Giang Vũ Phi Phi
Chương 6
“Ánh mặt trời lặn xuống hẳn , một dải mây hồng rực rỡ nhuộm đỏ cả một trời nơi chân trời xa xăm, ở giữa dòng đông đúc, náo nhiệt reo hò vang dội , Giang Việt giống như từng làm qua vô đây , sải bước chân thật dài chạy thật nhanh về phía …”
thừa nhận.
Cái khoảnh khắc đó, quả thực vô cùng khó để cho trái tim rung động, lỡ một nhịp.
7.
thời gian lâm cận kỳ thi cuối học kỳ, bộ con bận rộn đến mức bay lên tận trời xanh luôn .
thật chuyên ngành mà chọn , thì mỗi một năm kỳ thi cuối kỳ đều vất vả, cam go hơn cả kỳ thi đại học nữa mà.
Chẳng cái cách nào khác cả, chỉ đành ngày nào cũng cắm mặt chạy đến thư viện để học bài, ngay cả đến cái thời gian để trả lời tin nhắn điện thoại cũng đều nữa .
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ, truyện cực cập nhật chương mới.
Chính vì thế, cái lúc gặp Giang Việt thì cái ngày kỳ thi cuối kỳ chính thức kết thúc .
Tụi cái kỳ thi cuối kỳ dày vò, hành hạ suốt cả nửa tháng trời ròng rã , cho nên mới thi xong cái môn học cuối cùng xong xuôi liền hẹn hò cùng ngoài tụ tập ăn uống một bữa trò.
khi ăn xong bữa cơm cơm tối lúc đó chừng bảy giờ tối, trời đất tối đen như mực cả .
vẫn còn nhớ rõ cái ngày hôm đó.
Lúc trở về ngang qua một khu chợ đêm, mới bước chân cái mùi hương thơm nức mũi, quyến rũ lòng liền lập tức xộc thẳng trong khoang mũi.
những quầy hàng đại quán vỉa hè đang lật qua lật những xiên mì căn nướng và xiên thịt nướng mỡ màng, xèo xèo bốc khói, thịt nạc mỡ đan xen vô cùng vặn, bên ngoài cháy cạnh bên trong mềm ngọt, hòa quyện cùng với cái mùi hương thơm lừng bột thì và bột ớt cay nồng ngập tràn, lan tỏa trong bầu khí.
nhịn nổi cái sự cám dỗ, quyến rũ đồ ăn ngon, liền bỏ tiền mua thêm hai cây xúc xích nướng cầm ở tay để gặm nhấm.
khi đến trường học, men theo một con đường ngã tư uốn lượn, quanh co xuống phía , thì khu ký túc xá cũng còn cách xa mấy nữa .
Phóng tầm mắt xa xem, ở hai bên lề đường trồng những hàng cây hoa đào cao lớn thẳng tắp cùng với những bụi hoa cẩm tú cầu nhỏ nhắn, thấp bé, điều cái thời điểm hiện tại đều qua mất mùa hoa nở rộ cả , chính vì thế cũng chẳng cái cảnh sắc tươi nào để cho thưởng ngoạn, ngắm cả.
Từ cao xuống phía , một vài ngọn đèn đường thưa thớt, rải r/ác điểm xuyết ở bên trong đó, cái phong cách thiết kế những ngọn đèn đường mang đậm hướng cổ kính, xưa cũ trông vô cùng mắt, tĩnh mịch đến mức giống y như một bức tranh màu nước , mang theo một cái thứ ma lực khiến cho lòng cảm thấy vô cùng an tâm, bình yên.
Đến ngay chân tòa nhà ký túc xá, liền thấy một bóng vô cùng thanh tú, tuấn lãng.
thiếu niên đang ở ngay ánh đèn ngọn đèn đường , cúi gập đầu xuống, những lọn tóc mái bằng rủ xuống che khuất hàng lông mày và đôi mắt.
Chính Giang Việt.
Cô bạn cùng phòng dùng ánh mắt vô cùng gian xảo, ý một cái, ngay đó liền co giò chạy biến bên trong tòa nhà ký túc xá .
khẽ thở dài một tiếng thườn thượt, chỉ thấy Giang Việt sải bước chân hướng về phía mà tới.
Khóe môi khẽ khàng nhếch lên, gợn sóng những độ cong vô cùng mắt.
