Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 73: Bạn Thân Là Để Dùng Để Bán
Hạ Tứ lờ mờ mở mắt, bên cạnh trống .
gắng sức dậy, lúc Nguyễn Thanh Âm từ phòng đồ bước .
Hai chạm mắt
Hạ Tứ cô thật lâu, lâu đến mức khiến Nguyễn Thanh Âm thấy bất an, cúi đầu trang phục lưỡng lự gõ lên điện thoại:
【 ? mặc thế … kỳ ?】
Hạ Tứ dòng chữ, ngẩng đầu ngắm cô một lượt.
“ , thấy… .”
Giọng nghiêm túc, lời khen thật lòng.
đầu tiên thấy cô buộc cao bộ mái tóc, để lộ vầng trán trắng mịn cùng tỉ lệ gương mặt hảo. Bộ vest đen cắt may gọn gàng càng khiến cô trông thông minh, chín chắn và đầy khí chất.
Ánh mắt Hạ Tứ dính chặt lên cô, rời nổi.
Nguyễn Thanh Âm thật sự khác hẳn với phụ nữ từng gặp.
Cô kiểu tiểu thư yếu ớt sống trong nhung lụa, cũng chẳng cô gái hám danh giả tạo.
Cô tư tưởng, mục tiêu, để ai định nghĩa .
Bề ngoài mềm mại, trong tâm kiên cường; đầy gai, trái tim trong sáng thuần hậu.
Hạ Tứ thừa nhận lúc đầu, chỉ vì một đêm điên rồ mà dính líu với phụ nữ chẳng hề quen .
Việc kết hôn với cô cũng trong dự tính.
vụ “mang t.h.a.i giả”, niềm tin ít ỏi giữa họ tan vỡ, hôn nhân rơi bế tắc.
lúc thật sự ly hôn.
ở bên cô lâu dần, thứ đổi
Từ khinh thường, đến tò mò, dần dần cuốn hút.
chỉ vì nhan sắc, mà vì cô chính cô – Nguyễn Thanh Âm.
Nguyễn Thanh Âm vẫn thấy gượng gạo.
Hạ Tứ hiểu rõ điều đó, bèn mỉm dịu dàng:
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Thật đấy, em .”
Cô tin, nghĩ chỉ cho , mặt vẫn đỏ lên đến tận tai.
Hai xuống ăn sáng cùng .
đó, tài xế đưa Hạ Tứ trở bệnh viện quân khu, thư ký Từ chạy tới lo liệu thủ tục, dọn dẹp chu đáo.
y tá ép áo bệnh nhân xong, cửa phòng bỗng đẩy mạnh .
Y tá giật , nhận đến liền đổi sắc mặt, lắp bắp :
“Chủ nhiệm Tống… chào !”
Tống Vọng Tri chỉ khẽ gật đầu, chiếc khẩu trang che nửa gương mặt, chỉ lộ đôi mắt sáng, hàng mày kiếm và sống mũi thẳng tắp.
Làn da trắng đến chói, khí chất lạnh nhạt sạch sẽ khiến một nhớ.
Ngay từ ngày đầu khoa Ngoại thần kinh bệnh viện quân khu, khiến đám nữ y tá và bác sĩ trẻ ngẩn ngơ.
lịch sự, giọng ôn hòa, luôn giữ cách khiến ai cũng thấy xa xăm, như thể quanh một lớp băng mỏng.
“Cô ngoài , đây bạn , chúng chuyện cần .”
Tống Vọng Tri nhẹ, giọng khách sáo mà lạnh lùng.
Cô y tá ôm tim, rụt rè bước ngoài.
Cửa khép, Tống Vọng Tri liền biến sắc
rón rén qua cửa kính, xác nhận ai ở ngoài, giật phăng khẩu trang, xông thẳng về phía giường bệnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hạ Tứ, hại t.h.ả.m quá !”
nhào tới, một chân quỳ cạnh giường, hai tay túm vai bạn , lắc mạnh:
“ trốn viện, liên quan quái gì đến khoa Ngoại thần kinh hả?! Bó bột cũng xong, mổ ruột thừa cũng làm, mà m.á.u tụ trong não vẫn mà dám trốn!?”
