Gió Lộng Chân Đồi
Chương 2: Gió lùa qua tóc em
Quân Tường suýt rơi điện thoại, như trời trồng con gái mặt .
nhớ ánh mắt đó.
- Hyoka Hashi -
Ánh mắt Lữ Vân Hy...
Một nỗi đau len lỏi, sâu tận trái tim tan im lặng. Cô xuất hiện, ngay tầm mắt . Trái tim bướng bỉnh dại khờ, phút chốc tình yêu ngỡ chìm trong hố sâu tuyệt vọng. từng bước, đôi chân trở nên nặng nề, tiến về phía cô. Ba năm , chỉ thứ cảm giác vỡ òa sắp kìm chế , xúc động lao đến ôm chặt cô lòng.
Mùi hương ngọt ngào quá, ba năm qua nhớ cô nhường nào. Mái tóc xanh điểm vài sợi bạc, khổ sầu bởi hai tiếng chia ly. run rẩy, bao giờ nghĩ rằng yêu cô đến thế. Cảm giác vòng tay ấm áp xuyên suốt tâm hồn , Vân Hy luồn tay lên mái đầu yêu. thể cô sẽ cô làm . Nỗi đau dằn vặt sâu tận đáy lòng, nào thấu hiểu tâm can thiếu nữ.
- !
Quân Tường sực tỉnh, xuống phía . Một bé gái nép lưng cô, con bé xinh và nhỏ nhắn. Nó níu váy Vân Hy điều khó hiểu. nới lỏng vòng tay, cô tránh ánh mắt . Nó câu trả lời cô đối mặt chuyện với . Cô !
Đừng bỏ lỡ: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu, truyện cực cập nhật chương mới.
vẫn cô, đôi mắt ẩn sâu dấu hỏi lớn. Lòng thắt , cảm giác lạ lùng che lấp phần nào trái tim nồng ấm. sợ hãi điều gì đó, nó như vết thương âm ỉ sắp rách toạc bởi câu chân thật nơi cửa miệng.
- Vân Hy, đứa trẻ ... ai?
Cơn xúc động nghẹn ngào, Vân Hy đau buốt cõi lòng. Giọt nước mắt cạn khô từ lâu, nó héo hon theo trái tim cô bây giờ. Tổn thương và chẳng gì bù đắp . vẫn đợi câu trả lời, cơn gió lạnh cuối thu tràn qua mái tóc dài thiếu nữ. Từ nơi xa vắng cô về đây cùng một đứa trẻ, thẫn thờ im lặng bên ánh tà dương dần lụi tắt.
...
Đêm thu lạnh lẽo, quản gia đợi chờ ngoài cửa. Ông khá sốt ruột vì gần một giờ sáng, Quân Tường vẫn về. thể chủ qua đêm ở đó hoặc gặp vấn đề nào khác chăng?
Đèn ô tô pha sáng, ông quản gia vội mở cửa. Quân Tường chầm chậm bước nhà, sắc mặt kém. đầu tiên, cũng lâu lắm chuyện hơn ba năm về . Ngày hôm nay, vẫn gương mặt , nó tái hiện nỗi đau đang gánh chịu riêng .
lặng lẽ như chiếc bóng, thu trong góc phòng nhỏ. Quản gia thôi dám hỏi, bản ông lo sợ ngày nào đó sẽ tất cả. Nỗi hoài nghi ám ảnh, thứ sẽ thế nào khi sự thật thể làm đau đớn. Ông khổ tâm dáng vẻ thất thần khi mệt mỏi ngày dài đằng đẵng.
...
Nắng ban mai dịu dàng bên trang trại, trận gió thu cuối mùa mang lạnh thoảng qua. Bầu trời trong vắt, áng mây xa tít cao ngủ quên đáy hồ thơ mộng. Rặng thủy tùng nghiêng soi bóng nước, nó tĩnh lặng tựa tâm hồn lúc .