Đợi cho đến khi đến gần .
một nữa thầm cảm thán ở tận sâu trong đáy lòng , hàng lông mi Giang Việt quả thực dài quá mất thôi, mái tóc mà nhiều, dày dặn đến thế cơ chứ.
đưa tay lên sờ sờ mái tóc chính bản ngày càng trở nên thưa thớt, ít ỏi vì cái sự nghiệp học ngành Luật học , trong lòng chút hâm mộ vô cùng.
Chẳng đến cái lúc cấy tóc thì thể hào phóng quyên tặng cho một ít nang tóc nữa.
điều dựa dẫm cái điệu bộ nhỏ mọn, keo kiệt mà , đại khái thể nào chuyện đó xảy .
“ gọi cho nhiều cuộc điện thoại mà đều chịu nhấc máy .”
Giang Việt .
từ trong túi xách lôi điện thoại di động xem, quả thực đến mười mấy cuộc gọi nhỡ liền.
Ngước mắt lên Giang Việt đang ngay mặt, đột nhiên cảm thấy trông chút tủi , uất ức.
Thế liền chủ động hạ thấp giọng điệu xuống:
“Tụi tụ tập ăn uống một bữa, để điện thoại ở chế độ im lặng mất .”
Giang Việt nhẹ giọng oán trách buông lơi một câu:
“Cái đồ vô tâm vô tính lương tâm.”
Tiếng vô cùng nhỏ vô cùng nhỏ, mà thì vẫn thấy rõ mồn một.
cách gần hơn chút, mở miệng hỏi :
“ uống rượu ?”
“ uống một chút xíu thôi mừ.”
Giang Việt đưa tay lên làm một cái động tác hiệu cho xem, “ mà tửu lượng lắm đấy nhé, chỉ … chỉ …”
:
“Chỉ cái gì cơ?”
lời nào nữa, ở ngay mắt từ từ xòe bàn tay , bên lòng bàn tay một chiếc hộp đựng đồ trang sức nhỏ nhắn, tinh tế.
Mở xem thử, bên trong một sợi dây chuyền.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/giang-vu-phi-phi/chuong-6.html.]
Một sợi dây xích màu bạc vô cùng thanh mảnh, bên treo một viên pha lê nhỏ xíu, phong cách thiết kế vô cùng đơn giản tinh tế khôn xiết.
Giang Việt chằm chằm:
“Tặng cho đấy.”
dùng khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên :
“ chứ, thiếu gia nhà uống say sinh cái thói quen khắp nơi tặng quà cáp như thế đấy ?”
đưa tay đón lấy, Giang Việt liền dứt khoát đem chiếc hộp đựng đồ trang sức nhét thẳng trong lòng bàn tay .
“ mà, uống say thì cũng thể nào…”
“ say.”
dừng một lát, dường như cuối cùng cũng lấy hết bộ lòng dũng cảm cả đời , “Bùi Tân Vũ, thích .”
ngẩng đầu lên xem, đôi mắt tràn đầy vẻ tỉnh táo, minh mẫn vô cùng, làm gì lấy nửa phần dáng vẻ một kẻ say rượu cơ chứ.
mở to hai mắt cùng với Giang Việt đối mắt đắm đuối suốt mấy giây đồng hồ liền, cuối cùng vẫn chịu thua mà bại trận tay , chỉ đành dời tầm mắt chỗ khác hai cây xúc xích nướng đang cầm ở tay.
Xúc xích nướng quả thực thơm phức quá mất thôi.
Mất một lúc lâu , mới lý nhí nhỏ giọng một câu:
“Giang Việt , đây từng tự miệng qua mà, hai đứa quả thực thích hợp cho lắm …”
khẽ rũ mắt xuống, cùng đối mắt , tận sâu trong đôi mắt những thứ tình cảm phức tạp mà thể hiểu cho .
“Cái đó do cái thời điểm lúc chỗ nên mới những lời như thôi, hai đứa thể thích hợp cơ chứ, đều đang độc đối tượng hẹn hò, chẳng vô cùng thích hợp với ?”
chút bất lực, hướng về phía khẽ nở một nụ :
“Thế mà Giang Việt ơi, thích thật lòng mừ.”
