Giang Vũ Phi Phi
Chương 4
“Rốt cuộc cái tên khốn kiếp nào bước chân ngưỡng cửa đại học sẽ nhẹ nhàng, thảnh thơi thế hả!”
lừa cho thê t.h.ả.m quá mất thôi.
Ngày hôm đó, khi học xong tiết học cuối cùng ngày, cô bạn cùng phòng ký túc xá liền đề xuất ý kiến đến nhà ăn 1 để ăn món sườn xào.
Chẳng thể ngờ rằng khi mới đến cửa nhà ăn, cô bạn cùng phòng đột nhiên đưa tay kéo tuột :
Bạn thể thích: Ly Hôn Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Tân Vũ, cái kìa, trông giống cái bạn cùng bàn trai thời cấp ba mà cho tụi tớ xem ảnh ?”
“ nào cơ?”
chút mơ hồ, ngơ ngác.
“Trời đất ơi, thì chính cái tên Giang Cẩu đày ải, hành hạ suốt cả cái năm lớp mười hai ròng rã chứ ai nữa.”
Cái tiếng hét cô bạn cùng phòng thể kinh thiên động địa, chấn động cả một vùng, khiến cho những ngang qua đường đều nhao nhao ghé mắt hướng về phía hai đứa mà quăng đến những ánh mắt đầy vẻ hóng hớt, tò mò.
nhịn mà đem chiếc cặp sách che kín mít lấy khuôn mặt , trong lòng bắt đầu cảm thấy vô cùng hối hận vì đây lỡ dại ở trong phòng ký túc xá lớn tiếng oán trách, Giang Việt bao nhiêu phần tàn bạo, mất hết tính .
Đột nhiên, một bóng cao lớn chắn ngay ở mặt .
Ngước đầu lên xem, khuôn mặt Giang Việt liền đập ngay trong tầm mắt .
chấn kinh, tại thể nhanh chóng trắng trẻo trở như cũ như chứ.
Hồi dịp nghỉ lễ Quốc khánh trở về nhà lúc đó trông còn đen nhẻm đen nhèm như cái mới đào than ở mỏ than về xong chứ.
Cái thế giới rốt cuộc còn cái công lý, công bằng gì nữa hả trời?!
Giang Việt , nở một nụ trông vô cùng âm hiểm, đáng sợ:
“ trốn cái gì mà trốn?
bản lĩnh ở lưng gọi Giang Cẩu mà bản lĩnh mặt ?”
Quên mất, cái tên cái tên thù lâu nhớ dai nhất đời luôn .
Cuối cùng, chỉ đành bỏ một khoản tiền khổng lồ để mời Giang Việt ăn một bữa cơm trò.
thật làm cho cuộc sống một đứa sinh viên đại học nghèo rớt mồng tơi vốn dĩ chẳng mấy dư dả gì như càng thêm phần dột nát, thê t.h.ả.m hơn.
Sự thật chứng minh, cái lương tâm cái tên Giang Việt ch.ó tha mất , xa vô cùng tận.
Cái quán đồ ăn Thái Lan mà chỉ định bắt buộc ăn quả thực dở tệ, nuốt trôi nổi mà.
Dở đến mức kể từ cái ngày hôm đó trở từng bước chân ăn món Thái thêm một nào nữa trong đời.
lẽ do cái biểu cảm nét mặt quả thực quá mức đau đớn, khổ sở , đến mức ngay cả nhân viên phục vụ quán cũng đều gần mở miệng hỏi han đến mấy xem trong đang cảm thấy khỏe chỗ nào .
Cuối cùng, một câu:
“Giang Việt, bạn cùng bàn , chứ kẻ thù đội trời chung nhé.”
Giang Việt đưa tay lên gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng ngại ngùng, ái ngại :
“Bùi Tân Vũ, thực sự cố ý mà, thành thật xin nhé, cũng khác ở đây mới mở một quán ăn mới, nghĩ bụng chắc sẽ yêu thích nên mới…”
“ bữa cơm để bao nhé…”
cứ ngỡ chuyện đến đây thể chấm dứt, vẽ lên một dấu chấm hết , chẳng thể ngờ rằng đây mới chỉ màn dạo đầu mở mốc cho một bi kịch mới mà thôi.
Bởi vì tiêu chảy, tào tháo đuổi .
