Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm

Chương 57: Sự Khác Biệt Một Trời Một Vực

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh nắng chói chang rọi phòng bệnh.

Hạ Tứ khẽ nhíu mày, giơ cánh tay trái lên che ngang mắt, miễn cưỡng tạo một bóng mát dễ chịu.

Cơn đau âm ỉ nơi hạ khiến bừng tỉnh .

nghiêng đầu sang giường bên giường trống, chăn gối xếp gọn gàng, phẳng phiu đến mức gần như dấu tích qua.

Hạ Tứ thử chống tay dậy, bụng động liền đau nhói, chẳng thể cử động .

c.ắ.n răng, trong lòng cam đường đường tổng giám đốc Hạ, lẽ nào để thiên hạ truyền cái tin “ngủ dậy ướt giường”?

Nghĩ đến đây, nghiến răng chịu đựng, dùng cánh tay còn lành chống xuống giường, gồng dậy.

Đau đớn lập tức cuộn trào khắp , mồ hôi lạnh túa trán, gân xanh nổi lên từng đường rõ rệt.

Cửa mở , Nguyễn Thanh Âm hốt hoảng lao , tay còn cầm tô cháo nóng, kịp phản ứng thì cháo văng tung tóe sàn.

Cô chẳng buồn để ý, hoảng sợ đến mức hai tay run run, sức hiệu:

đang làm gì ? vết thương, xuống giường!】

Hạ Tứ đau đến mức run rẩy, mồ hôi thấm ướt tóc mai.

nắm chặt cổ tay cô, nửa đổ lên vai cô, giọng khàn khàn, thấp trầm:

“Đỡ dậy.”

Nguyễn Thanh Âm nhanh chóng gõ tay dấu:

làm gì? Để làm cho, đừng xuống giường.】

Cô quên mất Hạ Tứ vốn hiểu ngôn ngữ ký hiệu.

Hạ Tứ cô, khoé môi nhếch lên khàn:

“Em định giúp giải quyết nhu cầu sinh lý ?”

Cô sững , tay lập tức buông , mặt biến sắc.

nín , giả vờ nghiêm túc:

chỉ vệ sinh thôi.”

xong, nắm lấy tay cô, mượn sức dậy.

Nguyễn Thanh Âm thoáng sững , đó vội vàng vòng tay đỡ lấy , từng bước dìu nhà vệ sinh.

Cánh tay bó bột, chỉ còn tay trái thể cử động, cố gắng lắm mới tự mở khóa quần.

Nguyễn Thanh Âm lập tức mặt , mặt đỏ đến tận mang tai.

Hạ Tứ phản ứng cô, bật khẽ, cố tình trêu:

“Quan hệ chúng đến mức , cần gì ngại nữa?

, em còn chỗ nào thấy qua, sờ qua ?”

Nguyễn Thanh Âm c.ắ.n chặt môi, đầu , rõ ràng hổ đến mức dám vẫn kiên cường yên.

Hạ Tứ tiếp tục đùa dai:

cùng em, để cũng tập quen cảm giác ?”

Thấy cô gần như sắp , mới nhỏ, ngừng .

Xong việc, cố gắng mặc quần, nửa đổ lên vai cô, khập khiễng ngoài.

Mới vài bước, Nguyễn Thanh Âm bỗng dừng , chỉ tay về phía bồn rửa, hiệu bằng ánh mắt.

Hạ Tứ lập tức hiểu ý, thở dài, miễn cưỡng tiến gần rửa tay.

vốn chỉ định đưa tay qua nước cho lệ, thì bất ngờ một đôi tay trắng mịn nhẹ nhàng nắm lấy tay , bóp một lượng xà phòng, cẩn thận chà đến khi nổi bọt dày, mới rửa sạch vòi nước.

Hạ Tứ khẽ nhếch môi, nửa nửa thật:

còn tay thì ?”

giơ cánh tay bó bột lên, tỏ vẻ đáng thương.

Nguyễn Thanh Âm lườm một cái sắc như dao, thèm đáp, chỉ đỡ trở về giường.

cao lớn, còn cô thì mảnh khảnh chỉ một đoạn đường ngắn mà cô mệt đến thở dốc.

cháo vương vãi đầy sàn, Nguyễn Thanh Âm khẽ thở dài, định lấy giẻ lau.

Hạ Tứ thấy liền :

cần. Những việc đó đừng làm nữa.

Đừng tốn thời gian mấy chuyện mua cơm dọn dẹp .

Chỉ cần em ở đây, thấy đủ .”

Câu khiến Nguyễn Thanh Âm ngẩng đầu, kinh ngạc .

