Hào Quang Không Tên
Chương 1: NGHẸN BÁNH BAO, XUYÊN VÀO TRUYỆN?!
Buổi tối thứ bảy, ký túc xá yên ắng.
chiếc giường tầng ba, một cô gái đang cuộn chăn như sâu kén, tay trái cầm điện thoại, tay cầm… bánh bao.
Tô Diệp, sinh viên năm hai, chuyên ngành Văn học từng thề rằng “chỉ tiểu thuyết để học hỏi kỹ năng ”, thực để cà khịa nhân vật.
Mắt cô dán màn hình điện thoại, nơi đang mở chương mới bộ truyện hot “Thanh Xuân , Mùa Hạ Em.”
Trong đó, nữ chính bạn hiểu lầm, nam chính lạnh lùng , còn trời thì mưa tầm tã.
“Trời ạ, cốt truyện kinh điển đến mức thể đoán từng câu thoại,” Tô Diệp nhai bánh bao lẩm bẩm, “đến đoạn chắc nam chính xuất hiện che ô chứ gì? Chuẩn luôn, che ô mấy câu như ‘đừng nữa, ở đây’. Uầy, mà vì… nhàm.”
dứt lời, cô cắn thêm một miếng bánh bao to tổ chảng.
kịp nuốt, cô bật ho sặc sụa.
“Khụ… khụ khụ khụ!”
Cổ họng nghẹn .
Tô Diệp ho khan, mắt đỏ hoe, tay quờ quạng tìm chai nước.
vì cầm trúng, cô hất luôn cái điện thoại rơi xuống sàn.
Màn hình lóe sáng, một luồng sáng trắng bùng lên như vụ nổ mini.
“Khoan , chỉ chê một câu thôi mà!”
kịp hết, cả thế giới mắt cô tối sầm.
Khi Tô Diệp mở mắt , điều đầu tiên cô thấy … trần nhà trắng tinh và tiếng chuông báo tiết học.
Cô bật dậy.
mặt bàn học, sách vở, cặp sách, bảng đen, và một lớp học đông đúc.
Tất cả đều mang phong cách… học đường!
“Cái quái gì ?!”
Một giọng vang lên:
“Trương Tư Nghiên, dậy ? Hôm nay kiểm tra Toán đấy!”
Cô phắt . Một nữ sinh tóc buộc cao đang cô với ánh mắt lo lắng.
“Trương… gì cơ?”
“Trương Tư Nghiên, sốt ? lạ quá nha.”
“Trương Tư Nghiên?”
Cô lập tức xuống bàn học nơi góc vở ghi rõ ràng dòng chữ: Trương Tư Nghiên – Lớp 11A1.
Tô Diệp cứng .
Cái tên … quen thế nhỉ?
trong đầu cô bỗng vang lên một âm thanh “Ting!”
[Hệ thống khởi động: Xin chào, ký chủ. Chào mừng đến với thế giới Thanh Xuân , Màu Hạ Em.]
Cô há hốc miệng:
“Hả?! xuyên vô truyện hả?!”
[ . xác hiện tại bạn Trương Tư Nghiên, nhân vật phụ hạng 8 – nữ sinh lớp 11A1, tổng cộng 5 câu thoại, xuất hiện trong 2 chương, đó biến mất.]
“Cái gì mà ‘nữ phụ hạng 8’?! ít quá ?!”
[Nhiệm vụ: thành cuộc sống học đường bình thường. làm lệch mạch truyện. cướp đất diễn.]
“Ờ… mà , ít cũng cho vai thoại nhiều hơn chứ…”
[Hệ thống: .]
“…”
Tô Diệp , Trương Tư Nghiên hiện tại – chỉ im bảng, trong đầu hỗn loạn.
Cô xuyên thật. Và thảm hơn, xuyên một vai “qua đường”, thậm chí đủ quan trọng để tặng cho bi kịch.
Trong tiết Toán, cô cố gắng bình tĩnh.
Cô liếc quanh lớp: ở bàn cuối, cặp đôi nổi tiếng truyện gốc – Cố Dương (nam chính) và Lâm An Nhiên (nữ chính) đang cạnh .
Lâm An Nhiên nghiêng đầu, mái tóc dài rơi nhẹ lên vai, ánh mắt dịu dàng. Cố Dương thì y như mô tả: lạnh lùng, im lặng, nghiêm túc.
“Trời đất… y chang trong truyện luôn.”
