Hóa Ra Anh Vẫn Luôn Yêu Em
Chương 6: 6
Chương 6:
“ bảo vệ hôm đó, cảm ơn. với rằng, một , nên vẫn làm bạn với .”
“Chuyện hủy hôn, cũng do cứ nhắc mãi lúc sống trong nhà . sợ khó xử, nên chủ động với .”
“ hôm nay…”
Hôm nay, mặt bao nhiêu , vẻ quan tâm , trong khi rõ ràng chúng chẳng còn quan hệ gì nữa!
Nửa câu mắc nghẹn trong cổ họng, nuốt ngược trở .
sợ nếu hết, đổi thất thường như .
sợ nếu tự vạch trần chính , sẽ nhận …
Điều thật sự để tâm… : rốt cuộc thích .
Kì Hưu Ngôn đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ như lông vũ lướt qua má .
Cảm giác ấm nóng xen lẫn chút lành lạnh khiến sững .
mới nhận đang .
“Đừng , Ôn Nghiên…” – Giọng khẽ run.
tiếp lời còn dang dở:
“ vì hôm nay tới quấn lấy em, khiến em khó xử, ?”
cúi đầu , ánh mắt đau lòng gần như tràn .
“ hồ đồ… để giải thích ?”
“ .” – khoanh tay, lùi hai bước, lạnh lùng .
đàn ông mặc vest mặt bỗng xụ mặt.
trợn mắt, tủi :
“ thể… về nhà em chuyện ? Nếu cuối cùng em vẫn rời , thì sẽ mang theo hết mấy món đồ sinh hoạt .”
Kì Hưu Ngôn quen thuộc đó… trở về .
Lời từ chối suýt bật khỏi miệng, nhân cách bé tí trong lòng chiếm quyền điều khiển, gật đầu.
chắc chắn Kì Hưu Ngôn hạ bùa !
Nếu thì thể… nữa xuất hiện trong nhà .
Làm thể tìm thấy đôi dép từng để ở tủ giày, còn sung sướng xỏ như từng rời .
Làm thể bước phòng làm việc , thấy chiếc mô hình máy bay tặng vẫn đặt ngay ngắn giá.
còn kịp mở lời, mặt đỏ lên .
Kì Hưu Ngôn cầm lấy mô hình, nhẹ nhàng thở phào.
“May mà em vứt .”
“Dạo gần đây, luôn nghĩ rốt cuộc gì khiến em tưởng hủy hôn.”
“ vì hôm đó say ‘Thì em còn nhớ’ ?”
xuống, tay ôm lấy chiếc mô hình, phần ấm ức.
“Cái máy bay hồi nhỏ với em cùng làm thi đấu. bao giờ quên em. luôn cảm thấy em khác biệt với .”
“Mãi đến khi lớn lên, mới nhận thì cảm giác khác biệt đó … thích.”
“ em du học, tìm cơ hội để gặp em đàng hoàng.”
“ tai nạn. đó quên mất cả chuyện đính hôn với em. Đầu óc mơ hồ, chạy đến nhà em, còn tưởng hai chúng do lâu gặp nên em còn nhớ đến , còn cố tình gây chuyện để em hủy hôn… để làm quen với em từ đầu.”
“ ngờ tự rước họa , làm em giận khiến bản nhập viện, bố bắt giữ luôn.”
“Họ trong đầu m.á.u tụ, thu hết điện thoại, ép ở viện điều trị…”
“Cho đến tận bây giờ, m.á.u tụ tan … mới nhớ tất cả.”
xong, Kì Hưu Ngôn đầy hồi hộp.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cũng bỗng cảm thấy như tìm lý do cho những cảm xúc bấy lâu nay.
Thì … thật sự thích . Thì một si tình, lo lo mất.
“Nghiên Nghiên, em gì ?”
nắm chặt mô hình đến mức sắp bóp nát luôn, giọng khản đặc.
bỗng trêu chọc, tươi :
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/hoa---van-luon-yeu-em/6.html.]
“Em thấy còn thiếu một câu.”
nhăn mày, ngẩng lên ánh mắt đầy bối rối.
Ôn Nghiên đang , nụ rực rỡ khiến tim loạn nhịp.
Cô giận.
Còn thiếu câu nào nữa?
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu .
“ thích em. Làm yêu nhé?”
Từng chữ Kì Hưu Ngôn đều mang theo sự chân thành nghiêm túc.
Khoảnh khắc may mắn mỉm với cả hai.
đáp : “Ừ, .”
Về chuyện và Kì Hưu Ngôn ở bên , bố chỉ nhún vai:
“Trẻ con lằng nhằng, chúng từ lâu . Lúc bằng tuổi hai đứa, bố đẻ .”
Xem thêm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thôi, họ hiểu .
Kì Hưu Ngôn mặt dày chuyển về nhà nữa.
chẳng chút ý định làm việc nào, suốt ngày phá đám .
Đêm, 11 giờ rưỡi.
đẩy cửa phòng làm việc :
“ sắp ngủ đấy!”
đang vùi đầu hợp đồng, tranh thủ đáp:
“Ừ.”
vẫn chịu :
“ mà… tìm thấy đồ ngủ. thể sẽ chỉ mặc mỗi đồ lót.”
lật trang hợp đồng, ngẩng đầu lên :
“ .”
ngoài cửa lấp ló, ấp úng:
“Còn nữa… khóa cửa phòng nhé. Nếu em chuyện gì thì cứ bất cứ lúc nào…”
“ mà… đấy, đến đồ lót cũng mặc…”
đóng sập hợp đồng , nhịn hết nổi:
“Đủ . sẽ làm phiền .”
Kì Hưu Ngôn cứng đờ.
Kì Hưu Ngôn thất vọng.
Kì Hưu Ngôn hét lên:
“Em yêu ?!”
“Cái vụ mô hình máy bay em nhớ, tưởng hủy hôn em liền hủy luôn…”
xoa trán bắt đầu đấy.
Kì Hưu Ngôn dạo thế, cứ giả vờ đáng thương, tranh thủ lúc mềm lòng để vòi vĩnh.
nên hôm nay…
đẩy cửa xông , giật luôn bản hợp đồng khỏi tay .
“Nghiên Nghiên…” – bế thốc lên.
Môi áp sát cổ , mơ hồ thì thầm.
“Dừng! làm trong phòng làm việc!” – nhỏ giọng cầu xin.
Cánh tay đầy cơ bắp siết chặt lấy , cơ thể nóng bừng.
“ thì ở ? giường nhé?”
“Ừ ừ!” – gật đầu lia lịa.
Giọng hạ thấp bên tai, nhẹ như gió:
“Muộn . Nếu bù đắp, thì để chọn cách nhé…”
_HẾT_
Chưa có bình luận nào cho chương này.