Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 1632: Thăm dò
Liễu Nguyệt co rúm ở cuối giường như một con sâu đáng thương, dám thêm một lời nào. Tần Phong cực kỳ thô bạo, khiến cô chỗ thì bầm xanh, chỗ thì bầm tím, khắp những vết thương lớn nhỏ.
So sánh thì cô khá hơn nhiều so với mấy nữ t.ử đưa tới. Bây giờ ba giờ sáng, bọn họ tới từ lúc mười một giờ đêm, bốn tiếng trôi qua mà bên tiếng kêu t.h.ả.m vẫn dứt. Bốn cô gái, mấy chục gã đàn ông… nghĩ thôi cũng đủ t.h.ả.m đến mức nào.
Vốn dĩ Liễu Nguyệt thể đợi thêm một lát lén chuồn , ngờ Tần Phong đột nhiên tỉnh giấc. cô gặp ác mộng gì, mồ hôi đầm đìa cả đầu.
cô cũng lát nữa Tần Phong sẽ hành hạ cô thế nào, chẳng còn cách nào khác. Lúc chân cô vẫn mềm nhũn, hồi phục thể lực, căn bản thể trốn thoát.
“ ngươi chạy?” Tần Phong Liễu Nguyệt, lau mồ hôi trán. Chẳng lẽ đàn bà nghiện , còn nữa?
Liễu Nguyệt lắc đầu, giả vờ dám, bày bộ dạng sợ hãi đáng thương.
“Hừ hừ, thật ?” Tần Phong lạnh, chẳng hiểu cứ chằm chằm Liễu Nguyệt, khiến cô nổi da gà.
“Ngươi như làm gì? Ngươi sướng cũng sướng xong , giờ nên thả chứ?”
Liễu Nguyệt dò hỏi. Chẳng lẽ tên định g.i.ế.c cô ? Nếu thì cô nghĩ cách tự cứu.
Tần Phong lắc đầu: “, sẽ g.i.ế.c ngươi. với tới một nơi, sẽ tha cho ngươi.”
“ ?” Liễu Nguyệt run lên, linh cảm chẳng chuyện . nếu Tần Phong thật sự chịu thả cô , thì cũng thể thử. Dù lúc cô dám trái ý , bằng e rằng sẽ c.h.ế.t thảm.
“ theo .” Tần Phong ném cho Liễu Nguyệt một bộ quần áo, bảo cô mặc .
“Bây giờ ?” Sắc mặt Liễu Nguyệt đột nhiên biến đổi. Giờ nửa đêm rạng sáng, Tần Phong định đưa cô ?
Chẳng lẽ… đưa cô chôn sống?
nghĩ , lẽ , như quá phiền phức.
Bất đắc dĩ, Liễu Nguyệt mặc quần áo Tần Phong, theo khỏi phòng.
Tần Phong lái xe, mà dùng phù chú dẫn đường, còn thắp một chiếc lồng đèn trắng, về hướng tây.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Nhớ cho kỹ, dám chạy g.i.ế.c ngươi, mà ngũ mã phanh thây đó, hiểu ?” Tần Phong hung hãn cảnh cáo.
Liễu Nguyệt “ừ” một tiếng. bộ dạng điên cuồng Tần Phong, cô thực sự sợ hãi. chạy thì , mà … thật sự dám.
Liễu Nguyệt theo Tần Phong mãi, lâu. Tần Phong lúc thì niệm chú, lúc thì rải tiền giấy. Chiếc lồng đèn trắng luôn ở trạng thái chớp nháy, hề tắt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
một lúc, Liễu Nguyệt bắt đầu mơ hồ, phân biệt nổi đông tây nam bắc, thậm chí còn cảm giác đêm càng lúc càng đen. cô bao lâu, cũng đang ở .
Bạn thể thích: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đột nhiên, Tần Phong dừng , về phía : “Tới .”
Liễu Nguyệt vội “phanh” phía , suýt nữa thì đ.â.m Tần Phong. khi hồn, cô phát hiện phía một nghĩa trang khổng lồ.
nghĩa trang một cánh cổng lớn, cổng tối om, chẳng thấy gì.
“Chắc ở đây , địa chỉ Vu Tổ cho chính chỗ , cách đến cũng .” Tần Phong lẩm bẩm.
Lúc Liễu Nguyệt căng thẳng tột độ. ngờ Tần Phong tới nơi như nghĩa trang, chẳng lẽ thật sự chôn sống cô ?
Đầu óc cô xoay cuồng, nghĩ đủ cách bỏ trốn. lúc , Tần Phong đột nhiên quát: “ .”
“? Bên… bên trong chẳng mộ ? Chôn ai ở đó? làm gì?”
Liễu Nguyệt vội hỏi, trong lòng càng nghĩ càng sợ. Tên điên nửa đêm đưa cô tới chỗ như thế, định làm gì.
Tần Phong liếc cô một cái, gì, ánh mắt đó đầy sát khí, dường như trả lời tất cả câu hỏi Liễu Nguyệt.
hỏi! thì c.h.ế.t, tự cân nhắc!
“ …” Liễu Nguyệt , từng bước từng bước tiến về phía cổng nghĩa trang.
Ban đầu chuyện gì, khi sắp tới cổng, đột nhiên một bóng quỷ khủng bố xuất hiện, như một ngọn núi, bao trùm lên Liễu Nguyệt.
“Nghĩa địa c.h.ế.t, sống miễn . Kẻ đến gầnc.h.ế.t!”
Tiếng dứt, một luồng âm phong đáng sợ thổi qua. Rắc một tiếng, đầu Liễu Nguyệt c.h.é.m bay, lăn đất như quả bóng, m.á.u từ cổ phun như suối, vô cùng kinh hoàng.
thể Liễu Nguyệt co giật một cái, bịch một tiếng ngã xuống đất.
hết, một bóng quỷ từ trong bóng tối bước , nhặt lấy thể nhỏ bé Liễu Nguyệt, nhét thẳng miệng, nhai ngấu nghiến một cách tàn nhẫn, phát âm thanh khiến lạnh sống lưng. Con quỷ đó cực kỳ khủng bố, đến cả Tần Phong cũng da đầu tê dại, lạnh toát. Quỷ lực căn bản thứ Tần Phong thể đối phó.
May mà Tần Phong một nước cờ, nếu c.h.ế.t chính . ngờ Liễu Nguyệt trở thành kẻ thế mạng cho . Nghĩa trang ai dám xông ? Cho dù Vu Tổ thật sự ở bên trong, cũng dám cứuđến gần c.h.ế.t.
Tần Phong sợ đến hồn phi phách tán, đầu bỏ chạy, chạy nhỏ giọng xin :
“Vu Tổ, xin … thật sự bất lực, xin , cứu ngài.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.