn khỏi khóe mắt. Giống như cô vô tình mở chiếc hộp Pandora, bao giờ thể nữa.

Một lúc lâu , cuối cùng cô vẫn xem tờ giấy khai sinh và bức ảnh phụ nữ đang bế một .

phụ nữ trẻ, cùng lắm chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

Ngón tay An Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác như đang một bản khác... Bỗng nhiên kiềm chế mà run lên, thể cũng lạnh toát.

Tại nhận những thứ ?

Trong nhật ký , đàn ông họ Tư, một quyền lực lớn ở thành phố B.

Tư, Tư An Nhiên! An Nhiên cuối cùng cũng cho cái tên .

cô vì theo mà đánh cược một , cố ý đặt tên cô An Nhiên giống với Tư An Nhiên.

Chỉ Tư An Nhiên họ Tư, mà cô họ An.

đời định sẽ những thứ đó, thậm chí ngay cả bố bình thường ai cũng cô còn , tên An Nhiên thì ích lợi gì?

con riêng, cô dây dưa với một đàn ông vợ. Chuông điện thoại An Nhiên vang lên.

Cô nhận đó ai, cơ thể ngừng run rẩy, cuối cùng một lúc cô vẫn nhận điện thoại, giọng phụ nữ ở đầu dây bên vang lên đầy độc địa: “An Nhiên, mày vì vinh hoa phú quý mà bỏ rơi Bá Lai, mày giống hệt ti tiện mày, mày vô tình thì tao đây cũng vô nghĩa! Mày đàn ông họ Tư mày gặp ? Ở club. mày đây chẳng qua chỉ một thứ thối nát hầu hạ uống rượu chơi đùa mà thôi. Đứa con gái do một thứ thối nát sinh mà cũng chen chân xã hội thượng lưu?”

An Nhiên im lặng .

Ai sinh cô, xuất cô thế nào, thực hề quan tâm.

Điều duy nhất cô quan tâm chính , cô sẽ đánh mất Hoắc Doãn Tư. Nhà họ Hoắc cao quý như , mà cô một đứa con riêng phận thấp kém... thể bên cạnh ? Cô rõ mục đích Tân Bá Lai khi làm những việc , chính từ bỏ.

Nhà họ Tân nhận nuôi cô.

Thế , trong họ chẳng ai một kết cục , đương nhiên thù hận lẫn .

An Nhiên nở một nụ nhẹ, cô nghẹn ngào hỏi: “Rút cuộc thì bà thế nào?”

đàn bà đầy quái gở: “Mày chia tay với thằng họ Hoắc , với Bá Lai, sinh cho nhà họ Tân bọn tao một đứa cháu trai trắng trẻo mập mạp.”

làm !” “ thích !”

đàn bà thật sự ngờ từ đến nay vẫn luôn ngậm bồ hòn làm ngọt như An Nhiên dám chống đối .

Giọng bà trở nên cay nghiệt: “ gả cho Bá Lai, chẳng lẽ mày còn gả nhà họ Hoắc làm con dâu trưởng hả? Tao cho mày An Nhiên, nhà họ Tân chúng tao chê bai vứt bỏ mày nhờ c.h.ế.t mày tích đức ở mới !”

chửi mắng lâu.

Cuối cùng bỏ một câu: “Nếu mày dám lên máy bay cùng , tới thành phố B xuất mày sẽ công khai, tất cả đều sẽ con dâu tương lai nhà họ Hoắc một gái nhảy, còn con hoang nhà họ Tư.”

đàn bà phá lên, cực kỳ vui vẻ.

Trong mắt bà , An Nhiên ăn cháo đá bát, bà tận tình tận nghĩa lắm . Nếu gần đây sức khỏe Bá Lai , thể đồng ý cho đứa con quý giá cưới về loại hàng như ? Thật sự quá hời cho cô !

An Nhiên đờ đẫn .

Hồi lâu , cô mới lặp một nữa: “ sẽ gả cho Tân Bá Lai.”

đàn bà đang định lên cơn, An Nhiên cụp mắt: “ sẽ rời khỏi Hoắc Doãn Tư!”

đàn bà nghĩ , cũng coi như hài lòng, bà thêm một câu: “ tiền mày kiếm đưa cho tao!” An Nhiên trả lời.

