Hãy Tránh Xa Con Sói Đi Ngược
Chương 5
mở cuốn nhật ký .
[Đây ngày đầu tiên đến thôn Phúc Lâm, nhà ông Lý vô cùng nhiệt tình với .]
[Họ gầy quá, chuẩn nhiều đồ ăn ngon chiêu đãi .]
[ chút thụ sủng nhược kinh.]
[Nửa đêm.]
[Khi ngoài vệ sinh, thấy trong rừng cây ở đằng xa.]
[ một thứ đang đó.]
[Sở dĩ dùng từ “thứ” để hình dung, vì nên gọi cái thứ quái quỷ đó gì.]
[Nó cao hơn ba mét, lùi ở đó.]
[Giống , giống .]
[Đột nhiên thứ đó dừng .]
[Nó như thể phát hiện .]
[Vẫy tay về phía .]
[ theo bản năng cũng giơ tay lên, vẫy tay với nó.]
[Ngày thứ hai, phát hiện đứa cháu gái nhỏ ông Lý thấy nữa.]
[Cô bé đó ngoan, nhớ rõ.]
[ nhà ông Lý dường như để ý.]
[Khi nhắc đến thứ thấy tối qua.]
[Vẻ mặt nhà ông Lý đều đổi.]
[Ông thấy thần hộ mệnh thôn họ.]
[Còn thần hộ mệnh thích .]
[Ngày thứ năm.]
[ lừa .]
[Thứ đó căn bản thần hộ mệnh gì thôn.]
[Nó một con quái vật.]
[ thấy nó .]
[Nó đầu sói, chân .]
[Dân làng gọi thứ đó sói lùi.]
[Họ sợ thứ ăn thịt.]
[Nên đạt thành giao dịch với thứ .]
[Dân làng định kỳ hiến tế sống cho nó, để bảo đảm bản bình an.]
[Thường thì hiến tế già và phụ nữ trong thôn.]
[Cùng với những mà họ cho vô dụng.]
[ lập tức rời khỏi đây.]
[Ngày thứ sáu.]
[ chạy nữa .]
[Họ lấy điện thoại mất.]
[ sắp ăn thịt.]
[Nếu như bạn thấy nhật ký .]
[Nhớ kỹ cẩn thận.]
[Thứ đó còn thể biến thành dáng vẻ cận bạn.]
[Nó hưởng thụ sự sợ hãi con .]
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Thích ăn thịt con họ sợ hãi nhất.]
[Đây chính nguyên nhân nó giữ đến bây giờ.]
[Còn nữa, sói động vật sống theo bầy đàn, chúng sẽ bao giờ xuất hiện một .]
[Cẩn thận, bên cạnh bạn.]
Nhật ký đến đây hết.
Rõ ràng, nhật ký c.h.ế.t .
Tống Thư Lễ run rẩy : “ hai ?”
“Bài nhật ký cuối cùng ngày 5 tháng 1.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ ngày gửi video cho , ngày 8 tháng 1.”
8
“ cách khác, gửi video cho , căn bản fan ?”
tê cả da đầu .
Tống Thư Lễ gật đầu.
“Họ , và quan hệ tệ, còn blogger chuyên làm loại video .”
“ nên nhất định sẽ đến tìm .”
“Như họ thêm một vật tế.”
“Tiểu Mai, cô xác định bà nội gọi cô về, thật sự bà nội cô ?”
Giờ phút , cảm thấy mỗi lỗ chân lông đều đang rỉ nỗi sợ hãi.
nghĩ đến tin nhắn thu hồi chị họ.
nghĩ đến lời cô bé thôn quê với chúng .
Bà nội , thật sự còn sống ?
“Chị ơi, chúng mau thôi…”
Mặt em gái trắng bệch.
xe khách đến thôn, ba ngày mới một chuyến.
lấy điện thoại , gọi 110.
“ mắc kẹt ở thôn Phúc Lâm .”
“Ở đây xảy án mạng, dân làng g.i.ế.c .”
điện thoại một nữ cảnh sát.
Cô bảo chúng trốn kỹ và chú ý an .
Đồn cảnh sát trấn cách đây nửa tiếng đường.
Cô phái đến thôn Phúc Lâm .
Cúp điện thoại, chúng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần cố thêm một tiếng nữa, thể rời khỏi thôn Phúc Lâm.
Tống Thư Lễ: “Bây giờ quan trọng nhất , thể để họ sinh nghi.”
“Chúng ngoài quá lâu , về thôi.”
và em gái gật đầu.
khi tách khỏi Tống Thư Lễ, chúng trở về nhà bà nội.
Chị họ ghế, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn.
Chị chằm chằm chúng , hỏi: “Hai em về ?”
“Tụi em chỉ dạo thôi, đầu tiên đến thôn, thấy chỗ nào cũng mới lạ.” đáp.
“ …” Chị họ gượng gạo chúng chằm chằm.
Đột nhiên, phát hiện trong nồi lớn ở bếp đang sôi sùng sục.
trong nồi thứ gì cả.
“Chị họ, chị định chuẩn nấu món gì …” Em gái khô khốc hỏi.
Chị họ nhe răng .
“Sắp sửa chuẩn nấu thịt ăn đấy.”
“Nguyên liệu đương nhiên tươi sống mới ngon…”
Chị tiến về phía chúng .
Chỉ điều, lùi về phía .
9
lập tức phản ứng , kéo em gái chạy một gian phòng.
khóa cửa phòng, bê thêm một chiếc ghế chặn cửa.
Em gái nức nở hỏi: “Chị họ …”
thứ đó ăn thịt .
Bây giờ ngoài cửa, con sói lùi .
“ hai em đột nhiên chạy ?”
Chị họ ngoài cửa vẫn đang .
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ác ý trong giọng , hề che giấu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.