Hào Thương
Chương 449
Lâu Húc hổ chút tức giận, "Mau đừng nhắc đến nữa, quả thực may mắn chút nào..."
Y tuy võ quan, một sở thích thích ngoài thành để buông cần câu.
Ba ngày , Lâu Húc như thường lệ dẫn theo hai tùy tùng xuất thành. Kết quả, giữa đường đột nhiên một con dã trư thương xông , làm ngựa y hoảng sợ. Con ngựa lập tức chồm lên thẳng, thêm y cưỡi ngựa kém cỏi, liền ngã ngựa, gãy chân trái và một chiếc xương sườn.
Nếu hai tùy tùng phản ứng nhanh nhạy, xông lên kéo y , e rằng chiếc chân còn cũng dã trư giẫm một cú.
Trùng hợp đến thế? Tuy chứng cớ, Minh Nguyệt mơ hồ cảm thấy điều gì đó quái lạ.
Bên , Lâu Húc đang bực bội, vẫn thao thao bất tuyệt, "Rõ ràng trong lùm cỏ bóng lay động, thấy động tĩnh thì lén lút bỏ chạy, ắt hẳn thợ săn đang truy đuổi con mồi! Thứ dân đen xảo quyệt , làm thương bỏ chạy, thật đáng ghét!"
Hàng Châu nhiều núi rừng, ngoài thành ít dã thú, thợ săn cũng nhiều. Dù con mồi chạy hướng nào, bọn họ liền đuổi theo hướng đó, chạy vài ngày xa trăm dặm, chắc ở gần đây.
Lúc đó hai tùy tùng sợ con dã trư chạy đầu tiếp tục tấn công, bộ thời gian đều bảo vệ Lâu Húc, nào thể phân tâm bắt !
Dã trư chạy mất, ẩn trong bóng tối cũng bắt , một chút bằng chứng nào, khiến Lâu Húc tra cũng chỗ nào để tra, chỉ đành tự nhận xui xẻo.
Y làm quan nhiều năm, đây vẫn đầu tiên chịu một cái thiệt thòi câm nín như thế .
"...Chuyện như thế định đầu!" Lâu Húc nghiến răng nghiến lợi , " chừng bao nhiêu vì chuyện mà triền miên giường bệnh, đáng ghét! Khụ!"
Vì quá kích động, động tác lớn hơn một chút, làm liên lụy đến chiếc xương sườn gãy, khiến y đau đến mức hoa cả mắt.
Gợi ý siêu phẩm: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ đang nhiều độc giả săn đón.
"Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch họa phúc, đây cũng chuyện cách nào khác." Minh Nguyệt khuyên nhủ, "Nghĩ theo hướng , rơi ngựa chuyện đáng sợ đến nhường nào, bao bỏ mạng vì nó. như thế ."
Hình phu nhân sâu sắc cho như , "Nàng , lúc nhận tin báo, cái tâm đây , A Di Đà Phật, ."
Trong lòng bà khỏi oán trách, trong thành bao hồ lớn sông nhỏ đủ cho câu ? Cứ thích đến những nơi vắng vẻ ngoài thành, giờ thì chứ?
chỉ ngựa hoảng, nếu lỡ ngày đắc tội với khác thì ? khó chút, nơi tiền thôn, hậu điếm như thế, c.h.ế.t chẳng đến lúc nào mới phát hiện!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chuyện qua ba ngày, Lâu Húc vẫn thường gặp ác mộng, luôn mộng thấy vó ngựa giơ cao và cái đầu dã trư hung tợn . Lúc kinh hãi tỉnh thì mồ hôi lạnh đầm đìa, tim đập cuồng loạn, cứ như thể giây phút tiếp theo sẽ nổ tung.
Hừm, cũng , dù cũng nhặt một cái mạng.
Lâu Húc tự khuyên nhủ bản một hồi, trong lòng chút dễ chịu hơn, với Minh Nguyệt, "Thương gân động cốt cần một trăm ngày, hai tháng đại khái sẽ đến nha môn. Phàm chuyện gì, đều bên đưa quyển tông đến. Giang lão bản nếu việc gì, cứ việc phái đến đây thông báo."
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cần tuyệt đối tránh việc trong lúc dưỡng thương khác đào mất góc tường! Quận chúa nương nương, chính đây, việc đều do làm thành!
Minh Nguyệt hiểu rõ ý tứ y, hồi tưởng sự hoang đường lúc mới gặp mặt, cảm thấy chút buồn , "Ngài xem ngài gì kìa, hiện giờ còn chuyện gì chứ? Chẳng qua đến thăm bằng hữu mà thôi."
thêm vài câu với Hình phu nhân, mắt thấy Lâu Húc vì đau đớn mà mồ hôi lạnh chảy gần như kịp lau, Minh Nguyệt lúc mới dậy cáo từ.
Quyền lực a, chỉ cần một chút dư âm, cũng đủ khiến một quan viên đang dưỡng thương cố gắng gượng tinh thần để tiếp đãi nàng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
khỏi cửa, Minh Nguyệt im lặng một quãng khá lâu mới hỏi Tô Tiểu Lang, "Ngươi cũng từng săn bắn, chuyện điểm nào tầm thường chăng?"
"Săn b.ắ.n thương chuyện thường tình," Tô Tiểu Lang hề bận tâm, thậm chí còn chút hả hê khinh miệt, "Huống hồ y kẻ vô năng, nhặt về một cái mạng tồi !"
Đáng đời. Lúc dám khinh bạc Đông gia thế nào, hừ! Đó chính báo ứng!
Minh Nguyệt liếc y một cái, lời nào.
về Minh Viên, Minh Nguyệt cùng nghỉ ngơi nửa ngày. Hoàng hôn, nàng ước chừng thời gian ngoài, thuận lợi chặn Bàng Khánh đường tuần tra.
thấy Địa khế đưa tới, Bàng Khánh vô cùng kinh ngạc, kiên quyết từ chối nhận.
Minh Nguyệt liền vô , "Dù đất đai cũng chuyển nhượng , trong nha môn chuyện tái nhất bất khả tái nhị, trừ phi ngài trói , dù trói cũng ký tên! Giờ ngài nhận, lát nữa cũng dò hỏi nhà ngài, trực tiếp mang đến tặng cho thím."
thấy câu "thím" , Bàng Khánh liền bất đắc dĩ , "Lúc đó chỉ quyền nghi chi kế..."
Y động lòng, ai mà thích ngân lượng cơ chứ?
ban đầu y chấp thuận giúp đỡ, vốn để đáp lễ việc đối phương giúp đỡ các trướng. Nếu nhận Địa khế, chẳng lễ nữa ? Cứ thế dứt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.