Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Lộng Chân Đồi

Chương 4: Man mác gió thu qua

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh sáng le lói cuối con đường tăm tối, khí ngột ngạt như lạc bước xuống tầng hầm thăm thẳm. Tiếng trẻ con đùa to nhỏ, giọng con gái thánh thót trong trẻo tựa khúc nhạc dịu êm. Bản Sonata Ánh trăng bên chân đồi yên ả, từng phím đàn lả lướt theo nhịp đập trái tim. Thứ cảm giác đè nặng tâm trí hao mòn, mặt trời bỗng vụt tắt. Ánh sáng biến mất cùng nốt nhạc cuối cùng.

- Vân Hy!!! - Quân Tường bật dậy, xung quanh tĩnh mịt, ngoài chiếc đèn ngủ lờ mờ chiếu rõ các ngón tay . ai cả! , thứ một giấc mơ. thể hình ảnh xa mờ khó phôi pha giờ đây tâm hồn chuỗi ngày dài chìm đắm trong kí ức nhạt nhòa.

Vết thương cánh tay gì cả, dù quản gia mời bác sĩ đến khâu vài mũi. Cha đến, ông khá kiên nhẫn trong việc thỏa hiệp cùng . Rõ ràng ông hiểu trang trại quan trọng nhường nào, tại cứ một mực khuyên bán ?

Ôm mái đầu nặng trĩu, Quân Tường mệt mỏi lấy trong ngăn kéo một tấm ảnh. Hình chụp cùng Vân Hy tại trung tâm thương mại. Ba năm , nó ngả màu tình yêu chẳng hề đổi.

biến mất đột ngột bất ngờ trở về cùng một đứa trẻ. thứ trở nên phức tạp, bản còn tường tận nổi sự việc đang diễn . Gã họ Lưu vẻ điều gì đó tại chen ngang câu chuyện ?

Đầu đau buốt, ngôi băng bất chợt lướt qua cửa sổ. Ánh ngày xưa hiện về trong đáy mắt.

- Hyoka Hashi -

...

Sương sớm lạnh lẽo chân đồi, Quân Tường tha thẩn gần trang trại ngựa. Nắng ban mai len lỏi qua tán cây, cơn gió nhẹ thoang thoảng đưa mùi hương quen thuộc. Mùi ngựa, cỏ khô, cả chất gỗ cay nồng nhựa thông, nó như hòa quyện cùng ngọn đồi yên bình . Nhắm mắt thật lâu, cố nghiền ngẫm câu hỏi lớn bao ngày. Chuông điện thoại khẽ reo lên, Quân Tường ngỡ ngàng. Vân Hy gọi, cô làm thoáng hồi tỉnh cơn mê dài.

Ánh nắng dịu nhẹ nơi công viên, thảm cỏ êm dịu chân. Mấy chiếc lá phong úa màu đỏ thẫm, chốc chốc rơi rụng theo ngọn gió cuối thu. Cái lạnh se se bên băng ghế đá, cô chờ ở đó một . Chiếc váy đen dài chấm gối, cô khoác bộ áo len ấm áp màu trắng ngọc. Quanh cổ choàng chiếc khăn vàng nhạt tặng năm nào, đôi má lạnh buốt và ánh mắt xa xăm nơi phương trời kí ức.

- Em ...

khẽ khàng, bàn tay ấm áp chợt chạm lên má cô. Thứ cảm giác ngập tràn tình yêu cũng thật chua xót. Cô ôm thật chặt vì lý do nào đó Vân Hy do dự, cô thẳng mắt Quân Tường.

- Nếu em trở , vẫn sẽ yêu Lữ Vân Hy chứ?

Câu hỏi chân thật đang dò sâu ngóc ngách tâm hồn . Quân Tường im lặng giây lát, cô hỏi mà đủ khiến tổn thương. Bản Vân Hy hiểu rõ tình yêu dành cho cô nhiều thế nào, phút chốc cô bỏ lời từ biệt. Quân Tường cảm giác trêu chọc, đùa giỡn.

Em bóp nát trái tim hỏi đau . Ánh mắt em xa lạ quá, nó chẳng giống em chút nào!

- Em thể trả lời ? - chợt hỏi.

- Về việc đứa trẻ ? - Vân Hy lạnh lùng đáp, cô quan tâm nét ngạc nhiên mặt .

- ... việc!

