Gió Lộng Chân Đồi
Chương 9: Yêu em trong niềm đau
Trang trại ngựa nắng tràn đến trông tuyệt . Cánh đồng cỏ xanh ngút ngàn như chạm tới trời cao. Chân đồi gió lồng lộng thổi, thanh âm lắng đọng trầm buồn pha chút nhạc làm thư thái cả tâm hồn.
Tiếng đàn dương cầm vẫn nhả phím ngọt ngào. Từng ngón tay điêu luyện lả lướt theo nốt nhạc du dương. Trái tim đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c ấm. Sonata Ánh trăng dịu dàng chất chứa hương vị nồng say. gian bao trùm màu trắng xóa. Ngọn đồi đột ngột biến mất. thứ lạc lõng mơ hồ. bờ bến cả!
- Vân Hy!!!
Quân Tường bật dậy, trán đẫm mồ hôi. kinh ngạc xung quanh, thứ quá đỗi lạ lùng. Chẳng hiểu thế nào đây, trong một căn phòng lớn khá sang trọng. Từ cao xuống thấy cả thành phố đang sống. Câu hỏi lớn đặt , chau mày nghĩ ngợi. chạm ngõ khu rừng lúc sáng giờ đây đang đau đầu với căn phòng .
- Cửa khóa !
Quân Tường bặm môi, quanh quẩn xem thứ gì phá cửa . quá mệt, sức lực trôi hết. Cảm giác chóng mặt ngày càng nhiều...
Điện thoại tắt nguồn, loạng choạng dậy. Đầu đau buốt, hai tai còn văng vẳng tiếng dương cầm. Bên ngoài ô cửa kính, ánh nắng chiều nhàn nhạt, đôi chim chao liệng tứ bề. Cơn gió lạnh thổi bay áng mây xa, nó trôi lặng lẽ như chính tâm hồn ai đó bây giờ. Cô đơn và xót xa...
Tia nắng mang sự ấm áp trái tim lạc lối. Khi Quân Tường cố chịu đựng giới hạn mà con thể cầm cự, một nơi khác, khung cảnh khác. Lưu Tuấn Kiệt ngỡ ngàng dấn bước theo sự cám dỗ ngọt ngào. vội vã ngay bởi dòng suy nghĩ bất tận hồi kết.
Con đường mòn vắng vẻ cái nhà kho cũ nát lúc nãy. Một tên mang khẩu trang bất ngờ mở cửa và mặc nhiên để tự rời khỏi, chẳng ai cản trở. Tuấn Kiệt ôm dấu hỏi lớn trong đầu. thương tích nhẹ, đang hoang mang thì...
- Em? - mơ! tự nhủ thầm, vì lo lắng nhất, yêu thương nhất xuất hiện. Lữ Vân Hy!
Cô như ánh sáng thuần khiết chiếu rọi trái tim gã lưu manh . suýt choáng ngợp dung mạo thanh thoát hiền hậu đó. lẽ Vân Hy cô gái duy nhất yêu sâu tận chốn thâm tâm, một điều kì lạ bí ẩn đan xen. Nó khiến đắn đo mãi thôi.
- Vân Hy! Chúng làm gì em ? Em chứ hả? - Tuấn Kiệt sốt sắng hỏi han, đến sát gần và ôm cô lòng.
- Hyoka Hashi -
- xin , em ?
Vòng tay chân thành ấm áp quá, Vân Hy cảm nhận thứ tình cảm mãnh liệt mà Tuấn Kiệt dành cho . thở gấp gáp cùng sự yêu thương bất tận. Đột nhiên cô thấy lòng chua chát vô cùng. Ngay cả lý trí cũng cho rằng tình yêu chỗ dựa cho kẻ tìm bờ bến. Hạnh phúc đang thuộc về ai khi định mệnh cuốn trôi tất cả.
- thật sự yêu em ?
Câu hỏi như xoáy sâu tâm hồn Lưu Tuấn Kiệt. nới lỏng vòng tay cô một cách kì lạ.
- Em cảm nhận điều đó ?
Một cách vô tình mà hờ hững, Vân Hy sờ lên môi Tuấn Kiệt. Hành động bộc phát tưởng chừng đơn giản nó khiến Tuấn Kiệt chau mày.
- Em còn yêu ?
Vân Hy tránh ánh mắt đó, cô cúi đầu xuống đất, mấy ngón tay đan .
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
- thể ? vì chờ đợi ai đó thì ở bên cạnh đây, ?
Tuấn Kiệt cố nén cảm xúc tận đáy lòng. âm lượng đủ Vân Hy cố giấu giọt nước mắt bên mùa thu ảm đạm. Thứ tình yêu dịu ngọt pha lẫn xót xa, tâm tư suy nghĩ ngập tràn nó.
- Bao nhiêu năm vì chờ đợi em mà bất chấp tất cả, thế nên em cảm động đến mức rơi nước mắt ? bây giờ em cảm thấy với ? mà bấy lâu nay chỉ em, chỉ sống cho em, em xem thường đây thì ?
Tuấn Kiệt hỏi khi tâm can xáo trộn. con gái cưới về làm vợ bỗng dưng xa lạ, ánh mắt đầy nỗi hoài nghi và ám ảnh. ngột ngạt vô cùng, thở trở nên nặng trĩu. bao giờ cảm thấy tổn thương nhiều như .
- ! Cả hai đều yêu Lữ Vân Hy...
Tuấn Kiệt nheo mắt , bồn chồn trong . Vân Hy vén lọn tóc tay, cô nở nụ nhạt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- thể làm thứ vì yêu chứ?