Bàn tay đang cầm điện thoại cô nhẹ nhàng buông xuống, từ đầu tới cuối cô vẫn hề rơi một giọt nước mắt.

Dường như An Nhiên trưởng thành trong nháy mắt.

chịu đựng nhiều đau khổ, lúc cảnh tồi tệ nhất, cô còn làm bốn công việc một ngày, mệt tới mức mỗi giây mỗi phút đều gần như c.h.ế.t , những nỗi đau đó chẳng gì so với những gì cô đang trải qua lúc .

thấy những gì nhất, khi cô Hoắc Vân Tư, ông trời trêu đùa cô một nữa.

Ông trời , cô xứng!

An Nhiên ngửa đầu, nở một nụ nhẹ, tới mức nụ như méo xệch .

hận, thể hận nổi sinh cô, đó đủ khốn khổ .

Cô cũng thể hận đàn ông họ Tư , bởi vì đàn ông đó vốn dĩ hề đến sự tồn tại cô, cô hận ông thì ý nghĩa gì ?

An Nhiên vốn chỉ hai bàn tay trắng.

Bất ngờ, cô Hoắc Doãn Tư, thế giây phút , cô về với hai bàn tay trắng.

Cô thậm chí còn nên làm gì, làm thế nào, cô thế nào với , cô thế nào... mới thể chấp nhận , mới thể hận cô ít một chút, mới thể hồi phục sớm hơn một chút.

Hoắc Doãn Tư, xin !

xin !

An Nhiên che mặt, chậm rãi xổm xuống, cô nhỏ giọng , cho bản phát âm thanh.

thể quá lâu.

Bởi vì những thứ thuộc về cô, cô rời , rời khỏi Hoắc Doãn Tư.

An Nhiên, mày thể trở thành yêu, thì trở thành hận !

Hận mày, dù vẫn hơn luôn luôn nhớ nhung mày. Nhớ nhung một , so với hận một , đau khổ hơn nhiều!

Sự thù hận cuối cùng sẽ tan biến, nhớ nhung một , lẽ cũng sẽ giống cô, cuối cùng một kết quả ...

An Nhiên phòng đồ như một cái xác hồn. Cô mở vali hành lý, bên trong những đồ mà mua cho cô, còn cả chiếc đồng hồ kim cương Patek Philippe mà đeo, một chiếc trị giá hai mươi triệu tệ.

An Nhiên cầm chiếc đồng hồ lên.

Cô lau nó thật kỹ, ngừng xin , từng giọt nước mắt rơi xuống mặt đồng hồ.

Cô cầm chiếc đồng hồ đáng giá nhất .

Cô để một tờ giấy, cô , xin Hoắc Doãn Tư, lừa ! An Nhiên đặt bút xong chữ cuối cùng.

khắp xung quanh.

Chỉ hai ngày hai đêm ngắn ngủi mà nơi nhiều kỷ niệm, đủ cho cô nhớ nhung cả đời, cũng đủ để nhận lấy cơn phẫn nộ đó !

Cô rời , giống như , một lời từ biệt. Thế , sẽ tìm cô!

đó điên cuồng trả thù!

Hoắc Doãn Tư vội vàng thành công việc xong trở phòng khách sạn. Căn phòng tĩnh lặng, đồ đạc rơi rớt lung tung, lập tức nhận điều khác thường, khỏi gọi tên cô: “An Nhiên! An Nhiên!”

ai trả lời .

bước nhanh phòng đồ, vali hành lý mở tung, những chiếc áo sơ mi tối qua cô giặt sạch sẽ nay biến thành một mớ lộn xộn.

Một chiếc hộp đồng hồ mở , chiếc đồng hồ quý giá bên trong cánh mà bay.

Hoắc Doãn Tư nhắm mắt . bước nhanh ngoài, khi qua bàn ăn thì thấy một tờ giấy.

... An Nhiên để .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hoắc Doãn Tư tờ giấy . lâu.

cũng một do dự, ngược , trong giới kinh doanh, vô cùng quyết đoán, hề dài dòng dây dưa.

Thế tờ giấy giống như ngàn vàng, đè nặng lên trái tim . lâu , vẫn cầm tờ giấy lên, lặng lẽ .

Chữ cẩu thả, vội vàng.

[Hoắc Doãn Tư, xin , lừa !]