Cái lúc đó ở trong phòng ký túc xá một cô bạn nữ học bên học viện Lâm sàng.
Cô nàng mới chỉ mới học một chút đỉnh kiến thức da lông bên ngoài thôi, thuộc cái dạng chút kiến thức, mà nhiều cho lắm.
Thế cô nàng bắt đầu từ việc nghi ngờ ngộ độc thức ăn, lật mở sách vở rành rọt bảo với rằng.
khả năng mắc bệnh tả cũng nên.
dọa cho sợ đến mức suýt chút nữa hồn bay phách lạc luôn .
Ngay lập tức liền tìm giảng viên hướng dẫn để xin nghỉ phép, chuẩn đến bệnh viện để xếp hàng lấy khám bệnh.
mới chân chân bước khỏi cổng trường học, điện thoại Giang Việt liền gọi tới .
mở miệng hỏi han:
“Bùi Tân Vũ, hôm nay tiết học nhiều thế?
…”
dừng bước chân, giọng điệu vô cùng gắt gỏng :
“Hiện tại đang chuẩn đến bệnh viện đây !”
Nửa tiếng đồng hồ .
và Giang Việt gặp mặt ở ngay tại bệnh viện.
dùng khuôn mặt tràn đầy vẻ đay nghiến, đùng đùng nổi giận chằm chằm, còn thì ở ngay lưng khúm núm, sợ sệt mà rón rén bước theo .
Trông sống động y như một cô vợ nhỏ mới chịu đựng cái nỗi uất ức, tủi hờn to lớn nào đó .
Cũng may cơ thể cái vấn đề gì lớn cả, bác sĩ chỉ viêm ruột thông thường mà thôi, kê cho một ít thu/ốc mang về nhà uống .
Bác sĩ mới dùng hai tay gõ cạch cạch bàn phím máy vi tính :
“ kê cho cô một ít Smecta nhé.”
đực mặt ông chằm chằm:
“Kê thu/ốc gì cơ ạ?
Làm ơn xin đừng tiếng Hàn Quốc, xin cảm ơn.”
Bác sĩ ngẩn một lát, mất một lúc lâu mới phản ứng , cố nhịn nụ đang chực trào :
“Thì chính thu/ốc bột dioctahedral smectite (bột Montmorillonite) mà, thu/ốc cầm tiêu chảy, còn một loại thu/ốc viên nang nữa, uống khi ăn cơm nhé.”
“Cái gì cơ ạ?
Xúc xích giăm bông (Hỏa thối tràng) uống khi ăn cơm á?”
dùng khuôn mặt đầy vẻ mờ mịt, hoang mang hỏi một câu.
Cuối cùng, khỏi phòng khám bệnh bác sĩ trong tiếng ha ha ha vang dội hai cái con đấy.
5.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/giang-vu-phi-phi/chuong-4.html.]
Để tạ tội, đền bù lầm với , Giang Việt mời xem một bộ phim điện ảnh.
Chẳng còn nhớ rõ xem cái bộ phim gì nữa .
Dù thì nội dung phim cũng khá cảm động, lấy ít nước mắt xem.
Chính vì thế trong suốt cả buổi xem phim đều bận rộn với việc lóc sụt sùi.
Còn Giang Việt thì bận rộn với việc ríu rít đưa khăn giấy lau nước mắt cho .
chút bất lực, đè thấp giọng điệu xuống :
“ thể mau nước mắt đến nhường cơ chứ?
Tất cả những thứ đều giả vờ, giả tảng hết cả thôi mà, đang diễn kịch đóng phim thôi.”
lầm bầm lầu bầu đáp lời:
“ xem phim kinh dị cơ mà, tự chính cứ lành chanh kéo tuột đây xem cái bộ phim đấy chứ.”
Giang Việt:
“ mà xem phim kinh dị sợ lắm.”
:
“Phim kinh dị thì cũng giả vờ thôi chứ khác gì .”
“Cái đó làm mà giống cơ chứ.”
Giang Việt .
liếc một cái, tiếp đó liền nhẹ nhàng buông lơi một câu:
“Cái đồ nhát gan.”
Giang Việt chịu thua kém, liền đáp trả ngay:
“Cái đồ mít ướt.”
:
“…
Ấu trĩ, con nít!”
