Hậu Cung Của Tôi Đều Là Yandere
Chương 3: Lời mời từ CLB Mỹ thuật – Và bức tranh không nên tồn tại
Buổi sáng.
mở mắt , đầu tiên tiếng tin nhắn báo đến cùng một lạ, vẫn dòng chữ ngắn gọn:
“Hôm nay, hãy đến phòng Mỹ thuật. Diệp Nhi đang đợi.”
chớp mắt, nửa tỉnh nửa mơ, tự hỏi liệu ai đang đùa . trong lòng cảm giác mơ hồ... kiểu như rằng nếu , hậu quả sẽ “rắc rối hơn nhiều.”
Và như dự đoán, bước khỏi nhà, Lan Chi chờ sẵn, tay cầm cây dù hồng, nhẹ:
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ nhận tin nhắn nhỉ?”
khựng . “Ơ… cũng ?”
Cô nghiêng đầu: “ chứ. cài cảnh báo tin nhắn cho điện thoại mà.”
“C-cài gì cơ!?”
“, chuyện nhỏ thôi mà.” – cô nhoẻn , giọng dịu như nước – “ , nếu đến, Diệp Nhi sẽ buồn lắm đấy.”
chẳng nên ngạc nhiên, sợ, … cảm động nữa. lẽ cả ba.
Phòng Mỹ thuật ở dãy nhà B, tầng hai – nơi lúc nào cũng thoang thoảng mùi màu nước và nhạc piano từ xa vọng . Khi bước , cảnh tượng đầu tiên đập mắt Diệp Nhi, đang cúi giá vẽ, tóc nâu buộc hờ, một vệt sơn dính nhẹ lên má.
Cô ngẩng lên, ánh mắt sáng lên như thể thấy hứng:
“Minh Tử! Cuối cùng cũng đến.”
gãi đầu: “Ờ… nhắn tin cho ?”
“ hẳn.” – Cô tủm tỉm. – “ thế nào cũng nhận .”
rùng nhẹ. Đây loại ‘’ nào ? Dự cảm tâm linh ?
bàn, thấy một bức tranh dang dở – điểm kỳ lạ gương mặt trong tranh chính .
“Ơ… cái đó …?”
“, tớ vẽ từ hôm qua.” – Diệp Nhi đáp nhẹ – “Chỉ ký họa thôi. hôm nay định vẽ bản chỉnh.”
nuốt nước bọt. “Cần… cần làm mẫu ?”
“Ừm.” – Cô gật đầu, mỉm . – “Chỉ cần yên thôi. Đừng sợ.”
“Đừng sợ” tại câu đó nhỉ!?
nửa tiếng trôi qua.
giữa căn phòng, trong khi Diệp Nhi tỉ mỉ đưa từng nét cọ.
Cô thỉnh thoảng liếc , ánh mắt sáng như thể thứ ngoài đều tan biến.
khí trong phòng tĩnh đến mức rõ tiếng kim giây đồng hồ.
thứ bình thường cho đến khi… cánh cửa bật mở.
“Minh Tử!”
Giọng Lan Chi.
Cô xuất hiện, mang theo một túi cà phê và vẻ mặt dịu dàng … vui lắm.
“ đây từ sáng hả? ăn sáng ? Ai cho phép Diệp Nhi bắt làm mẫu lâu thế?”
Diệp Nhi ngẩng đầu lên, vẫn : “Tụi chỉ đang vẽ thôi. ghen , Lan Chi?”
“.” – Lan Chi nhạt – “Tớ chỉ thấy đang dùng tư thế vẽ thôi.”
khí bắt đầu lạnh xuống.
cảm thấy như sắp “chiến tranh lạnh màu pastel.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ờ… ha ha, các … uống cà phê nhé?” – vội chen , cố cứu tình hình.
khi , Diệp Nhi hạ cọ, thẳng :
“Xong .”
giá vẽ bức tranh – và quả thật, .
… đang mưa, áo ướt đẫm, còn phía … bóng lưng một cô gái mỉm .
khẽ rùng . “… vẽ cảnh khi nào?”
“ nữa.” – Diệp Nhi nghiêng đầu, giọng nhỏ dần. – “Chỉ … trong đầu , luôn trông như thế.”
nên gì.
Bức tranh gì đó , ánh mắt trong tranh… ánh mắt .
Nó sâu hơn, tối hơn, như thể trong tranh đang điều gì mà .
khi kịp hỏi thêm, cánh cửa phòng mở.
“Minh Tử, ở đây ?” – Linh Dao xuất hiện, tay ôm chồng sổ ghi chép.
Ánh mắt cô sắc và bình tĩnh.
tài năng
“Câu lạc bộ học thuật đang cần ký tên báo danh. trốn mất tiêu.”
giật . “Ờ… xin , quên mất.”
Linh Dao tiến gần, liếc bức tranh, mỉm nhẹ:
“Vẽ khéo thật. … góc lạ quá.”
Cô sang , nhỏ: “Tối qua mưa thật ?”
khựng . “ ”
“, dữ liệu camera cổng trường.” – Cô nhẹ như gió. – “Để kiểm tra an ninh thôi.”
méo. “Ờ… cảm ơn?”
Khi tưởng chuyện đủ rối, giọng Ngọc Hân vang lên từ cửa sổ:
“Tranh đấy, … ánh mắt trong tranh giống đang ai đó hơn vẽ.”
Cả ba cô gái cùng sang .
Gợi ý siêu phẩm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê đang nhiều độc giả săn đón.
chỉ còn nở nụ thảm hại.
Chiều hôm đó, rời khỏi phòng Mỹ thuật với cảm giác như trải qua một buổi họp hậu cung chính thức.
Diệp Nhi thì mỉm tiễn, Lan Chi dặn “ăn uống điều độ”, Linh Dao “mai nộp bản ghi chép”, còn Ngọc Hân chỉ lặng lẽ theo.
Về đến nhà, mở điện thoại.
Tin nhắn mới xuất hiện.
“Bức tranh đó… đừng để ai khác thấy.
Vì trong đó chỉ .”
tên gửi.
cửa sổ và thấy, tường đối diện, thứ gì đó lóe sáng như… ánh phản chiếu ống kính máy ảnh.
kéo rèm .
thở dài.
vẻ… ngày thứ hai hậu cung yandere khép ngày thứ ba chắc chắn sẽ còn “đặc sắc” hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.