[Giữa chúng từng tình cảm, thích từ đến nay đều !]

[Mấy ngày nay cứ coi như một cuộc giao dịch, thứ , cũng lấy thứ cần.]

[Hãy quên ! Đừng tìm !] Chỉ mấy câu ngắn ngủn, Hoắc Doãn Tư . Lúc , ngay cả ý định bóp c.h.ế.t cô cũng xuất hiện trong đầu .

càng tin An Nhiên thích , nếu thực sự như , những nóng bỏng triền miên đó cái gì?

nhấc tay, nhẹ nhàng cởi bỏ hai cúc áo sơ mi.

Cửa mở , thư ký Nghiêm bước , : “Tổng Giám đốc Hoắc, xe đang chờ ở tầng! An Nhiên , cần chúng mang hành lý đến đón cô ?”

dứt lời, chị liền thấy một bãi lộn xộn trong phòng.

thể nào, An Nhiên dọn dẹp chứ!

Chị nhấc mắt về phía Tổng Giám đốc Hoắc, chỉ thấy sắc mặt Tổng Giám đốc Hoắc tới cực điểm.

Giọng Hoắc Doãn Tư lạnh nhạt: “Hoãn vô thời hạn cuộc họp ở thành phố B, ngoài , theo dõi tung tích An Nhiên cho .” Thư ký Nghiêm sững sờ.

An Nhiên và Tổng Giám đốc Hoắc cãi ? thể nào, mấy ngày hôm nay đều ngọt ngào phát ngấy mà!

Hai tiếng , ga tàu cao tốc thành phố W.

An Nhiên đang xếp hàng kiểm tra an ninh, hàng đợi dài tới mức thấy điểm đầu, cô cúi đầu vé tàu trong tay, lo lắng.

Cô đang đợi một . Cô hề nghỉ ngờ, khi cô lên tàu, Hoắc Doãn Tư sẽ tìm cô. lưng, một trận xôn xao.

Cơ thể An Nhiên khẽ cứng đờ, cô nhạy cảm tới cực điểm, thậm chí thể thấy tiếng thở Hoắc Doãn Tư giữa đám đông xôn xao .

Bên cạnh, thoang thoảng hương gỗ quen thuộc. mùi hương .

An Nhiên nhấc mắt, cô , khóe mắt đuôi mày đều hiện lên màu hồng nhạt.

trở thành phụ nữ , khuôn mặt hồn nhiên trong quá khứ tăng thêm một phần hương vị quyến rũ thuộc về phụ nữ trưởng thành.

Xung quanh đều trở nên yên tĩnh.

Tất cả hành khách đều tập trung ánh mắt về phía đàn ông vô cùng cao quý , từ xuống , ngay cả một sợi tóc đều toát lên sự quý giá, lúc đàn ông đang chằm chằm một cô gái nhỏ nhắn bằng ánh mắt u ám.

“Hoắc Doãn Tư!” An Nhiên mệt mỏi thì thầm.

Tiếp đó, cánh tay túm lấy, thô bạo tới mức khiến cánh tay trắng nõn mảnh khảnh cô lập tức thêm một vòng tròn đỏ ửng.

ai dám ngăn cản.

Bởi vì bên cạnh đàn ông đến gần chục vệ sĩ mặc đồ đen theo, ai cũng vẻ dễ chọc.

Xe Hoắc Doãn Tư dừng ngoài nhà ga.

Một chiếc xe MPV tám chỗ, kính xe dán phim tối màu, từ bên ngoài thể thấy bên trong.

An Nhiên đẩy hàng ghế cuối cùng.

Hoắc Doãn Tư xuống bên cạnh cô, vẻ mặt nghiêm khắc, tỏa khí lạnh.

Mặc dù An Nhiên chuẩn từ lâu, cô vẫn suýt chịu nổi. Xe khởi động.

An Nhiên tựa lưng ghế, hình nhỏ nhắn co thành một cục, im lặng ngẩn .

Cô cũng hỏi nguyên nhân. Bởi vì cả hai đều rõ.

Hoắc Doãn Tư quan tâm đến cô, chậm rãi cởi cúc áo sơ mi, đó cũng im lặng ngoài ngẩn , như thể đang nghĩ xem làm gì với cô.

Xe từ từ chạy về khách sạn năm lúc .

