Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1090: 1094: Không thấy Thước Thước đâu?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lục Khiêm giật .

thấy Thước Thước ?

Ông cảm xúc Minh Châu đang định, hạ giọng vỗ về cô: “Để gọi điện hỏi tài xế”

Giọng Minh Châu lạnh lùng.

: “ hỏi ! Dọc đường đưa Thước Thước thì tắc, khi tới trường mầm non thì thả thằng bé xuống rời luôn. Lục Khiêm, ông đón Thước Thước về chỗ ông bao giờ ý kiến dù chỉ nửa lời, bởi đó cũng con ông, thế ... thế thì ông cũng thể vì khác mà chểnh mảng thằng bé! Thằng bé, nó chỉ mới năm tuổi mà thôi, thằng bé cũng cần bố nó mà.” xong câu cuối cùng, giọng cô nghẹn ngào.

quan tâm bây giờ ông đang ở , xin ông lập tức cùng tìm Thước Thước về.”

khi cô ngắt điện thoại, ông khàn giọng gọi tên cô. “Minh Châu!”

Minh Châu im lặng hai giây, cuối cùng vẫn ngắt cuộc gọi.

Lục Khiêm hành lang trong bệnh viện, lạnh như băng.

Ông vẫn nhớ rõ sáng nay khi ông nhận điện thoại từ biệt thự, Lục Huân chuyện nữa, ông vội vàng chạy tới nên nên để tài xế đưa Thước Thước , nhóc con chịu.

Thước Thước ôm lấy chân ông...

Mắt Lục Khiêm đau xót, ông ngửa mặt lên trời.

lúc , thư ký Liễu tới, trong tay còn cầm đơn kiểm tra, : “Vấn đề lẽ nhỏ! Cô bé...”

Lục Khiêm hạ giọng: “ đây giúp đỡ!” Thư ký Liễu sửng sốt.

Lục Khiêm cố kìm nén, : “ thấy Thước Thước.” Tờ đơn kiểm tra trong tay thư ký Liễu, rơi mặt đất... Thước Thước xuất hiển hách.

Cả nhà họ Hoắc lẫn nhà họ Lục huy động hết quan hệ để tìm đứa trẻ. Thế đến khi mặt trời xuống núi vẫn tìm .

Hoắc Minh xử lý chuyện ở Cục cảnh sát.

Lục Khiêm và Minh Châu lái xe đến tất cả những nơi mà Thước Thước thể để tìm kiếm.

Chạng vạng, sắc trời bắt đầu tối dần. Lục Khiêm dừng xe bên đường, mua cho Minh Châu một cái sandwich.

Minh Châu mới mấy cuộc điện thoại, cô mệt mỏi dựa lưng ghế, khóe mắt ẩm ướt.

Cô nhấc mắt, im lặng ông, ánh mắt lạnh lẽo mà xa cách. Cô thực sự, bao giờ ông như .

Lục Khiêm đưa sandwich cho cô, khó khăn lên tiếng: “Minh Châu, tìm con .”

tìm?”

“Lục Khiêm... Ông cho , tìm?” “Trời tối đen , Thước Thước sợ tối.”

Minh Châu xong, dựa lưng ghế bất lực bật . Cô thể tiếp tục đợi trong xe nữa.

Cô mở cửa xe, chạy đến ngã tư đường, khắp nơi đều ánh đèn rực rỡ mới bật sáng, khắp nơi đều tấp nập xe cộ.

“Thước Thước!” Cô lớn tiếng gọi.

Nước mắt lóe lên ánh sáng ánh đèn đường chiếu rọi, vẻ vô cùng bất lực.

Lục Khiêm ôm lấy cô từ phía .

“Minh Châu em bình tĩnh một chút !” “Ông bình tĩnh như thế nào hả?” Một cái tát, vang lên trong đêm tối.

tát Lục Khiêm.

Cô nhỏ hơn ông nhiều như , đây cô mềm mại lời ông đến thế, thế hôm nay cô đánh Lục Khiêm.

