Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Lộng Chân Đồi

Chương 6: Góc nhỏ đáy tâm hồn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cơn gió lao xao đầy thách thức, nó thổi bay tấm bé nhỏ sự đời. Gương mặt ngây thơ mò mẫm thành lan can, đứa trẻ nhoài xuống.

- Trời ơi! - Quân Tường tối sầm mặt, hoảng hốt lao đến nơi đứa trẻ thể rơi bất kì lúc nào. Ngôi nhà chỉ một tầng lầu đối với chiều cao thể đùa giỡn .

Làm đây?

rối trí, mắt chẳng rời đứa trẻ. Con bé đang kiếm tìm gì đó, nó thậm chí hiểu nguy hiểm rình rập. Miệng mếu máo, trông khá sợ hãi.

- ! - Nó thét lên thì...

- Bụp!

Quân Tường nhăn mặt, chụp đứa trẻ ngay khoảnh khắc tử thần lấy mạng nó. Mảnh sành sứ văng khắp nơi. Con bé ré lên, nó giãy giụa trong tay .

- Ngoan nào! Ngoan nào...

vỗ vỗ lưng đứa trẻ, nó thoải mái hơn hẳn vẫn còn nhè nhẹ. Ngôi nhà chẳng ai khác ngoài trẻ con. Lòng rộ lên nỗi lo m.ô.n.g lung mập mờ, liền lấy điện thoại gọi, tiếng máy chờ lâu. Cô rốt cuộc xảy chuyện gì?

Nửa tiếng ...

- chuyện gì ?

quản gia lái chiếc ô tô đen đậu nhà Vân Hy. Quân Tường đang cho đứa trẻ ăn cây kẹo mút. quản gia gần, đứa trẻ sợ sệt, nó nép lưng .

- Con... chứ? - Ông chỉ cánh tay sây sát rươm rướm m.á.u . Đứa nhỏ trông khá mệt, nó ngáp ngủ liên tục.

...

Chuông điện thoại vang hồi lâu, Tuấn Kiệt bấm bụng, vẻ mặt thất thần. Lát , phóng xe khỏi nội thành. Lúc bên nhà Quân Tường, quản gia loay hoay ngoài cổng, ông hỏi han một lúc gọi ngay cho . Chiếc ô tô xám bám đuôi Tuấn Kiệt khi ngang qua, quản gia thoạt trông cũng chẳng để ý. Mười lăm phút , Quân Tường chở đứa trẻ về trang trại ngựa.

- Chú trông bé hộ cháu! - mở ngăn kéo lấy một chiếc hộp nhỏ. quản gia thoáng chau mày, vội xe và rời nhanh chóng.

Thời gian như đan xen , ở phía con đường khác chiếc xe Tuấn Kiệt lao vun vút, phóng thật nhanh cú điện thoại bất ngờ. một quãng khá xa, khu ngoại ô gần bìa rừng, ở đây một nhà máy bỏ hoang nhiều năm. thận trọng bước , bên trong bụi bặm, ẩm mốc ngột ngạt. cũ nát cũng khá quen, thể như từng đặt chân tới đây.

- Vân Hy! đây!

gọi to, tình huống bất ngờ nào đó xảy . Cô biến mất đêm hôn lễ! Thật khó tưởng tượng. Kẻ lạ mặt bất ngờ thông báo rằng gặp vợ thì nhanh đến đây.

Bắt cóc chẳng đòi tiền chuộc ?

Tuấn Kiệt mải mê nghĩ ngợi, bên ngoài chiếc ô tô xám đang tới. Tiếng bước chân dồn dập xông , Tuấn Kiệt đầu thì...

- Hyoka Hashi -

...

Quân Tường mở cửa nhà Vân Hy, nó khóa! ngạc nhiên. Ngôi nhà ấm cúng, mấy năm và cô quây quần bên . Trải qua nhiều năm gắn bó, bao tình cảm khắc sâu tận đáy lòng.

chạm tay lên từng món đồ, bàn tay ấm áp còn lưu luyến đây. Bức ảnh chụp hai đặt cạnh chiếc piano trắng. nhẹ nhàng cầm lấy, gương mặt cô hiền hậu, thanh tú bao. Giở ngăn kéo , chỉ hành động vô thức mà thôi. đắn đo cuốn nhật ký. Bao nhiêu suy nghĩ, âu lo hiển hiện từng trang giấy, chẳng ngờ sự việc đang tiếp diễn ngay trong chính ngôi nhà .