Ở cửa khách sạn, các nhân viên Hoắc Thị đang chuẩn lên xe trở về thành phố B, lượt từng bước lên xe, bỗng nhiên thấy một chiếc MPV phanh két một cái, dừng , đó Tổng Giám đốc Hoắc bọn họ liền kéo một cô gái xuống xe.

Bầu khí lắm!

Các nhân viên nữ Hoắc Thị đều đến ngây : Mấy hôm Tổng Giám đốc Hoắc vẫn còn tình cảm ngọt ngào , bây giờ thô lỗ như ?

hành lý mà các vệ sĩ xách theo, các cô hiểu . Tổng Giám đốc Hoắc vứt bỏ!

Hoắc Doãn Tư căn bản thèm quan tâm tới ánh mắt những bên ngoài, kéo An Nhiên thẳng về phòng khách sạn, vệ sĩ xách hành lý phòng xong thì ngoài canh cửa.

Cánh cửa nhẹ nhàng khẽp .

Âm thanh nhỏ bé khẽ vang lên dường như cũng đóng cánh cửa sinh mệnh An Nhiên.

An Nhiên thẫn thờ đó. Một lát , dường như cô mới chậm chạp tỉnh táo , khẽ , xin .

trả đồng hồ cho ! tha thứ cho , sẽ xuất hiện mặt nữa.”

Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, chọc giận .

Hoắc Doãn Tư cô hồi lâu, chậm rãi tới quầy bar trong phòng, tự rót cho một cốc nước đá, ngửa đầu uống một hết hơn nửa cốc mới tạm làm dịu cơn tức trong lòng, đó chằm chằm chiếc ly thủy tinh trong suốt, nhẹ giọng : “ nghĩ cô sẽ giải thích với chứ. nào, chỉ những lời thôi ?”

An Nhiên ngẩng đầu lên, cho phép chút ẩm ướt nơi khóe mắt rơi xuống.

Hoắc Doãn Tư nghiêng đầu, sườn mặt trai sắc bén như dao, im lặng cô chăm chú.

Bỗng nhiên, cái cốc trong tay lao thẳng tới vách tường đối diện. Âm thanh chiếc cốc vỡ vụn như thể phá tan tất cả những đây.

nhanh chóng tiến vài bước, đẩy cô ngã xuống sô pha, cúi xuống, lấy mảnh giấy từ trong túi , ném mặt cô, vẻ mặt đầy chế nhạo: “Bây giờ thì thông thích . Khi rên rỉ sung sướng thích ? lúc đó cô cô thích cái tên rác rưởi Tân Bá Lai ?”

An Nhiên thể chịu đựng nổi.

Cuộc sống cô tăm tối như , thế hôm nay ngày đau khổ nhất trong cuộc đời cô.

Còn gì đau đớn hơn việc thích làm nhục! Hoắc Doãn Tư chăm chú mắt cô.

hỏi nhấc lên, lấy điện thoại , giọng lạnh lẽo tới mức như thể tạo đá lạnh: “Cô thích ? Cô thích Tân Bá Lai ? sẽ cho cô xem mà cô thích kiểu gì, nếu đó mà cô vẫn thể câu thích , chính cô tự trọng!”

Vốn dĩ xóa cái video đó từ lâu.

cũng cần làm như , An Nhiên chọc giận .

Khi khôi phục đoạn video đó từ trong thùng rác, hơn nữa còn mang đến mặt An Nhiên, mở cho cô , cố ý tăng âm lượng lên đến mức lớn nhất, ép cô thưởng thức dáng vẻ chấp nhận nổi Tân Bá Lai.

An Nhiên quan tâm đến Tân Bá Lai, thế lúc cô đang Hoắc Doãn Tư sỉ nhục.

chịu xem, nhắm mắt : “ ! xem.”

thích xem ? cô thích ? Thích một sẽ chấp nhận thứ ? nào? dám ? Sợ thấy ở bên những phụ nữ khác? Sợ sẽ ngại bẩn?”

Hoắc Doãn Tư lạnh lùng bật : “Cô cũng ngủ với mà!”

An Nhiên vẫn , cô yếu ớt ngã xuống , ngừng xin , ngừng cầu xin buông tha cho .