“Chạy cũng chạy , còn để chứng cứ? khi còn ghé qua phòng làm việc , cố tình để dấu vết ?!
Ông nội bà nội chống gậy xộc thẳng phòng bố đòi ‘ chuyện’, suýt nữa lột da ngay tại chỗ!”
Tống Vọng Tri xắn tay áo blouse lên
cánh tay trắng nõn mấy vết bầm tím, mà rùng .
Gợi ý siêu phẩm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Khí chất “soái ca lạnh lùng” thường ngày tan biến sạch, nhăn nhó kêu la:
“Trời đất ơi, khổ quá!”
Nếu đám fan nữ trong viện mà thấy cảnh , chắc tim vỡ vụn hết.
Hạ Tứ hôm nay tâm trạng hiếm khi , mấy vết thương tay bạn mà suýt bật , vẫn thấy tội nghiệp.
Dù … cha Tống Vọng Tri “ tay thật”.
Hồi nhỏ, khi khu tập thể sửa sang, Hạ Tứ sống với ông bà, quen với đám nhóc hàng xóm
lũ con nhà cán bộ, năm đứa suốt ngày chạy rong phá phách.
1… 2… 3… 4… 5…
Chúng gọi “Ngũ hổ hỗn thế” năm tiểu quỷ quậy nhất khu.
Tống Vọng Tri “chiến hữu” thiết nhất Hạ Tứ.
Còn Thần Bối, một thằng ranh lắm trò, chuyên bày kế hại đời: hôm nay đập kính nhà Tham mưu trưởng, mai xì lốp xe Phó tư lệnh Tống mà khổ nỗi, Phó tư lệnh chính ông nội Tống Vọng Tri.
Ông cụ tính hiền, thương cháu, bao giờ nặng lời.
Những nhà khác cũng ngoài mặt thì mắng cho lệ, chứ trong lòng bao che.
Chỉ cha Tống Vọng Tri ngoại lệ.
Ông vốn sĩ quan lục quân, bỏ ngang sang học y cứng đầu nổi tiếng.
học tiến sĩ thực tập trong viện, bận trăm công nghìn việc mỗi khi con trai gây chuyện, vẫn “giáo dục” tận tình.
bao giờ làm màu
Nếu tội gây lúc ba giờ chiều, thì năm giờ m.ô.n.g Tống Vọng Tri nở hoa .
Ông thật sự tháo thắt lưng da, đ.á.n.h đến nơi đến chốn.
Cả khu tập thể đêm nào cũng tiếng gào t.h.ả.m Tống Vọng Tri vọng , xen lẫn tiếng roi da vun vút
Ai nấy đều im thin thít, như một kiểu “g.i.ế.c gà dọa khỉ”.
Cứ thế, tuổi thơ Tống Vọng Tri “rèn” nên .
Về sợ đòn, nối nghiệp cha, học y, học đến tiến sĩ, nhờ chính quy chế “nhân tài đặc biệt” mà quân y viện.
Cha con họ bao giờ công khai quan hệ.
Tống Vọng Tri từng nửa đùa nửa thật:
“Ông già mà chịu đ.á.n.h ơn , dám mơ ‘dựa ’ mà đỡ phấn đấu hai chục năm.”
Hạ Tứ gượng ngờ bao nhiêu năm trôi qua, ông Tống vẫn còn phong độ như xưa, đ.á.n.h gần ba chục tuổi đầu con trai mà vẫn khỏe như vâm.
khan, vỗ vai bạn:
“Thôi nào, bớt giận . Chuyện hẳn … Ai ngờ chú Tống vẫn nóng tính thế. , vết thương khử trùng ?”
“Khử cái đầu !”
Tống Vọng Tri nghiến răng, gần như gào lên:
“Ông già đ.á.n.h xong còn lấy cồn y tế đổ thẳng lên, tiện tay nhúng roi cồn đ.á.n.h khử trùng luôn cho nhanh?! c.h.ế.t sớm còn đỡ khổ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.