“ hiện tại lẽ do cảm thấy bản đang cần bước chân trải nghiệm một cuộc tình yêu đương, vặn và quen lâu ngày như , ở giữa đôi bên cũng xem như chuyện trò hợp cạ chuyện với , cũng khá thiết, quen thuộc nữa, cho nên mới những lời như thế thôi…
Thế từng tự suy nghĩ qua , chính xác bởi vì hai đứa luôn ở bên cạnh suốt bấy lâu nay, từ hồi cấp ba cho đến tận lúc lên đại học, cho nên vô tình đem cái thứ tình cảm quen thuộc đó ngộ nhận thành tình yêu thích ?”
Cái câu đang cho Giang Việt , mà đồng thời cũng đang tự cho chính bản .
Bởi vì chỉ riêng , thỉnh thoảng chính bản cũng sẽ tự hoài nghi suy nghĩ xem thực sự yêu thích Giang Việt mất .
Giống y như cái lúc hồi đó cô bạn cùng phòng lên tiếng hỏi han , mà thì nên mở mồm trả lời làm cho , chỉ đành tùy miệng bừa đại một câu cho qua chuyện.
Còn cả cái khoảnh khắc khi kỳ thi đại học kết thúc dịu dàng an ủi , mỗi một sải bước chân chạy thật nhanh về phía nữa…
thực sự đôi lúc sẽ tự hoài nghi suy nghĩ xem đây rốt cuộc tình yêu thích .
Thế , quá mức tỉnh táo, hiểu rõ cái cách, vết rạn nứt to lớn ở giữa hai đứa chúng .
Giống y như cái điểm môn Toán hồi ban đầu hai đứa chúng .
Cho nên hiện tại đối mặt với lời tỏ tình đường đột Giang Việt, trong lòng chỉ tràn ngập cái nỗi hoang mang, sợ hãi khôn nguôi.
, Giang Việt đưa đầu lưỡi lên chống chống vòm họng một cái, :
“Bùi Tân Vũ, chẳng lẽ từ đến nay từng một chút xíu cảm giác, phát hiện thích thật lòng ?
“Cái tình cảm yêu thích dành cho mới chỉ mới bắt đầu từ ngày hôm nay nhé, một cách khác thì, nếu như vì thích , thì hồi cấp ba năm đó rảnh rỗi mà ngày nào cũng cắm đầu phụ đạo môn Toán cho làm cái gì .”
dừng một lát, tiếp tục tiếp, “ một cái vô cùng ích kỷ, cái việc lãng phí thời gian quý báu chính bản như thế , cũng chỉ duy nhất làm vì một mà thôi.”
Giang Việt khom cúi xuống, ép buộc ngước mắt lên thẳng đôi mắt , tiếp đó liền nhấn mạnh từng chữ từng chữ một rành rọt:
“ mưu cầu cái lợi ích gì chứ hả, cái thứ mà mưu cầu, hướng tới từ đến nay luôn luôn chỉ một thôi đấy, Bùi Tân Vũ.”
những lời làm cho chấn kinh đến mức cạn lời chẳng cái gì nữa, vô thức khẽ lùi về vài bước chân.
Nửa ngày trời , mới mấp máy đôi môi:
“Giang Việt, uống say , để đưa trở về ký túc xá nhé, những chuyện … tụi để hãy tiếp .”
“ đừng mà tìm cách đ.á.n.h trống lảng, chuyển đổi đề tài câu chuyện, ngày hôm nay khó khăn lắm mới mượn chút men rượu để lấy hết dũng khí đến đây cho tất thảy những điều , chỉ cần thành thật trả lời cho một câu thôi.”
Giang Việt mở miệng hỏi han, “, thích ?”
Đối diện với lời tỏ tình thẳng vấn đề (trai thẳng đ.á.n.h bóng thẳng) như thế thì làm bây giờ, đang cầu cứu online, vô cùng khẩn cấp, gấp rút lắm nha.
8.
cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý với Giang Việt hai đứa cứ tạm thời thử ở bên một thời gian xem .
Xem thêm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cái lúc đó trong đầu suy nghĩ chính , đến ngày hôm khi tỉnh rượu liền sẽ đổi ý hối hận hoặc căn bản chẳng còn nhớ rõ cái tích sự gì về chuyện nữa thì .
Chẳng thể ngờ rằng Giang Việt cái tên thế mà học đòi theo lén lút ghi âm cuộc trò chuyện cơ chứ.
7.
Chưa có bình luận nào cho chương này.