Hoắc Doãn Tư chăm chú cô.

dáng vẻ run rẩy cô, thực sự đau lòng, thực sự hận thể moi trái tim mà trao cho cô.

đối xử thật với cô!

cho cô hạnh phúc, cùng cô sinh con đẻ cái, những điều thực hề nhiều.

bao giờ nghĩ thua một đàn ông kinh tởm như , càng ngờ tình cảm chỉ một công cụ trong mắt cô, một phương tiện để cô đạt mục đích.

vẫn tin.

cô lên tiếng giải thích, cô cầu xin tha thứ, thế đợi hồi lâu, thứ duy nhất nhận chỉ lời xin . An Nhiên run rẩy lấy chiếc đồng hồ quý giá .

“Hoắc Doãn Tư, trả đồng hồ cho , buông tha cho !"

Hoắc Doãn Tư chằm chằm nàng, lạnh : " cần đồng hồ để làm gì?"

bất chợt dậy tìm kiếm trong đống hành lý cô, An Nhiên vội vàng chạy tới nắm chặt cánh tay : “ lục cái gì? Hoắc Doãn Tư, chúng chia tay trong hòa bình ? Cầu xin buông tha cho mà!”

Giấy tờ rơi tay .

An Nhiên trong ảnh chụp giấy tờ mang nét trong sáng, đôi mắt trong veo.

Hoắc Doãn Tư chăm chú một lúc lâu, đến khi cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm. : “Bây giờ chúng đăng ký kết hôn.”

An Nhiên sững sờ.

, cô ?” Hoắc Doãn Tư thẫn thờ hỏi. An Nhiên buông tay .

Cô lùi về mấy bước, cuối cùng lùi đến tận cửa sổ sát đất, phía lưng cô thành phố W phồn hoa, thế lúc trong lòng cô một mảnh lạnh lão.

Cô bỗng dưng .

cho chính , vì thương Hoắc Doãn Tư.

như gì mà , tại đau khổ vì cô? Xuất cảnh cô chỉ thể mang đến cho những vết nhơ và phiền phức bao giờ hết.

Nhà họ Tân sẽ bỏ qua cho cô.

Bây giờ cô mới tại nhà họ Tân cô gả cho Tân Bá Lai, chắc hẳn vì con họ đồ bỏ .

An Nhiên nghẹn ngào: “Hoắc Doãn Tư, yêu !” Cơ thể dường như truyền thêm sức mạnh.

to về phía : “ yêu ! thấy ? cho rằng quyền thế thể lấy tất cả những gì , sự bắt nạt , thái độ tự cho hơn thực sự khiến chán ghét tới mức nào ? từng thích , cho dù Tân Bá Lai ghê tởm thế nào thì vẫn tin chỉ còn cách nào khác

mà thôi, vẫn thể yêu ! Hoắc Doãn Tư, với ở trong cùng một thế giới, thể nảy sinh tình yêu, đến cùng thì ngu ngốc hổ lừa gạt tình cảm chứ?”

Cô dứt lời, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Đau đớn vô cùng...

Cô nghĩ, nên rời , nên cho cô một cái tát, đó rời thèm đầu !

Như cũng , ít nhất sẽ vấy bẩn. Hoắc Doãn tư im lặng chăm chú cô.

An Nhiên trốn tránh, cô chỉ thì thầm nhắc một : “ , từng thích ! Tất cả thứ đều lừa gạt, vốn dĩ hề rung động dù chỉ một chút với tình cảm . Mỗi lên giường với , đều cảm giác gì, vẫn làm vẻ thích!”

“Hoắc Doãn Tư, ngay từ ngày đầu tiên bước chân công ty, bắt đầu lừa !”

“Ngay cả đầu tiên cũng cố ý để , đừng cảm thấy đầu tiên con gái đáng giá, cầm đồng hồ ? Hơn hai mươi triệu đấy, tiếc tìm thấy mất .”

Nước mắt đọng mi, nhẹ nhàng rung động.

Cô ép bản những lời tuyệt tình .

Hoắc Doãn Tư chậm rãi tiến về phía cô, đến khi chỉ còn cách cô một bước chân, dừng .

Mặt An Nhiên dán lên mặt kính thủy tỉnh lạnh lẽo.

nhẹ nhàng sờ lên mặt cô, giọng nhẹ nhàng vô cùng, cũng lạnh lùng.

