Hạ Nắng Năm Ấy
Chương 24: Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 24
Mùa hạ vẫn cứ lặng lẽ trôi, từng ngày như in sâu hơn ký ức Ngọc nơi ánh mắt Khoa, nụ Khoa và cả vòng tay ấm áp trở thành chốn bình yên cô.
Chiều nay, khi tan học, Khoa đợi cửa lớp như . đó, nhắn một dòng tin ngắn gọn:
“ góc hồ Tháng Sáu nhé… chờ .”
Con đường dẫn hồ quen thuộc phủ đầy bóng cây xà cừ. Khi Ngọc đến nơi, Khoa đó, bên chiếc khăn caro trải thảm cỏ xanh. Ánh nắng chiều hắt nhẹ lên mái tóc , khiến trông gần gũi ấm áp lạ thường.
“ đây…” Khoa vẫy tay, ánh mắt dịu dàng khi cô tiến gần.
để cô kịp xuống hẳn, Khoa vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô ngã nhẹ lòng . Cô khẽ kêu lên nụ kịp nở môi, gương mặt ửng hồng vì bất ngờ tin tưởng.
“Ngọc …” giọng Khoa khàn hẳn khi nghiêng đầu khẽ bên tai cô “ chỉ … giữ như thế mãi thôi…”
Bàn tay ôm chặt eo cô, kéo cô sát hơn, để cô cảm nhận rõ nhịp tim Khoa đang đập gấp rút chẳng khác gì . Một nụ hôn thật khẽ đặt lên tóc cô, tiếp tục một nụ hôn dài hơn bên vành tai.
Gợi ý siêu phẩm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
thở ấm nóng phả lên làn da mỏng manh khiến cô khẽ run rẩy. Cô khẽ vòng tay qua cổ Khoa, đôi mắt nhắm , mặc cho cảm xúc dẫn lối.
Những nụ hôn vụng về đầy rung động Khoa di chuyển dần xuống cổ cô, lướt dọc theo bờ vai từng nụ hôn nhẹ nhàng ấm áp khiến Ngọc nóng lên, trái tim rộn ràng đến khó tả.
“Cho …” Khoa thì thầm, đợi câu trả lời “Gần hơn chút nữa nhé…”
Ngọc khẽ gật đầu, má đỏ bừng vòng tay cô ôm chặt lấy lưng hơn, để thở hai hòa quyện. Một nụ hôn sâu tìm đến môi cô chậm rãi, mềm mại kéo dài và cuốn hút hơn. Tay Khoa luồn tóc cô, ôm lấy gương mặt như sợ cô tan biến mất.
Gợi ý siêu phẩm: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời đang nhiều độc giả săn đón.
Cả hai cứ thế quấn lấy trong buổi chiều nhạt nắng, những vòng tay siết chặt, những nụ hôn dài thật dài và những thở gấp gáp hoà tiếng gió xào xạc bên hồ.
Khoảnh khắc , cần lời , cần hứa hẹn, trong lòng cả hai đều hiểu rằng mùa hạ chính mùa hạ đáng nhớ nhất đời họ.
Khi Khoa khẽ buông môi cô, ánh mắt vẫn dõi theo gương mặt ửng hồng và đôi mắt long lanh cô, khẽ :
“Ngọc … chính mùa hạ nhất .”
Ngọc mỉm , khẽ tựa đầu lên vai Khoa, lòng ngập tràn cảm giác ấm áp, an yên. thứ xung quanh trở nên thật nhẹ nhàng, chỉ còn vòng tay , thở và những rung động đầy ngọt ngào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.