Cô rùng .
Còn nhớ rõ, trong nguyên tác, Trương Tư Nghiên chỉ xuất hiện duy nhất ở cảnh – khi cả lớp đang học Toán, cô xuống hỏi Cố Dương:
“ thấy Lâm An Nhiên lạ ?”
… biến mất khỏi cốt truyện mãi mãi.
“ . thể c.h.ế.t chìm chỉ vì một câu thoại ngớ ngẩn như !”
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Cô bấm bút, cố tỏ bình thường.
Giờ phút , cô thề thà làm “nữ phụ nền” còn hơn xoá sổ khỏi thế giới .
chơi, bạn cùng bàn sang hỏi:
“, Tư Nghiên, định thi khối xã hội ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô gượng:
“Chắc . Mà nè… tụi học trường nào đây nhỉ?”
Bạn cô to:
“ ngáo hả? Trường trung học Thịnh Hoa chứ còn !”
Thịnh Hoa… luôn! Trong truyện cũng “Trung học Thịnh Hoa”.
“Ok, xác nhận . xuyên thật .”
Cô chống cằm, thở dài.
Một phần nào đó trong cô hét lên “Trả về thế giới thật!”, phần còn cảm thấy… tò mò.
“Nếu xuyên vô truyện… thì thử sống cho trò?”
Cô sân trường, nơi ánh nắng chiếu lên dãy ghế đá.
Gió nhẹ thổi qua, mùi hoa sữa thoang thoảng.
Đây thế giới ảo. thứ đều sống động thật đến mức khiến cô quên mất vốn chỉ .
“Thôi . Nếu mang Trương Tư Nghiên, sẽ sống cho cái tên đó.”
Buổi chiều, khi căn tin, cô tình cờ nhóm nữ sinh bàn tán:
“, Cố Dương cãi với Lâm An Nhiên đấy.”
“Chắc sắp cảnh làm lành cảm động nữa cho xem.”
Tô Diệp giờ Trương Tư Nghiên khẽ nhướng mày.
“Ơ, họ chuyện cứ như đang chờ chiếu phim nhỉ?”
Một giọng máy trong đầu vang lên:
[Đó vì thế giới hoạt động theo cốt truyện. Các nhân vật phụ xu hướng “diễn” theo bản năng.]
“ cách khác, ngoài , tất cả họ đều đang diễn kịch bản?”
[.]
“Tệ thật. thì chính … con hệ thống ?”
[ nhẹ nhàng thì .]
“…”
Cô ngửa mặt trời, nửa nửa .
Tối đó, trong ký túc xá, cô gương soi bản .
Trong gương cô gái khuôn mặt hiền lành, tóc dài, đôi mắt sáng.
tệ. Nếu đây nhân vật qua đường, thì ít cũng “qua đường xinh ”.
“ , Tô Diệp , Trương Tư Nghiên.”
“Từ hôm nay, mày cần đất diễn.”
“Mày tự vai diễn cho chính .”
Hệ thống “ting”:
[Cảnh báo: nhân vật phụ xu hướng lệch cốt truyện.]
Bạn thể thích: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Tự điều chỉnh đề xuất: cho phép ký chủ ‘tồn tại tự do’.]
Cô khẽ, chạm gương:
“. cần vai nữ chính, cần tình yêu. chỉ cần sống với .”
Hôm , khi bước lớp, cô mỉm với tất cả .
ai để ý rằng “Trương Tư Nghiên” khác hẳn hôm qua.
Từ ánh mắt đến giọng đều sức sống hơn.
Lâm An Nhiên nữ chính cô, ngạc nhiên.
“Tư Nghiên, trông vui quá.”
Cô nhún vai:
“Ừ, hôm nay trời mà.”
Cố Dương liếc qua, cúi xuống sách.
Tư Nghiên chỉ mỉm .
Trong đầu, giọng hệ thống nhẹ vang:
[Cảnh báo: tuyến nhân vật ‘Trương Tư Nghiên’ bắt đầu rời khỏi cốt truyện.]
[Xác suốt tồn tại độc lập: 72%.]
Cô đáp.
Cô chỉ mở cửa sổ, để gió thổi lớp.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô, và trong khoảnh khắc
Tô Diệp thế giới cũ biến mất.
Chỉ còn Trương Tư Nghiên, cô gái qua đường sẵn sàng bước khỏi kịch bản.
Chưa có bình luận nào cho chương này.