Chiếc đồng hồ , rơi túi áo cô.

tiến tới, áp sát mặt cô, giễu cợt : “Nếu bán một thì tiếp tục bán cho ! Cô thoải mái thì thích, dù thì cô cũng khá hợp với khẩu vị .”

Cơ thể An Nhiên run rẩy.

Hoắc Doãn Tư tách khỏi cô, đưa một mệnh lệnh rõ ràng lạnh như băng: “Ngay bây giờ, tự rửa sạch lên giường!”

Ngay cả quyền một câu cô cũng .

Nếu như thể khiến chán ghét cô, cô tình nguyện làm bất cứ điều gì.

Cho dù đánh mất danh dự bản . An Nhiên im lặng, định phòng, cản .

Hoắc Doãn Tư bắt lấy cánh tay cô, lạnh: “Cởi ngay tại đây , xem xem cuối cùng thì cô thể đê tiện tới mức độ nào!” “Hoắc Doãn Tư!” An Nhiên nhấc mắt, .

Hoắc Doãn Tư hất tay cô , chậm rãi rút một điếu t.h.u.ố.c lá từ trong túi áo, châm lửa, hút một : “Đừng gọi tên như , cô xứng!”

An Nhiên run rẩy.

Cô gần như thể vững, thế đàn ông hề chút thương tiếc nào, đang chờ đợi động tác tiếp theo cô.

Cuối cùng, ánh mắt chăm chú , An Nhiên nhẹ nhàng cởi từng cúc áo .

Quá khứ ngọt ngào bao nhiêu, hiện tại cô thấy nhục nhã bấy nhiêu...

Khi cô cởi một nửa cúc áo.

Cơ thể cô nhịn mà run rẩy, dường như khó thể tiếp tục.

Hoắc Doãn Tư cách cô một bước chân, đôi mắt đen nhánh một chút độ ấm, như thể đang một phụ nữ xa lạ phản bội , còn kèm theo một chút khinh bỉ.

Với xuất , nếu luôn giữ trong sạch.

Cảnh tượng , sợ diễn hàng trăm .

từng, đối với chuyện tình cảm, mặc dù thể trong sáng sạch sẽ, thực sự khá kén chọn.

từng thể lọt mắt , ngoại trừ An Nhiên.

Thế hiện tại phụ nữ đang mặt , cởi bỏ quần áo, .

Cô tình nguyện bán cho cũng đồng ý kết hôn với , cùng sinh con đẻ cái.

“Đủ !"

Hoắc Doãn Tư đột ngột lên tiếng, thẳng An Nhiên, mà bàn tay trắng nõn cô đang ôm lấy cơ thể , vẫn còn run rẩy.

chăm chú cô hồi lâu, lên tiếng: “Hoắc Doãn Tư đến mức ngay cả một phụ nữ làm ấm giường cũng tìm !”

nghiêng , chậm rãi gẩy tàn thuốc đầu điếu thuốc gạt tàn.

Động tác chậm rãi.

Vẻ mặt cũng như thể đang suy nghĩ gì đó.

Cuối cùng, thẳng lên, bằng một giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Đồng hồ tặng cho cô! Coi như món quà cảm ơn mấy ngày hôm nay ở cùng , còn về những chuyện khác thì... Quên !”

xong, nhạt.

khi lên thực sự trai, ngay cả khi đang kiềm chế cơn tức giận.

An Nhiên tham lam mà chăm chú ngắm .

Hoắc Doãn Tư lưng với cô, giọng ép xuống cực thấp: “Cút! Đừng để gặp nữa! Nếu thấy cô, thực sự sẽ làm gì với cô !”

Một lúc lâu , An Nhiên vẫn động tĩnh. , mà cử động !

Hoắc Doãn Tư đợi một lát, vẫn xoay , nhắc một nữa: “Cút! thấy !”

!”

Giọng An Nhiên chút thờ, một lúc lâu cô mới nhặt quần áo mặt đất lên, mặc từng thứ lên .

Tay cô lúc thậm chí còn run rẫy hơn cả khi cởi quần áo. Bởi vì cô , bọn họ kết thúc .

sớm thôi, sẽ rời khỏi thành phố W, rời khỏi thế giới cô, rời khỏi tâm mắt cô.

lẽ cả đời , cô cũng gặp nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...