Bầu khí chìm trong sự im lặng c.h.ế.t chóc. Với phận Lục Khiêm. Ngoài bà cụ Lục thì lẽ ai dám tát ông như .

Dường như ông cũng bừng tỉnh, im lặng chăm chú Minh Châu. Giây phút , cô một cô gái nhỏ hiểu chuyện đời, cả cô và ông đều làm bố làm , ông đạt yêu cầu một bố , đương nhiên cô thể lấy đó làm lý do trút giận với ông.

Lục Khiêm tức giận, ông nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dịu dàng xoa xoa. “Ăn chút gì đó tìm tiếp!” “ ăn nổi!”

Minh Châu đẩy ông , cô lảo đảo về phía , trong lòng cô chỉ nghĩ về Thước Thước, sợ bé gặp chuyện gì mau.

Sắc trời tối đen. Cô chạy qua vô ngã tư đường, giống như phát điên. Lục Khiêm giữ cô từ phía : “Minh Châu!”

Minh Châu Lục Khiêm, giọng run rẩy: “Còn chỗ nữa! Thằng bé nhất định ở đó! Thằng bé nhất định ở đó!”

Hai lên xe.

Nửa giờ , xe dừng trong một con ngõ nhỏ âm u chật hẹp. Xi măng lồi lõm mấp mô.

Dây điện mắc chằng chịt như mạng nhện.

Những tòa nhà cũ nát, bột xi măng thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Lục Khiêm đau lòng chịu nổi.

Hơn hai năm đó, Minh Châu và Thước Thước sống ở nơi ?

Hành lang vô cùng tối tăm, thậm chí thỉnh thoảng còn con chuột chạy qua, Minh Châu bận tâm tới những thứ đó chút nào, cô chạy nhanh lên tầng bốn bé.

Trong bóng tối, một thể nho nhỏ đang sụp mặt đất cạnh cửa. Đó căn phòng trọ đây họ từng ở.

bé ôm đầu, dường như đang ngủ.

Giọng Minh Châu kèm theo chút nghẹn ngào: “Thước Thước?”

Đứa trẻ phản ứng, Minh Châu xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu

Nóng bỏng! “Thằng bé sốt !" Giọng Minh Châu run rẩy.

Lục Khiêm vội vàng ôm lấy đứa trẻ, kiểm tra một chút, thực sự nóng như lửa đốt.

“Mau đưa tới bệnh viện."

Ông chạy nhanh xuống tầng, Minh Châu theo sát phía ông...

Nửa tiếng , Thước Thước im lặng giường bệnh nhỏ, kim truyền dịch cắm mu bàn tay.

Bác sĩ cảm lạnh, hơn nữa ăn uống trong thời gian dài, mất cân bằng điện giải.

nhà họ Hoắc đều mặt. Bà Hoắc đau lòng bật .

Đương nhiên Hoắc Chấn Đông cũng đau lòng, ông vẫn gọi Lục Khiêm ngoài.

Hoắc Chấn Đông lên tiếng: “Lục Khiêm, chuyện hôn lễ trách , đó do hai duyên phận! Một cô gái

như Minh Châu phù hợp với , chịu bộ trách nhiệm cho chuyện ngày hôm nay.

Lục Khiêm khàn giọng : “! !” Mắt Hoắc Chấn Đông cũng đỏ lên.

Thực ông nhiều với Lục Khiêm, dù ở giữa còn đứa trẻ, còn Ôn Noãn.

Thế ông cũng đau lòng cho Minh Châu.

Ông cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng mới miệng: “ cứ coi như thông gia ! Đối với với chúng đều .”

Lục Khiêm hiếm khi gọi ông, lúc gọi một tiếng. Hoắc Chấn Đông xong thấy buồn.

Ông vỗ vai Lục Khiêm, : “ đây phản đối hai bởi vì nhóc Minh Châu thích , quản con bé, con bé giới thiệu cho nó nhiều thanh niên tài giỏi tuấn nó đều đồng ý, kết quả hai vẫn tới ngõ cụt.”