Ánh đèn diễm lệ căn biệt thự nhà Ngô gia sáng rực rỡ. Chủ tịch Ngô mệt mỏi dậy, ông sốc khi nhà xưởng gặp hỏa hoạn. Hồi tưởng ánh mắt Lữ Vân Hy ông lúc hôn lễ, Ngô Quân Hạo cảm giác bất an.

- Ông chủ, dùng canh nóng nhé! - quản gia đẩy xe thức ăn , chủ tịch Ngô ăn nên phẩy tay bảo ông ngoài.

- Ông uống nước nhé!

- Thôi, cần ! - Ngô Quân Hạo lắc đầu, định xuống ghế thì ông quản gia vẫn đem nước gần.

- Ông chủ...

Ngô Quân Hạo nhíu mày, đèn trong nhà đột ngột tắt hết. thứ rơi tĩnh lặng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

...

Ô cửa sổ nhà Vân Hy còn sáng đèn, Quân Tường yên đấy. Trái tim tưởng chừng c.h.ế.t tự bao giờ. Cuốn nhật ký ngay ngắn đó. Nó như sự thật kinh hoàng nhất mà đang đối mặt. Bám víu cạnh cây đàn piano, nhớ mãi bản Sonata Ánh trăng. Nơi chân đồi xanh thẳm, bản tình ca góc nhỏ chơi vơi. Hai trái tim hòa nhịp điệu vale vui vầy.

Hình ảnh ở đây em... em đang tựa nơi nào?

Đau đớn, uất hận. Quân Tường gục đầu xuống phím đàn. thể nước mắt cứ ứa . Nó bào mòn thể xác lẫn tâm hồn...

Vân Hy...

...

Màn đêm u ám nhuộm màu m.á.u đỏ. Bốn bề lặng thinh, yên ắng. Tuấn Kiệt mở dần mi mắt, ướt sũng máu. Xung quanh mờ ảo, ánh sáng chỉ đủ để . rõ điều gì lắm, nhớ lũ kì lạ đột ngột tấn công . Giờ thì đây? Nơi chốn quái quỷ gì thế ?

Bốn bức tường độc mỗi cánh cửa, hét to lên chẳng ai quan tâm. Bực tức, đ.ấ.m mạnh cửa.

- Rầm!

Cánh cửa mở , nó dội Tuấn Kiệt khiến té ngã. Hai gã cao to lù lù bước .

- Khốn kiếp! - Tuấn Kiệt nóng giận định đánh chúng thì một gã thúc ngay mạn sườn, run rẩy nín thở vì đau.

- Ồn ào đủ đó! - Chúng đạp quật xuống, Tuấn Kiệt cắn răng chịu đựng.

- Khốn kiếp! Chúng mày làm gì vợ tao ? - Tuấn Kiệt gằn giọng.

Bọn nhăn mặt , bộ dạng Tuấn Kiệt hết sức thảm hại. Thật sự sẵn sàng liều mạng nếu lũ dám động đến Vân Hy.

- Tự lo mạng thì hơn!

Cánh cửa đóng sầm , Tuấn Kiệt thở thoi thóp. co vì đau đớn.

Vân Hy! thề sẽ g.i.ế.c tất cả nếu chúng dám động đến em!

...

- Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông điện thoại khiến Quân Tường sực tỉnh. Đầu dây bên giọng quản gia hốt hoảng. Mặt căng thẳng và lập tức lên xe ngay.

- Quân Tường! - quản gia rối rít gọi, mở cửa ô tô, tức tốc chạy ngay nhà .

- chuyện ...

ngả xuống sô pha, mặt mày trắng bệch.

- Ông chủ... ông chủ biến mất ! lẽ... - quản gia sốt ruột, loanh quanh cạnh .

- Chú chuyện gì đó ? - lạnh lùng hỏi.

- Chú... - quản gia tránh ánh mắt , ông co ro cố phủ nhận việc. Nét mỏi mệt hiện rõ mặt , mái tóc đen mới mấy ngày lấm tấm bạc. thể hình dung nổi, quản gia xót xa vô cùng. Quân Tường tiều tụy đến nao lòng.

- cần nữa! Quá muộn ...

Quân Tường dậy, đầu choáng váng. Nguyên nhân do cái chậu cây sân thượng nhà Vân Hy rơi tạt gáy. Vì cứu đứa trẻ, vốn bận tâm. Mặt quản gia bỗng biến sắc, ông xuống sàn nhà, m.á.u rỉ rả từng giọt.

Mũi đang chảy máu!

- Quân Tường?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...