Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 113: Cô ấy dựa vào thế lực của tôi
Diêu Tử An dứt lời.
Cả phòng VIP chìm im lặng.
đẩy một cái: "Tử An, đừng nữa! đón em dâu về ! Đàn ông tranh giành với phụ nữ mà, ?"
Diêu Tử An say mềm, lưỡi cứng đờ.
càng tin tà: "Lão tử chỉ chơi gái thôi, Bạch Vi còn dám hé răng, Ôn Mạn một ngoài quyền quản? Cô dựa thế lực ai?"
gian càng tĩnh lặng hơn.
Trong bầu khí ngột ngạt đó, Hoắc Thiệu Đình khẽ .
lấy khăn ăn lau miệng, dậy: " về!"
vội giữ : "Luật sư Hoắc đừng về vội, Diêu Tử An say rượu mạo phạm , chúng phạt ba chén, coi như chuyện từng xảy , ?"
Hoắc Thiệu Đình mỉm kiêu hãnh.
Diêu Tử An tỉnh táo phần nào, nhẹ nhàng : " hỏi Ôn Mạn dựa thế lực ai, cho , chính - Hoắc Thiệu Đình! Ôn Mạn , còn nỡ lớn tiếng với cô , dựa ai mà chỉ tay năm ngón với ?"
Diêu Tử An xong, đầu óc choáng váng.
Hoắc Thiệu Đình lạnh lùng: "Bữa tiệc hôm nay ban đầu định tham dự, vì Ôn Mạn với Bạch Vi nên mới cho chút thể diện thôi! , đón thì sẽ giúp đưa Bạch Vi về nhà."
Hoắc Thiệu Đình xong, quả thực rời .
khi rời khỏi, phòng VIP yên tĩnh một hồi lâu, vỗ vai Diêu Tử An: "Đến xin thiếu gia Hoắc ! Tử An, , gái bên ngoài dù dâm đãng cũng chỉ để giải trí thôi, thể đem nhà ! Đinh Thành tiếng tăm , đừng làm chuyện dại dột, nếu sẽ cả giới chê đấy."
Diêu Tử An xoa mặt một cái.
tỉnh táo, do dự hỏi: " Hoắc Thiệu Đình với Ôn Mạn thì ?"
Chắc cũng chỉ chơi bời thôi nhỉ?
Bởi vì Hoắc Thiệu Đình nổi tiếng trong giới kẻ cuồng công việc, ý định kết hôn, tin Ôn Mạn thể khiến Hoắc Thiệu Đình xiêu lòng.
bên cạnh khẽ.
"Thiếu gia Hoắc và Ôn Mạn kết quả thì , rõ ràng để tâm! Bình thường thấy thiếu gia Hoắc làm ai mất mặt đám đông ? thấy dành cho phụ nữ thể diện như ?"
" ? nên, chúc mừng nhé!"
...
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lời dứt, Diêu Tử An xỏ giày đuổi theo.
Cuối cùng, tìm thấy Ôn Mạn và Bạch Vi tại một quán karaoke.
Hoắc Thiệu Đình... thấy bóng dáng.
Diêu Tử An tức điên !
lừa !
đến thì thể bỏ vợ , Diêu Tử An bước đến vỗ vai Bạch Vi: " chuyện gì thể ở nhà, làm mất mặt mặt bạn bè thế ?"
Bạch Vi đang rửa mặt.
thấy giọng chồng, cô cứng .
Diêu Tử An tự nhiên : " , chỉ chơi bời thôi! Địa vị chính thất em đổi ."
Bạch Vi đỏ mắt, từ từ rửa xong tay.
Cô bình tĩnh : " gì về nhà , em bạn ở đây mất mặt."
Ôn Mạn yên tâm.
Bạch Vi khổ: "Ôn Mạn, em đừng coi thường chị , thời gian thì ăn cùng chị cho vui."
Ôn Mạn xong, lòng buồn bã.
Cô với Diêu Tử An hãy đối xử với Bạch Vi, câu cứ nghẹn trong cổ họng.
Một , hai ngoại tình, gì nữa?
Ôn Mạn lái xe về.
Tâm trạng vui, cô đỗ xe chung cư một lúc lâu mới tắt máy lên nhà.
Mới 9 giờ tối, Hoắc Thiệu Đình về .
sofa xem TV, dường như đang chờ cô.
Ôn Mạn ngước mắt .
Hoắc Thiệu Đình vỗ chỗ bên cạnh: "Cô giáo Ôn, chuyện gì thế?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Mạn đến cạnh , vẻ ngoài dịu dàng ngoan ngoãn.