Hoắc Chấn Đông thực sự khó chịu.

Ông nhiều, hành lang hút thuốc. Hoắc Minh và Ôn Noãn cũng tới.

Cơ thể Ôn Noãn nặng nề, Hoắc Minh để cô đến, Ôn Noãn vẫn khăng khăng tới đây. Thước Thước đang giường truyền từng giọt nước biển, Ôn Noãn đau lòng.

Cô ở bên cạnh Thước Thước một lát phòng trong. Minh Châu đang ở trong nhà vệ sinh.

thấy Ôn Noãn, cô lập tức rơi nước mắt: “Chị dâu!” Ôn Noãn đóng cửa .

Bình thường Minh Châu cô, nhẹ nhàng tựa lên vai cô, khẽ bật : “Bao nhiêu năm nay em từng hối hận, khi thấy Thước Thước nữa, em thực sự thà rằng từng quen ông .”

sự ngưỡng mộ say đắm khi còn trẻ, sẽ sự tổn thương ngày hôm nay.

Ôn Noãn hiểu suy nghĩ .

Minh Châu quyết tâm ly hôn với , cô cũng khổ sở, thể khuyên nhủ .

Cô nhẹ nhàng chạm lên tóc Minh Châu, nhẹ giọng : “Sự vui vẻ bản quan trọng nhất!”

Gia đình họ như , cũng cần lo lắng về kinh tế khi một nuôi con. Nếu Minh Châu nữa, thì thôi . Minh Châu vẫn .

cảm thấy vô dụng, mỗi khi gặp chuyện thì chỉ , thế Ôn Noãn cảm thấy cô thực sự dũng cảm.

Chờ đợi lâu như , tình cảm sâu sắc đến thế. Minh Châu vẫn thể buông tay!

Thước Thước sốt cao một đêm. Bác sĩ mấy lượt.

Những khác rời , chỉ còn Lục Khiêm cùng Minh Châu và đứa trẻ.

Bốn giờ sáng.

Minh Châu vẫn , im lặng chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn , Lục Khiêm bảo cô nghỉ ngơi cô cũng chịu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sáng sớm, khi rửa mặt.

cúi xuống ôm lòng. Minh Châu cứng đờ.

đây cô vui vẻ với sự đụng chạm ông bao nhiêu thì hiện tại phản cảm bấy nhiêu, cô tránh , giọng lạnh như băng: “ ý gì?”

Lục Khiêm áp mặt lên tấm lưng gầy cô, giọng phần đau khổ. “Minh Châu, để bù đắp cho hai con em .”

đây khi ông về cuộc sống trong hai năm Minh Châu, cô vẫn luôn chịu . Mãi đến tối hôm qua ông mới thấy, vô cùng chấn động.

Minh Châu ông, lá ngọc cành vàng.

đưa con cưng sinh ngậm thìa vàng.

vì ông mà sinh Thước Thước ở một nơi tồi tàn cũ nát như . Ông đau lòng.

Minh Châu chậm rãi thả khăn mặt xuống, thẳng dậy, xoay đối mặt với ông.

Cô nở một nụ thật hờ hững. “Bù đắp? Ông lấy gì để bù đắp?”

“Một căn biệt thự, mấy bộ trang sức, một hôn lễ chẳng hề quan trọng trong cuộc đời ông?” “Lục Khiêm, những thứ đó nhà họ Hoắc đều !”

“Cho dù nhà họ Hoắc ! Hoắc Minh Châu hiện tại cũng thể kiếm tiền bằng đôi tay , cho Thước Thước một cuộc sống định! ngăn cản ông tham dự cuộc sống thằng bé, bởi vì thằng bé thích ông, thích bố ông, thế ông đối xử với thằng bé thế nào?”

“Con gái Lam Tử Mi thể chuyện...”

“Chẳng nhẽ ông thể đưa Thước Thước học xong mới tới bệnh viện ? Chẳng lẽ ông thấy sự thất vọng Thước Thước ?”

