Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 272: Cha nuôi bệnh nặng
Suốt cả buổi sáng, Nguyễn Thanh Âm cứ gật gù màn hình máy tính.
Mái tóc dài rủ xuống, che nửa khuôn mặt, cái đầu nhỏ cô cứ lắc lư, như thể sắp cúi đầu lạy máy tính đến nơi.
Khi Lý Vân đẩy cửa bước , thứ đầu tiên cô thấy chính cảnh đó Thanh Âm đang “cúi chào” laptop.
Cô lập tức rút điện thoại , một vòng 360 độ, bỏ sót góc nào.
Trong lúc lia máy, Lý Vân vô tình vấp thảm, cả chúi về phía , cổ tay đập bàn “cốp” một cái, thì đổ rầm sàn đầu úp xuống đất, m.ô.n.g chổng lên trời, sõng soài bốn hướng.
dù thế, cô vẫn ngoan cố giơ điện thoại lên cao, quên nhiệm vụ.
Tiếng động khiến Thanh Âm giật tỉnh hẳn, ngẩng đầu lên , ngơ ngác hỏi:
“ đang làm gì thế?”
Lý Vân nhăn nhó , “ hết kéo tớ dậy !”
Thanh Âm đành lên, đưa tay đỡ bạn dậy.
Lý Vân phủi bụi dù chẳng hạt bụi nào xuống đối diện, cô chằm chằm:
“Tối qua ngủ mấy giờ thế? Trông như sắp gục đến nơi .”
Thanh Âm cố nhớ , đoạn ký ức khi uống say trống rỗng.
Cô chỉ nhớ mơ hồ hình như hôm qua ăn uống linh đình ở nhà hàng cao cấp, say xỉn mắng Hạ Tứ một trận tơi tả…
đó… những chuyện thể kể bằng lời thì nhớ rõ rành rành.
“Ơ, mặt đỏ thế? sốt ?” – Lý Vân cô, nghi hoặc.
Thanh Âm vội lắc đầu, giả vờ bình thản gõ bàn phím trả lời email.
Xem thêm: Ly Hôn Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
vài phút trôi qua, Lý Vân vẫn yên, đôi mắt sáng rực cô như soi tâm can.
Thanh Âm thở dài, ngẩng đầu lên, xoay ghế :
“ chuyện gì ?”
Lý Vân gật đầu liên hồi, chẳng mở miệng.
“ hỏi thì hỏi .”
cô cho phép, mắt Lý Vân lập tức sáng như đèn pin:
“ mà gặp hôm qua ai thế? cô gái tin tức sắp kết hôn với Hạ tổng ?”
Thanh Âm khẽ “ừ” một tiếng, xem như thừa nhận.
“Thật ? Cô sắp cưới… Hạ Diêm Vương ?” – Lý Vân đến đây mới nhớ, vội sửa giọng: “, Hạ tổng.”
Thanh Âm cúi mắt, giọng nhẹ hẫng:
“Thiệp mời cũng phát , chắc sắp đến ngày.”
khí lập tức trầm xuống.
Ánh nắng giữa trưa phản chiếu từ tòa nhà đối diện, tràn qua cửa sổ, phủ kín căn phòng sáng rực.
Thanh Âm chống cằm, ánh mắt buồn, hàng mi dài rung nắng, làn da trắng hồng như ánh sương.
đến nao lòng.
Lý Vân mà nỡ thêm, nuốt câu hỏi hỏi nhất.
Tan làm, Thanh Âm về nhà.
Bạch Oanh Oanh mẫu đang chụp quảng cáo ở tòa nhà Star hẹn cô ăn đồ nướng.
Cô đợi bên đường một lúc thì trợ lý Bạch Oanh Oanh gọi tới:
“Xin chị, buổi chụp sự cố, đổi trang phục và trang điểm , tối nay chị Oanh Oanh . Chị đừng chờ nhé.”
Thế buổi hẹn tan.
Thanh Âm đút tay túi, lặng lẽ dạo bước dọc bờ sông.
Gió đêm mùa hạ khẽ luồn qua tóc, mang theo chút mát rượi và mùi cỏ.
Cô nheo mắt, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi .
Ngẩng đầu, ánh đèn những tòa cao ốc Bắc Kinh phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh.
một đoạn, điện thoại cô reo cô Trần, chăm sóc cha nuôi cô.
Thanh Âm dựa lan can nhận máy.
Giọng bên run run:
“Thanh Âm, tình hình ba con lắm… Con thể đến xem ông một chút ?”
cô cứng đờ.
