Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 413
Dương Thiếu Xuyên bếp, chằm chằm nồi nước lẩu đỏ rực đang sôi sùng sục, gân xanh trán giật giật. với tay lấy đôi đũa bên cạnh, khuấy khuấy trong nồi, vài trái ớt khô như những quả b.o.m nhỏ nổi lên mặt nước, xoay một vòng chìm xuống.
“Trần Tiểu Ngư,” chậm rãi đầu , giọng bình tĩnh một cách nguy hiểm, “ chắc chắn đây nước lẩu chứ?”
Trần Tiểu Ngư rụt cổ , ống tay áo ren bộ đồ hầu gái trượt xuống để lộ nửa cổ tay. Cô cố dùng xẻng nấu ăn gạt ớt xuống đáy nồi: “, cho thêm hai thìa bột ớt… kỷ tử và gừng đều bổ m.á.u mà!”
Phương Thiên Tứ ở phía phát một tiếng rên rỉ thảm thiết, nhảy lò cò lùi về phía cửa bếp: “Giang Tân ơi! Mau cứu ! Con bé thật sự g.i.ế.c mà!”
Giang Tân bưng tách cạnh khung cửa, đến mức vỗ đùi bôm bốp: “Hai đứa …” Cô đột nhiên nóng xông lên làm ho khan hai tiếng, “Khoan , canh thật sự uống ?”
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
“Tất nhiên !” Trần Tiểu Ngư đột ngột nhấc nắp nồi, nước “ù” một tiếng bốc , “ thử uống !” Cô giơ tay hiệu, “Cùng lắm thì… ngày hôm nhà vệ sinh sẽ bận rộn hơn một chút thôi.”
Dương Thiếu Xuyên và Phương Thiên Tứ đồng thời lùi một bước.
Chẳng Tiểu Ngư nấu ăn cũng khá lắm ? Từ khi nào mà bắt đầu nghiên cứu món ăn kinh dị giống Liễu Tịnh Huyên ?
“Hai ý gì!” Trần Tiểu Ngư hành động lùi hai , cảm thấy như tổn thương một vạn điểm chí mạng: “ giảm lượng ớt , chắc chắn sẽ giống .”
đó cô tự lén lút nghiên cứu, kết quả xảy tình trạng “nhà vệ sinh sẽ bận rộn hơn một chút ngày hôm ” như cô , nên cô đặc biệt giảm liều lượng.
Dương Thiếu Xuyên thở dài một tiếng, vẻ mặt như sẵn sàng hy sinh, vớ lấy muỗng canh, nhẹ nhàng múc một ngụm nhỏ ở mép nồi.
Nước canh nóng bỏng chạm đầu lưỡi, cả lập tức cứng đờ
“…”
Trong bếp bỗng chốc im ắng đến nỗi thể thấy tiếng nước xì xì. Trần Tiểu Ngư và Phương Thiên Tứ đồng thời nín thở, mắt chớp chằm chằm . Giang Tân đang cầm chén cũng khựng giữa trung, nước trong chén chao đảo tạo thành một đường cong nguy hiểm.
Dương Thiếu Xuyên từ từ mở mắt, khóe miệng khó hiểu giật giật hai cái. chằm chằm thứ nước canh màu nâu sẫm trong muỗng, ngước lên dầu đỏ đang sôi sùng sục trong nồi, cuối cùng chuyển ánh mắt đến chiếc bờm ren cài lệch lạc bộ đồ hầu gái Trần Tiểu Ngư.
"Thật bất ngờ... cũng ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Em bảo mà..." Trần Tiểu Ngư Dương Thiếu Xuyên chút bay bổng, " mà vấn đề chứ."
"Thật giả đấy?" Phương Thiên Tứ dường như tin, "Thiếu Xuyên, thật khó uống lắm, thấy uống thì quá thiệt nên mới thế chứ, cái thứ chẳng lẽ 'thạch tín' ?"
Dương Thiếu Xuyên liếc một cái: " nghĩ cần lừa ?"
Phương Thiên Tứ thấy Dương Thiếu Xuyên vẻ gì giả dối, lưỡng lự một chút, cũng cầm bát lên, múc một muỗng canh uống thử.
nuốt xuống, mắt trợn tròn, vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc: " ngờ trông như dung nham mà vị tệ chút nào."
Phương Thiên Tứ cay đỏ bừng mặt, gân xanh trán nổi lên, vẫn nhịn mà húp canh lia lịa, cứ như bỏ bùa . Trần Tiểu Ngư đắc ý lắc lắc đầu, vạt váy hầu gái khẽ lay động theo chuyển động, chiếc bờm ren đội lệch đỉnh đầu cũng chực rơi.
"Thế nào? Tay nghề cô hầu gái nhất thiên hạ ?" Cô ghé sát Phương Thiên Tứ, híp mắt như mèo vớ cá.
"So với chị Giang Tân thì vẫn kém xa." Phương Thiên Tứ húp quên trêu chọc.
Mặt Trần Tiểu Ngư lập tức xịu xuống, vẻ đắc ý ban đầu thế bằng sự tủi : "Cái đồ , nào cũng , thể khen em một ?"
Phương Thiên Tứ vẻ tủi Trần Tiểu Ngư, bất lực , vươn tay xoa đầu cô: "Con bé ngốc, cố ý, chỉ tay nghề chị Giang Tân thật sự đỉnh. canh em cũng ngon, tiến bộ nhiều ."
Trần Tiểu Ngư bĩu môi, bất mãn gạt tay Phương Thiên Tứ : "Đừng lúc nào cũng xoa đầu em, em con nít."
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Dương Thiếu Xuyên một bên hai tương tác, khóe miệng khẽ cong lên: "Thôi , đừng làm loạn nữa, mau uống hết canh , thì nguội mất ngon."
Dương Thiếu Xuyên , Trần Tiểu Ngư và Phương Thiên Tứ đồng thanh đáp lời, lâu , bốn chia hết bát canh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Uống hết canh, Trần Tiểu Ngư mãn nguyện lau miệng, đắc ý lắc lắc đầu: "Thế nào, Thiên Tứ, đây canh em đặc biệt nấu cho đấy, cảm động ?"
Khóe miệng Phương Thiên Tứ giật giật, tay vẫn ôm bát , vẻ mặt phức tạp: "...Cảm động thì cảm động thật, thể bớt chút ớt ?"
Trần Tiểu Ngư "hừ" một tiếng, khóe miệng vẫn cong lên: " thế thì sẽ bớt một chút ."
"Thôi , canh cũng uống , náo loạn cũng đủ ." Dương Thiếu Xuyên dậy, "Thiên Tứ, vết thương còn dưỡng vài ngày nữa, đừng cố sức."
Chưa có bình luận nào cho chương này.