, ông tất cả.”

“Chỉ ông... Chỉ ông thương thằng bé mà thôi!”

xong những lời , Minh Châu hoảng hốt : “Lục Khiêm, ông nên từ chức! Thực sự ông phù hợp với vị trí , ông phù hợp với một gia đình”

Minh Châu đẩy ông , ngoài.

Lục Khiêm cảm thấy trái tim vô cùng đau đớn. Cô thể ngoài.

Chẳng những thể ngoài, còn ép lên ván cửa. Một bàn tay Lục Khiêm giữ lấy cả hai cổ tay cô, nghiêng hôn lên môi cô, ma sát đôi môi cô giống như phát điên.

chịu mở miệng.

Lục Khiêm bèn nắm lấy cằm cô, ép cô mở miệng .

Ông vội vàng tiến , vội vàng làm loạn trong miệng cô, mong nụ hôn thể khơi dậy những ký ức cô về quá khứ.

Minh Châu chỉ thấy phản cảm.

Sức lực đàn ông và phụ nữ chênh lệch quá lớn, cô thể tránh khỏi ông, nên cô dứt khoát đấu tranh nữa.

Cô mặc kệ cho ông hôn .

Da thịt mềm mại ông hôn thành những dấu hôn đỏ hồng loang lổ, mà giật .

Hai cơ thể ôm lấy , nóng bỏng. Lục Khiêm đột nhiên dừng .

Ông ôm lấy cô, khuôn mặt nhã nhặn vùi bên gáy cô, nhẹ nhàng thở dốc, giọng ông khàn tới mức gần như tiếng: “Minh Châu, em phản ứng một chút nào ? Thật sự cho cơ hội bù đắp cho hai ?”

!” Giọng cô run rẩy.

Lục Khiêm vẫn buông cô .

Ông cứ ôm lấy cô như , cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô. Ông bỗng nhiên nhớ một chuyện.

Tết Nguyên Đán năm , ông mang món đồ chơi mà cô gái nhỏ thích tới tìm cô.

thấy cô tỏ tình tại Fortune Plaza. Pháo hoa nở rộ trời cao.

Khuôn mặt cô lúc trẻ trung rạng rỡ đến , mà ánh mắt sáng ngời khi cô ông luôn ẩn chứa tình cảm thể che giấu.

Hiện tại, cô một phụ nữ trưởng thành. Mà bọn họ... biến thành như .

Giọng Lục Khiêm run rẩy: “ buông tay!” Minh Châu mặt chỗ khác: “Tùy ông!”

Ngay khi hai vẫn đang dây dưa với , tiếng động vang lên ngoài cửa, chính bà cụ Lục chạy từ thành phố C tới đây.

Dáng vẻ Lục Khiêm làm bà cụ lập tức nổi giận.

Thước Thước bảo bối bà ốm thành như , làm bố mà còn tâm trạng bắt nạt vợ .

Bà cụ lập tức cho thằng con nhà hai cái tát. Khuôn mặt nhã nhặn Lục Khiêm lập tức đỏ bừng lên.

Bà cụ đánh xong cũng thèm quan tâm tới ông nữa, chăm sóc cháu ruột.

Bà còn với Minh Châu: “Con yên tâm! Từ nay về sẽ bảo nó quấy rầy hai con con nữa! như nó xứng đáng độc cả đời.” Minh Châu nghẹn ngào. Cô thích bà cụ. Bà cụ làm việc dứt khoát, bà trấn giữ ở đó, Lục Khiêm thể chạm mép cửa phòng bệnh, chỉ thể đợi bên ngoài, thư ký Liễu cũng đau khổ ha ha cùng ông. Cũng may, trẻ con hồi phục nhanh.

Ba ngày Lục Thước vui vẻ trở .

bé vẫn ngậm miệng chịu về đoạn chạy trốn , lớn sợ sẽ làm bé kích động nên cũng dám nhắc tới.