Trong lời chút gì đó mập mờ nhẹ thôi, ấm áp đến mức khiến tim cô run rẩy.

Cả hai đều , quan hệ giữa họ còn giống ba tháng khi mới kết hôn vì một bản hợp đồng.

Chỉ ai dám .

Nguyễn Thanh Âm vẫn cúi đầu, ngoan ngoãn thu dọn chỗ cháo, rửa tay sạch sẽ, dọn đồ ăn mới lên bàn mấy chiếc bánh bao còn nghi ngút khói.

Cô cầm điện thoại, gõ chữ:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mua cơm và dọn dẹp vất vả . Ăn sáng , còn nóng đấy.

Cô làm thứ tỉ mỉ, tự nhiên như quen chăm sóc bệnh nhân.

Hạ Tứ chợt nhớ đến những tài liệu điều tra năm xưa

rằng cô từng một cha nuôi bệnh nặng,

khi tìm cha ruột năm mười bảy tuổi, cô mới trở thành “Nguyễn Thanh Âm” hiện tại.

còn mười bảy tuổi, cuộc sống ?

Trong căn nhà nhỏ nơi chợ cá, cô nuôi dưỡng thế nào?

Dù nghèo khó, lẽ cô từng sống trong một tình thương chân thành.

Hạ Tứ lặng , ánh mắt cô dần dịu , xen lẫn thương xót.

lúc , thư ký Từ hớt hải chạy , giọng hoảng hốt:

“Hạ tổng, xong ! Chuyện t.a.i n.ạ.n lộ gặp…”

dứt lời, cụ bà Hạ chống gậy, dáng gấp gáp, bước nhanh .

Cả Nguyễn Thanh Âm và Hạ Tứ đều ngẩng lên

chỉ bà, mà ông Hạ cũng cùng, dáng uy nghi trong bộ Trung Sơn, mặt lạnh lùng.

Theo vợ chồng Hạ Chính Đình, sắc mặt âm trầm.

“Tiểu Tứ, con làm thế hả? Xảy chuyện lớn như mà dám giấu cả nhà?

Con tưởng giấu chắc?”

Giọng cụ bà run lên, nước mắt chực rơi, chống gậy nện xuống sàn.

cần mạng nữa ? Lái xe đường núi mà dám phóng như điên, cả lẫn xe lăn xuống vực!

Bà nội con tin còn ngất đấy!”

Hạ Chính Đình vốn tính nóng, lớn giọng quát mắng.

Thái Thục Hoa, Hạ Tứ, liền bênh con:

“Con trai thương thế mà ông còn mắng!

Ông xem, như thế giống làm cha ?”

đưa tay khẽ đ.ấ.m vai chồng, mắt đỏ hoe.

Hạ Tứ bất lực thở dài ai tiết lộ tin, khiến cả nhà kéo đến.

nắm tay bà nội, giọng nhẹ nhàng an ủi:

“Bà đừng lo, con .

Cũng chẳng vực sâu gì, chỉ cái dốc nhỏ vài mét thôi.”

Ông Hạ xuống ghế sofa, mặt nghiêm nghị:

“Tài xế ?

bao , dù con lái giỏi đến mấy cũng tài xế cùng.

An hết, con nhớ ?”

Hạ Tứ cụp mắt, ngoan ngoãn trốn lưng bà nội, làm vẻ tội nghiệp:

“Bà nội, đừng để ông mắng con nữa, con mà.”

Bà nội Hạ lập tức sang lườm ông:

“Thôi , ông mãi chán ? ngoài hết cho nhờ!”

Cảnh tượng căng thẳng lập tức dịu .

ở góc phòng, Nguyễn Thanh Âm làm gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Hạ Tứ nhận sự lúng túng , ánh mắt khẽ đổi.

Ngay đó, bà nội Hạ cũng chú ý đến cô, khuôn mặt hiền từ hiện rõ nét vui mừng:

“Con bé ngoan, vất vả cho con .”

Thái Thục Hoa cất giọng lạnh lùng, khẽ lẩm bẩm:

“Cô câm, chăm sóc gì chứ? phiền khác lo cho cô .”

khí chợt lặng .

Hạ Tứ lạnh mặt, liếc sang ánh mắt khiến bà im ngay.

Ông Hạ quanh, lệnh:

“Chuẩn chuyển viện.

Loại bệnh viện tư phục vụ mấy cũng yên tâm.”

Bà nội gật đầu, giọng kiên quyết:

, chuyển viện. đến chỗ nhất.”

Hạ Tứ cúi đầu đáp ngoan, tỏ vẻ lời, nhân lúc bận rộn, lén liếc sang Nguyễn Thanh Âm.

Ánh mắt dịu dàng, phức tạp.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...