Khó khăn lắm mới đợi cho đến lúc bộ phim điện ảnh kết thúc, dặn dò kỹ lưỡng bảo Giang Việt ở bên ngoài sảnh chờ đợi , còn bản thì liền co giò chạy thẳng một mạch về phía nhà vệ sinh.
xin thề với trời đất, từ nay về xem phim điện ảnh quyết bao giờ thèm uống nhiều nước Coca-Cola như nữa!
Chẳng thể ngờ rằng khi giải quyết xong xuôi cái việc đại sự đời .
mới bước chân khỏi cửa liền đụng mặt ngay một cô bạn nữ đang chuyện với Giang Việt.
Trời đất ơi, xem cái sức hút, mị lực cái tên Giang Việt vẫn còn lớn gớm ghê nhỉ.
Quả nhiên như mà, cái kiểu quen lâu ngày quá , đối diện với khuôn mặt Giang Việt đều sinh cái cảm giác miễn dịch mất .
Cái khung cảnh hoành tráng, tấp nập hồi năm lớp mười hai khi mới chuyển trường đến đều quên sạch sành sanh từ lâu còn .
Cái trách thôi, suốt hơn một năm qua chỉ mải mê lo cái việc thưởng thức cái vẻ nội hàm bên trong mà vô tình bỏ quên mất cái vẻ ngoại hình rực rỡ ở bên ngoài mất .
thật tội , tội quá mất thôi.
Ngước mắt sang xem, cô gái nhỏ để kiểu tóc mái bằng, sinh sở hữu một khuôn mặt vô cùng điềm đạm, trí thức, khuôn mặt tròn trịa cùng với đôi mắt tròn xoe, đang nở một nụ trông chút gò bó, khép nép, trông vẻ vô cùng đáng yêu vô cùng.
lùi vài bước chân, trốn ở một bên góc khuất, lôi điện thoại di động , chuẩn sẵn sàng để ghi cái khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Giang Việt.
Thế , tại hai cái con bọn họ đều đồng loạt đầu hướng về phía mà chằm chằm thế ?
để làm cái tích sự gì cơ chứ?
Hai các mới chính nhân vật chính ngày hôm nay cơ mà!
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
lẽ thấy ở đây nên Giang Việt cảm thấy ngại ngùng, mắc cỡ đấy chứ.
Hiểu , hiểu nhé.
vội vàng đặt điện thoại di động xuống, giả vờ làm cái điệu bộ như thể bản đ.á.n.h rơi mất món đồ gì đó , cúi gập đầu xuống ngừng lật mở cái túi xách tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, qua khóe mắt thoáng thấy cô bạn nữ lưng bước rời khỏi nơi đây .
thấy cái ánh mắt khi rời cô , quẫn bách u sầu, đau đớn, giống y như một viên đá lưu ly ngâm chìm trong làn nước lạnh .
chút hiểu nổi cho lắm.
Ngẩng đầu lên thì phát hiện Giang Việt chẳng từ khi nào lù lù ngay ở mặt .
Bốn mắt đắm đuối, bầu khí xung quanh đột nhiên cũng trở nên chút kỳ quái, ngượng ngùng vô cùng.
dời tầm mắt chỗ khác, mở miệng hỏi han:
“ thích những cô bạn gái để kiểu tóc mái bằng ?”
“ thích.”
Giọng điệu Giang Việt chút cho lắm.
khi xong cái câu , liền ngoắt sải bước chân thật dài thẳng phía bên ngoài.
gật gật đầu, rảo bước chân nhanh hơn để đuổi theo kịp bước chân :
“ do nãy cái thời điểm xuất hiện lúc chỗ nhỉ?”
Còn đợi cho Giang Việt mở miệng đáp lời, liền tiếp tục :
“ bảo hai đứa thể cùng ngoài xem phim điện ảnh mà, dễ làm cho khác sinh hiểu lầm lắm, hiện tại với hồi giống chứ, chẳng mấy chốc nữa cũng sẽ bạn trai thôi mà…”
thấy những lời liền vô thức thả chậm bước chân, đôi lông mày khẽ nhíu , cúi đầu :
“ trong lòng ?”
“ nữa…”
.
, hàng lông mày đang nhíu chặt liền giãn , hướng về phía khẽ nhếch môi nở một nụ :
“Thế thì còn gì nữa.”
nhỉ, quên mất, hai đứa hiện tại đều đang những con cẩu độc sáng giá cả mà.
5.
Chưa có bình luận nào cho chương này.