Khi nhóc con thấy Lục Khiêm, cũng gọi bố nữa. Lục Khiêm sờ sờ cái đầu nhỏ bé: “ gọi bố?”

Lục Thước đột nhiên lên tiếng: “Thực thời gian khi bố làm ông ngoại con, con vui.”

Bởi vì khi đó đứa trẻ nào quan trọng hơn bé, ông mỗi gặp bé đều cho những gì nhất, còn cho đưa bé tới khách sạn, ngày nào cũng chơi cùng bé.

Đứa trẻ thẳng như . Mắt Lục Khiêm đỏ lên.

Ông ngoài hút thuốc, làn khói trắng tan theo gió. Một cô bé ôm búp bê ông từ phía xa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh hiện lên nét rụt rè.

Lục Huân ở bệnh viện mấy ngày , chú Lục đến thăm cô bé nữa.

Cô bé lén lút đến đây.

Cô bé bên ngoài thấy chú Lục cãi với một dì xinh , nội dung tranh cãi hình như chính cô bé, vì cô bé mà hôn lễ chú Lục và dì hủy bỏ, bọn họ còn ly hôn.

Lục Huân trốn .

cô bé nghĩ chú Lục chắc chắn sẽ tìm cô bé, đến lúc đó họ sẽ cãi .

cô bé ngoan ngoãn lên tiếng.

Nếu cô bé làm ầm ï đòi gặp chú Lục, họ sẽ cãi , chú Lục cũng sẽ buồn bã hút thuốc ở đây...

Lục Huân chậm chạp về.

Cô bé trở về phòng bệnh, một hàng chữ xuống tờ giấy trắng. [Cháu điều trị nữa! Cháu về nhà!]

giúp việc cũng trong nhà Lục Khiêm đang gặp chuyện, dám quấy rầy ông, vội vàng đưa đứa trẻ xuất viện.

Từ năm sáu tuổi đó, Lục Huân thực sự còn mở miệng chuyện nữa. Ngày Lục Thước xuất viện.

Minh Châu thu dọn đồ đạc bé, tài xế đang chờ tầng. Lục Khiêm chạy từ công ty tới.

Ông đống đồ đạc , dịu dàng : “Tới chỗ ở một thời gian !” Minh Châu lắc đầu.

Lục Khiêm trong lòng cô đang nghĩ gì, dám ép buộc cô: “Đến chỗ bố em cũng , sẽ chăm sóc con.”

Minh Châu vẫn lắc đầu.

bên cửa sổ, nhẹ giọng : “Lục Khiêm! bắt đầu cuộc. sống một nữa!”

ý gì?

xuống chiếc xe phía , giọng càng nhẹ nhàng hơn: “ mời hai đáng tin cậy tới giúp chăm sóc Thước Thước, sẽ lên một kế hoạch thật cho cuộc sống , nếu ông gặp thằng bé thể hẹn một tuần.”

Lục Khiêm khẽ siết chặt nắm đấm.

Ông hiểu ý cô, cô những ly hôn mà còn quyền nuôi dưỡng con họ.

Ông tới thăm, chỉ thể gặp con, thể gặp cô. Lục Khiêm chậm rãi tới.

Ông chăm chú bóng lưng mảnh khảnh cô, khàn giọng hỏi: “Chúng thể cùng chăm sóc con ?”

Minh Châu ...

Cô vô cùng nghiêm túc : “Lục Khiêm, ký tên ! Chúng kết thúc !”

“Hoắc Minh Châu!”

Ông cố gắng kiềm chế cảm xúc.

làm gì cũng vô dụng ? dù thế nào nữa em cũng đưa con rời khỏi ?. Hãy , những chuyện trong quá khứ mà tha thứ cho !”

cần ông nữa!”

Cô yếu ớt lên tiếng: “ tha thứ tha thứ.”

Lục Khiêm một vết sẹo trán. Vị trí, giống Ôn noãn. Minh Châu hoảng hốt nghĩ..


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...