Quân Tường ngán ngẩm lúc thấy cha đến. Ông ngoài việc khuyên bảo thì còn gì để . gặp, thái độ kiên quyết phơi bày hết . Mâu thuẫn kéo dài, mệt mỏi nhất vẫn cha thôi.
Bỏ ngoài tai lời quản gia, Quân Tường lái xe nội ô thành phố. quan tâm hiện tại chỉ cô , thời gian xa cách xóa nhòa tất cả. Lòng rối bời, gần như sắp mất bình tĩnh khi đối mặt Vân Hy. Khoảnh khắc bé nhỏ, chẳng nhớ nổi tại thể trở về nhà.
bậc thềm, Quân Tường im lặng hồi lâu. gõ cửa, cảm giác tả . Rõ ràng đang tha thiết giữ lấy cô bên chuyện hôm qua, nó giống rào cản ngăn cách trái tim hai . Chờ đợi một câu trả lời, c.h.ế.t lặng con gái yêu thương rảo bước nhà.
lời hỏi han, chút tình cảm. mãi đến tận khuya, khi những ngôi mọc lên đỉnh đầu. Nó khiến phát điên, cố nhắm mắt để bình tâm .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cạch!
Quân Tường giật , đôi mắt Vân Hy . Con ngươi sâu thẳm, hình bóng hiện lên trong đáy mắt . Cô đơn, lạc lõng...
- ...
Cô thì thầm, giọng như cơn gió nhẹ. Nó bỗng xa cách mà chút gì đó tủi , hờn dỗi. Đằng bờ vai thon thả, mái tóc dài chấm lưng, cô tựa nữ thần ngập tràn trái tim . Ba năm trôi qua những tưởng xa xôi lắm , thứ dần phát sinh theo dòng chảy thời gian.
Cảm xúc dâng trào, lao đến ôm chặt cô từ phía . thứ hai, kể từ khi gặp , sợ sẽ đánh mất cô nữa. sợ! Đêm qua, lúc về nhà, hồi hộp lắm. sợ cô biến mất như , cố lấy tinh thần, cân bằng sự tỉnh táo bởi nếu phạm lầm sẽ mất cô mãi mãi.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Làn da nóng bỏng dần xâm thực trái tim cô. Vân Hy nén cơn đau, cô kìm chế giọt nước mắt đọng khóe mi từ từ xoay . Gương mặt yêu quý tưởng chừng rời muôn kiếp, cô thở lấn áp đôi tai . Thứ tình yêu dịu ngọt sự cách xa, từng ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ lên chiếc cổ cao trắng muốt. Nỗi xót xa vì nhớ thương bùng cháy dữ dội, cô sắp ngạt thở theo ngọn lửa tình đó.
- ! Quân Tường...
Vân Hy đẩy , cảm giác tổn thương bào mòn tâm trí cô. Quân Tường thảng thốt, định hình rõ mối quan hệ hiện tại lúc . Điều gì đó đang xảy , nó xâm chiếm tình cảm hiện hữu hai .
- Vân Hy?
- Em xin !
Cô lùi dần dù điều đó làm trái tim đau và linh hồn cũng . Cô lảng tránh tình cảm bao nhiêu năm, ngay khi cam chịu làm kẻ tình si bên lối về.
- cho ?
cố van nài cô chỉ lắc đầu. Đôi bàn tay bám víu bức tường lạnh lẽo, cô mong chờ cảm giác an bởi phía đầy chông gai hiểm trở.
- Em... thể!
Quân Tường rối trí, sắp điên lên. Rốt cuộc chuyện gì khiến cô trở nên như . Vân Hy đang thử thách lòng kiên nhẫn ?
- Mày ?
Quân Tường đầu , Lưu Tuấn Kiệt khoanh tay ngực, tựa cánh cửa và giễu cợt.
- Khốn kiếp!
bực tức gần, hất cằm vẻ đắc thắng.
- Mày thua ! tại ? Bởi vì cô sẽ vợ tao!
Chưa có bình luận nào cho chương này.