Cúp máy xong mới nhận mồ hôi lạnh ướt lưng áo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô vội vẫy taxi, địa chỉ, bàn tay run ngừng.
Giữa lúc đó, Hạ Tứ gọi tới.
Cô ấn tắt.
gọi.
Cô vẫn tắt.
Cứ thế, điệp khúc lặp , cho đến khi điện thoại cạn pin cô dứt khoát tắt máy.
Phía bên , Hạ Tứ cửa sổ sát đất, mặt lạnh như băng.
Từ tối đến giờ, gọi bao nhiêu vẫn thuê bao liên lạc .
Ngoại trừ hai năm khi ly hôn, đây đầu tiên cô cắt đứt liên lạc như thế.
quăng di động xuống bàn, trầm giọng lệnh:
“Chuẩn xe. tìm cô .”
Thư ký Từ chặn ở cửa, vẻ mặt lúng túng:
“Ngài Hạ, chủ tịch gọi điện dặn… Ngày mai 28, lễ đính hôn ngài và cô Thẩm”
“Thì ?” – Hạ Tứ nhíu mày, giọng sắc lạnh – “Tai điếc ? Tránh .”
Thư ký Từ cúi đầu.
Chuyện nếu xử lý , e vị trí cũng giữ .
Hạ Tứ tức đến mức tóc dựng ngược, , vớ lấy một tách sứ thanh hoa ném thẳng.
“Choang!” – gốm vỡ tung bên chân thư ký, mảnh vụn b.ắ.n khắp sàn.
Giọng trầm thấp mà đáng sợ:
“ cuối chìa khóa xe.”
Thư ký Từ run run móc từ túi trong áo vest , dâng lên.
Hạ Tứ giật lấy, đá cửa bước , sải chân dài ngoài như cuồng phong.
Xe taxi dừng, Thanh Âm vội bật cửa chạy .
Cô trong thang máy, tay và đều run rẩy, mắt rời con đang tăng dần.
Khi cửa phòng bệnh mở , cảnh tượng mắt khiến cô chân mềm nhũn.
Cha nuôi cô ông Từ Khưu Thao gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hai gò má lõm sâu, làn da xám trắng nhợt nhạt.
ông cắm đầy dây dẫn, máy thở kêu đều đều, đầu ngón tay gắn đủ loại thiết giám sát.
Âm thanh “tít tít” vang đều bên giường.
Cô gần như tin nổi tháng đến thăm, ông vẫn còn thể với cô cơ mà.
Cô Trần nhẹ nhàng , giọng nghèn nghẹn:
“Từ năm ngoái sức khỏe ông kém lắm. đây chỉ tâm trí như trẻ nhỏ, tuần bắt đầu chịu ăn.
Kết quả hôm qua cho thấy, nhiều cơ quan suy kiệt, e trụ lâu…”
Thanh Âm c.h.ế.t lặng, mắt trống rỗng.
Xem thêm: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô hiểu rõ “ trụ lâu” nghĩa gì.
“Con chuyện với ba .” – cô Trần khẽ đẩy vai cô, “Ông sáng nay tỉnh táo lắm, còn nhắc đến con… bảo nhớ con.”
Thanh Âm gật đầu, bước gần, xuống bên giường.
Cô gì, chỉ để nước mắt lặng lẽ rơi.
“Tiểu Hy ngoan, đừng .” – giọng đàn ông khàn khàn, yếu ớt vang lên.
Đôi mắt đục mờ ông bỗng dần sáng rõ, run rẩy giơ tay .
Thanh Âm giật , nắm lấy bàn tay khô gầy :
“Ba… ba gọi con gì ạ?”
Vụ t.a.i n.ạ.n năm đó cướp tất cả cha nuôi cô chấn thương sọ não, liệt nửa , mất trí nhớ, chỉ còn trí khôn đứa trẻ vài tuổi.
Ông còn nhớ ai, nhớ cả cô.
giờ đây, ông nhận cô, giọng , ánh mắt giống hệt như khi thương.
“Con ngoan, đừng .”
Cô nghẹn ngào nắm c.h.ặ.t t.a.y ông, nước mắt rơi ngừng.
Cô Trần chăm sóc chu đáo dù ông liệt, tiểu tiện tự chủ, vẫn sạch sẽ, áo bệnh nhân phẳng phiu, một vết bẩn.
“Những năm qua, ba làm khổ con … xin con.” – giọng ông run run, mỗi từ thốt đều như dốc hết sức cuối cùng.
Thanh Âm lắc đầu, nổi một lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.