Hoắc Thiệu Đình thực thấy cô chuyện qua điện thoại Diêu Tử An, phát hiện Ôn Mạn nhiều mặt, mặt thường lúng túng đỏ mặt, khi đối đầu với Diêu Tử An mạnh mẽ khác thường.
thấy thú vị.
Ban đầu định đợi đến thứ bảy tổ chức sinh nhật cho cô, lăn lộn giường.
bây giờ .
đè Ôn Mạn lên sofa hôn, Ôn Mạn ban đầu , Hoắc Thiệu Đình quá hiểu cơ thể cô, dễ dàng kích thích cô.
Quần áo vương vãi khắp nơi.
Ôn Mạn ánh mắt đẫm tình, chìm đắm.
Hoắc Thiệu Đình thích cô như thế , hứng thú dâng cao...
lúc mây mưa, điện thoại Hoắc Thiệu Đình reo.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chuông điện thoại liên tục vang lên "tinh tinh...", Hoắc Thiệu Đình làm ngơ, Ôn Mạn thể tập trung, cô khẽ đẩy : "Điện thoại..."
" cần quan tâm!" Hoắc Thiệu Đình hôn cô, càng lúc càng sâu.
Điện thoại ngừng reo, một lúc kiên trì vang lên...
Ôn Mạn hôn lên môi .
" điện , lát nữa tiếp tục!"
Hoắc Thiệu Đình ánh mắt sâu thẳm, cô một lúc buông , tự điện.
"Chú Kiều... cháu Thiệu Đình."
Ôn Mạn mặc áo sơ mi , trở về phòng ngủ.
vài bước Hoắc Thiệu Đình ôm chặt, một tay vòng qua eo nhỏ, nghịch ngợm cơ thể cô, Ôn Mạn chịu nổi, ngã lòng .
Hoắc Thiệu Đình cúi đầu cô.
Vốn dĩ trai, lúc càng thêm phong lưu lịch lãm, Ôn Mạn nhịn hôn lên cằm , chút râu thưa châm da, đau nhói.
Hoắc Thiệu Đình cô, chuyện với Kiều Cảnh Niên.
Kiều Cảnh Niên giọng phấn khích.
Ông : "Thiệu Đình, chú tìm trung gian buôn bán trang sức đó ! Chỉ cần tìm thì khó để tìm thấy con chú."
Hoắc Thiệu Đình vuốt môi Ôn Mạn, nhẹ: " chúc mừng chú Kiều."
Kiều Cảnh Niên thở dài.
Tâm trạng ông chùng xuống: " may mấy hôm gặp tai nạn xe, vẫn đang hôn mê... Thiệu Đình, chú sợ trở thành thực vật, như lẽ chú sẽ bao giờ tìm Tiểu Mạn, cũng tìm con ."
Hoắc Thiệu Đình hít một .
Ôn Mạn khẽ cắn ngón tay .
Ánh mắt thâm sâu...
Kiều Cảnh Niên bên điện thoại nhíu mày: "Thiệu Đình, cháu thế?"
Hoắc Thiệu Đình khẽ: " mèo cắn một cái!... Chú Kiều đừng lo, cháu sẽ tìm chuyên gia điều trị cho , để sớm khỏe , cũng để chú Kiều và "dì nhỏ" đoàn tụ."
Nhắc đến đây, Kiều Cảnh Niên thở dài.
Ông : "Bao nhiêu năm , cô kết hôn ! Thiệu Đình, chú chỉ gặp cô một , cô sống , và cả đứa con nữa... chú cảm giác đó con gái, Thiệu Đình... Thiệu Đình, cháu ?"
Hoắc Thiệu Đình Ôn Mạn trêu chọc, nhịn mà tay.
nén giọng, thở gấp.
"Chú Kiều, cháu đang !"
Kiều Cảnh Niên tự : "Tính đứa bé cũng 24 tuổi, đến tuổi kết hôn ."
Hoắc Thiệu Đình trêu chọc cô gái trong lòng, cảm thấy thú vị, vẫn thời gian an ủi Kiều Cảnh Niên: "Chú Kiều, dì nhỏ xinh , cô bé chắc cũng xinh, tương lai tệ, lẽ kết hôn sinh con ..."
Kiều Cảnh Niên an lòng phần nào.
Ông thở dài: "Mấy ngày nay chú cứ lo, nếu gặp kẻ bạc tình thì ? Thiệu Đình, cháu chú yên tâm ."
...
"Thiệu Đình... cháu ?"
"Thiệu Đình?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.