Cô khoanh tay ngực, Quân Tường vẫn đợi câu trả lời. Nụ môi cô tắt hẳn, nó pha lẫn sự khinh khi cay đắng.

- Em sẽ lấy Lưu Tuấn Kiệt...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vân Hy giọng bình thản, cô chẳng cần lòng Quân Tường nghĩ gì. Con trở nên khác lạ, xa cách và vô tâm. bấu c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, thể sắp điên lên nếu cô cứ đùa giỡn kiểu . Hai mắt Vân Hy ráo hoảnh, cô thậm chí phớt lờ cảm xúc mặt .

- còn ?

Quân Tường giữ lấy hai bờ vai bé nhỏ khi mặt họ suýt chạm sát . thở nồng ấm hòa trong thứ khí se lạnh, tim cô rộn rã tràn đầy thích thú. Vân Hy thật phấn khích bởi nét giận dữ đáng yêu Quân Tường. Cô dần luồn tay lên cổ , những chiếc móng thanh mảnh cọ xát lớp da mềm tóc. thở dồn dập phả lên mặt, đôi tai Quân Tường nóng bừng. Khoảnh khắc bé nhỏ, chợt nhận điều gì . Vội nới lỏng tay, thoát khỏi cô khi Vân Hy sắp trao nụ hôn nồng đượm cháy bỏng.

và im lặng, Vân Hy hụt hẫng. Cô dậy, nụ nhạt như cách lời từ biệt. Quân Tường mím môi, cố tỉnh táo để lắng .

- Chúng kết thúc ... - Vân Hy khẽ tựa cơn gió thoáng qua. Quân Tường ngây bởi thái độ từng thấy từ con gái yêu.

- Tại chứ? Em trả lời ! - Giọng Quân Tường run run, cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh nỗi đau đang len lỏi sâu tận trái tim. Nó khiến sắp vượt mất giới hạn.

- Em thấy quá chán nản thứ! em thật sự yêu!

- Và em chọn Lưu Tuấn Kiệt! - bóp mạnh cạnh ghế.

- !

- Tại em bỏ ? - kìm nén hỏi thêm câu cuối cùng.

Vân Hy tránh cái , cô từng bước nhỏ đạp lên chiếc lá khô mặt. Chiều thu buồn ảm đạm, mái tóc Vân Hy phất phơ từng lọn, Quân Tường c.h.ế.t lặng yêu gót một cách vô tình.

- Đứa trẻ... nó con !

...

Tầng mây rẽ lối, chiếc máy bay lướt ngang bầu trời để vệt khói dài bao la. Tuấn Kiệt đậu ô tô màu trắng cạnh biệt thự. ngờ dễ dàng mời Vân Hy đến đây.

Đứa trẻ khá vui vẻ, con bé chạy tung tăng khắp sân vườn. Nhà Tuấn Kiệt rộng, nếu so sánh biệt phủ Ngô gia thì dinh cơ chẳng thua kém gì. Vân Hy xuống bộ bàn ghế xinh xắn ngoài vườn. Xung quanh hoa trồng khắp nơi, thảm cỏ xanh dịu mát dù tiết thu hãy còn lạnh buốt. Nắng nhạt vẫn ấm áp, cầm tách nóng tay, mùa thu trở nên tươi hẳn.

- Em thích chứ? - Tuấn Kiệt hỏi, bởi nét mặt rạng rỡ từ Vân Hy. Cô quá , từ gương mặt, mái tóc đến cả tâm hồn. Kẻ lưu manh như còn yêu chi tên thư sinh Ngô Quân Tường.

Vân Hy bỏ mặc Quân Tường, ngỡ mơ. Mà lẽ mơ thật! Trái tim bất ngờ hướng về . Ngay trong tâm tưởng, bao giờ nghĩ .

- Em cần sự bình yên...

Vân Hy nheo mắt , Tuấn Kiệt nhướng mày. chà hai ngón tay . Bao lời cả, chỉ trong trái tim còn trống trải quá. Nỗi cô đơn bộc phát đằng ánh mắt gã lưu manh , hồi tưởng giây phút chân đồi, khi Vân Hy và Quân Tường quấn quýt bên . Cảm giác sâu thẳm quặn thắt đáy lòng.

chờ đợi em, cũng ! tình yêu hề thua kém ! thật em yêu đùa giỡn kẻ cô độc ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...