Giao Kèo Nguy Hiểm
Chương 10: – Lời Hứa Của Kẻ Dối Trá
buổi tiệc , dinh thự Merrow chìm im ắng.
Evelyn thu dọn đống ly thủy tinh vương vãi bàn tiệc, tay khẽ run.
Cô làm rơi bao nhiêu .
Từng giọt rượu sẫm đỏ loang khăn trải bàn, hệt như mớ hỗn độn trong lòng cô – rực cháy, tàn nhẫn.
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Đêm xuống nhanh.
Evelyn xin phép bà quản gia trở về phòng sớm, viện cớ đau đầu.
khi cánh cửa gỗ cũ kỹ, cô dám đẩy .
Trong bóng tối hành lang, cô rõ tiếng tim .
Rối loạn.
Sợ hãi.
Và… hy vọng.
Cô cắn môi, giấu mặt lòng bàn tay.
lẽ cô nên bỏ , khi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
đôi chân vẫn bất động, chịu bước nổi một bước.
lúc , tiếng giày da trầm nặng vang lên phía .
Alexander.
dừng cách cô vài bước.
cách gần đến mức Evelyn thấy mùi hương quen thuộc – men nhàn nhạt lẫn hương xạ hương nồng ấm cô từng tham lam hít lấy đêm đó.
Cô đầu.
Chỉ siết chặt hai tay ngực, cố kìm giọng run:
“Xin ngài… đừng thêm gì nữa.”
“Vì ?”
Giọng khàn khàn, trầm thấp đến nhức nhối.
“Vì chịu nổi.”
Alexander thở dài.
bước thêm một bước, dừng – tựa như chính cũng dám vượt qua .
“Evelyn.”
“…”
“Em vẫn quên?”
Cô cắn chặt môi, gật đầu.
Một giây lặng dài.
khẽ – tiếng mệt mỏi như kẻ còn sức phản kháng:
“ từng nghĩ yêu.”
Evelyn siết tay, từng đốt ngón tay trắng bệch.
“Đừng…”
“ đêm đó, khi em trong tay …”
Giọng khản đặc, vỡ từng nhịp đứt quãng:
“ sợ… nếu em rời , sẽ còn tin bất cứ điều gì.”
thở cô vỡ vụn.
“Xin ngài…”
“Em nghĩ kẻ dối trá?”
“….”
“Em ghét ?”
“….”
“ em vẫn vì .”
Evelyn nhắm chặt mắt.
Nước mắt nóng bừng rơi xuống mu bàn tay.
“Em từng hỏi…”
Alexander chậm rãi bước sát lưng cô, giọng khàn trầm run run:
“ đêm đó, em sẽ gì.”
Cô siết chặt tay, dám .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ quyền hứa hẹn.”
Ngón tay chạm nhẹ mép tóc cô.
“ nếu em …”
thở nóng rực lướt qua gáy, khiến cô run lên dữ dội.
“…hãy để ích kỷ giữ em.”
“Với tư cách gì?”
Cô khàn giọng hỏi.
Alexander lặng một lúc lâu.
chậm, thở :
“Với tư cách kẻ dối trá… kẻ duy nhất yêu em.”
Evelyn bật .
Nước mắt rơi thành hàng, kịp ngăn.
Cô rõ sạch sẽ.
tàn nhẫn, kiêu ngạo, vô trách nhiệm.
cũng …
Cả đời cô sẽ còn đủ can đảm yêu thêm ai.
“Em thể ghét .”
Alexander thì thầm, giọng khản đặc, khô rát như sỏi đá:
“ đừng rời .”
Khoảnh khắc , cô còn giữ nổi bức tường lạnh lùng.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Evelyn xoay , ngẩng lên thẳng qua hàng nước mắt.
“Ngài sẽ hứa điều gì, ?”
“.”
“Ngài vẫn sẽ làm đau lòng?”
“.”
“Và ngài sẽ bao giờ thuộc về riêng ?”
Alexander khựng , ánh mắt tối sâu.
“… .”
Một nhịp lặng dài.
Evelyn đưa tay, khẽ đặt lên n.g.ự.c , nơi trái tim đập dồn dập.
“ ghét ngài.”
Alexander siết tay, giọng khàn run:
“ .”
“…”
Cô nuốt nước mắt, giọng khản đặc như lời thú tội:
“… cũng thể rời .”
khẽ nghiêng đầu, nhắm mắt .
Một thở thật dài rơi xuống gian chật hẹp giữa hai .
“.”
Alexander khàn giọng, cúi đầu, trán chạm trán cô.
“ hãy cùng … tiếp tục dối trá.”
Khoảnh khắc , Evelyn còn kháng cự khi siết chặt eo, kéo cô dán lên bờ n.g.ự.c nóng rực.
Nụ hôn trượt xuống – ngọt ngào tuyệt vọng.
Nó hứa hẹn.
kết thúc hạnh phúc.
Chỉ lời thừa nhận hai kẻ tan nát – rằng họ đủ mạnh mẽ để buông .
Khi môi chạm môi cô, thứ khác đều hóa thành vô nghĩa.
Chỉ còn thở hòa lẫn, nhịp tim loạn nhịp, và cơn rạo rực khắc sâu thể rửa sạch.
Ngày mai, vẫn Công tước kiêu ngạo, cô vẫn nữ hầu thấp kém.
đêm nay…
Họ chỉ hai con cố níu một chút tin tưởng cuối cùng.
Và đó lời hứa kẻ dối trá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.