Gợi ý kì lạ Tuấn Kiệt đang mong chờ trái tim Vân Hy mở cửa. chăm chú cô, ánh mắt đầy cô đơn, buồn bã. nghĩ phần thắng sẽ thuộc về . Cái bóng Ngô Quân Tường lớn. Thứ sở hữu chỉ sự thương hại mà thôi! im lặng tự bản .
Đến lúc nên cho em sự tự do . Em thể hạnh phúc nếu cứ mãi ràng buộc bởi quá khứ. Em ? ghen tị với . thiếu gia, cũng chủ. Dinh thự nhà rộng lớn, biệt phủ kém gì. thứ duy nhất mà , trớ trêu thứ quý báu nhất đời em. Trong trái tim em luôn chỉ mỗi . Chỉ mới khiến em đau khổ hạnh phúc. yêu em! Mãi chỉ yêu em mà thôi! Em đừng quên nhé!
Tiếng gió thì thầm khiến Tuấn Kiệt chua xót. Mùa thu ơi, hãy trôi thật nhanh để xóa những vết thương buồn...
Cho dù như thế cũng hãy ở bên cạnh ! Bấy nhiêu thôi đủ lắm .
...
Cạch!
Tiếng cửa mở làm Quân Tường giật . tự lúc nào . Kẻ đeo mặt nạ bước , đặt con gấu bông xuống giường đóng cửa . Quân Tường nhanh chân chặn cửa, dùng hết sức quật ngã kẻ đó.
Bốp!
Xem thêm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cú đánh mạnh lên vai khiến té nhào. Quân Tường nhân cơ hội lột ngay cái mặt nạ bí ẩn. Lúc thứ kim loại lạnh lẽo dí sát cổ họng, ngưng ngay hành động .
Khẩu s.ú.n.g lục đang lên nòng, một cái bóp cò thì tất cả chấm hết. vẫn trừng mắt . Hai tia sáng lấp lánh con ngươi sâu thẳm, hình ảnh con gái yêu sâu đậm bỗng hiện lên. thứ như trò đùa phận. thể rời bỏ suy nghĩ ngay khoảnh khắc lóe lên trong tim đó. Thứ tình cảm mãnh liệt bộc phát, nó gặm nhấm tâm hồn và lý trí. đang cố chống chọi sự thật hiện hữu khi mà bao hy vọng dần lụi tàn theo năm tháng thời gian.
Bốp!
Khẩu s.ú.n.g bất ngờ giáng mạnh xuống bả vai . Quân Tường đau nhói, kịp chống trả thì thoát khỏi căn phòng. Cơn choáng váng ập đến, gắng gượng hết sức thể. Con gấu bông đấy, màu m.á.u đỏ xâm lấn gương mặt nhỏ nhắn. Một cách tình cờ như an bày sẵn, nhặt sàn lên cái mặt dây chuyền, thể kẻ lúc nãy sơ ý đánh rơi. Bàn tay run rẩy cầm nó lên, trái tim như c.h.ế.t tự bao giờ.
Một tình yêu sắp chia lìa. Khi điều đó thì em , ngoái đầu, ...
Cánh cửa dần hé mở, bầu trời mùa thu mang bao nỗi ưu hoài tiếc nuối. Bản Sonata Ánh trăng tiếp tục ngân vang sân thượng. bước lên nơi cao nhất tòa nhà . Chính nơi đây! Nơi và cô đầu gặp gỡ. Giây phút định mệnh khiến cả hai cuốn vòng xoáy cuộc đời.
Quân Tường hít một thật dài, tiến đến gần máy ghi âm. Ai đó đang bày trò đùa tình cảm đây? Lòng ngổn ngang sầu não. Bước chân nhẹ nhàng lưng , Quân Tường thở dài lên bầu trời xanh thăm thẳm. sợ đối mặt chuyện . Thời gian, cát bụi và sự thật. mơ cũng tin!
- Em g.i.ế.c thật ?
Quân Tường khẽ khàng, ánh mắt đầy nỗi đau thương khi kẻ đeo mặt nạ ở lưng. Chẳng gì thấu vết thương hằn sâu trong tim, khổ sở gần đó lúc khẩu s.ú.n.g chỉ thẳng . Thứ kim loại lạnh lẽo, băng giá như tâm can bây giờ. Làm vén bức màn lên bởi sự thật thể làm nát tan cõi lòng.
Quân Tường thẫn thờ đối diện kẻ đó. Chiếc mặt nạ đang dần tháo , cái mũ lưỡi trai và cả bộ tóc bung xõa. Cơn gió vô tình lướt qua từng sợi mây đen nhánh, ngập tràn tiếng dương cầm giữa đôi mắt mùa thu.
cay đắng làm !
Cơn xúc động dâng trào khó kiềm chế nổi. Bản cố sức tới tận bây giờ quả kì tích . đang vượt qua giới hạn chịu đựng chính .
Đoàng!!!
Khẩu s.ú.n.g nhả viên đạn đầu tiên, Quân Tường khuỵu xuống ôm lấy vai. Một cách lãnh đạm vô tình, viên đạn xé toạc làn da thịt mỏng manh để m.á.u tuôn ướt đẫm.
Tạo sự giống lầm đầu tiên. Biến sự giống đó thành sự thật lầm thứ hai. Để em lựa chọn rời xa lầm cuối cùng.
- Ngay cả khi em g.i.ế.c thì vẫn cảm thấy sung sướng nếu em thật sự Lữ Vân Hy...
cùng trái tim đau nhói chính . Tay run rẩy lấy chiếc hộp nhỏ ở túi áo . Giọt m.á.u đỏ đang thấm ướt kỉ vật tình yêu năm nào...
Chưa có bình luận nào cho chương này.