Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giang Tổng Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác -Giang Cảnh Hành & Thẩm An Ninh

Chương 210: Em thật sự lo cho ông bà ngoại

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khi trở về căn hộ ở phim trường, Thẩm An Ninh tắm rửa qua loa, sofa cầm điện thoại gọi cho ông bà ngoại để báo bình an.

gọi thế nào cũng thông.

Ở vùng núi thôn quê, đôi khi tín hiệu mất từng lúc cũng chuyện thường.

Thẩm An Ninh để tâm nhiều, khi gửi tin nhắn báo bình an cho hai ông bà, cô liền sofa nhắm mắt .

Ban đầu cô chỉ định chợp mắt một lát, đợi tỉnh dậy tiếp tục gọi cho ông bà ngoại.

cô thật sự quá mệt.

nhắm mắt , đến khi mở thì bên ngoài tối đen.

Thẩm An Ninh mơ màng cầm điện thoại lên xem giờ, mới phát hiện ngủ từ hơn sáu giờ sáng… cho tới tận tám giờ tối!

Đây ngủ lâu nhất trong cuộc đời cô.

Cô ngáp một cái, bò dậy khỏi sofa bật đèn, lục trong tủ lạnh lấy mì gói nấu tạm một chút, lấp đầy cái bụng đang đói meo.

bàn ăn, ăn mì, cô mở khóa điện thoại.

Nội dung màn hình vẫn dừng ở tin nhắn báo bình an mà cô gửi cho ông bà ngoại buổi sáng.

Thẩm An Ninh khựng , theo phản xạ lật xem danh sách cuộc gọi nhỡ.

cuộc gọi nào từ ông bà ngoại.

Cũng tin nhắn trả lời.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên trong lòng.

Thẩm An Ninh c.ắ.n môi, tim bắt đầu đập loạn nhịp một cách vô cớ.

Ông bà ngoại tuy lớn tuổi, lúc nào cũng mang điện thoại bên .

trọn một ngày , thể bất kỳ tin tức nào?

Nghĩ tới đây, cô vội vàng tìm điện thoại Trương Chấn Dươngcháu trai ông Trươngtrong danh bạ gọi .

Điện thoại đổ chuông lâu, bên mới bắt máy:

“A lô.”

Giọng Trương Chấn Dương.

giọng lạnh lùng, chút cảm xúc nào, giống như cô bạn chơi cùng từ nhỏ, mà một xa lạ.

Thẩm An Ninh nghĩ rằng nhận giọng , liền nhỏ giọng giải thích:

Chấn Dương, em Thẩm An Ninh…”

.”

Giọng Trương Chấn Dương mang theo vẻ mất kiên nhẫn:

việc gì ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tay Thẩm An Ninh cầm điện thoại khẽ khựng .

Rõ ràng mấy ngày , khi cô gặp Trương Chấn Dương ở thôn Thanh Tuyền, còn nhiệt tình cùng cô ôn những chuyện thời thơ ấu.

chỉ mới mấy ngày gặp, thái độ đổi như ?

lúc , lúc để suy nghĩ về sự đổi .

Thẩm An Ninh hít sâu một , hạ thấp giọng:

Chấn Dương, thế …”

“Sáng nay em gọi cho ông bà ngoại thì gọi , nên em nhắn tin cho họ.”

tới giờ, họ những gọi cho em, mà cũng trả lời tin nhắn…”

“Em sợ họ gặp chuyện gì đó, thể tới nhà ông bà ngoại em xem thử ?”

Bên điện thoại, Trương Chấn Dương lạnh một tiếng:

“Loại như cô, cũng lo cho ông bà ngoại ?”

Giọng điệu châm chọc khiến tim Thẩm An Ninh trùng xuống.

Cô nhíu mày:

Chấn Dương, em đắc tội gì với , khiến dùng thái độ như chuyện với em.”

em gọi cuộc điện thoại , vì em thật sự lo cho ông bà ngoại .”

“Trong làng, em chỉ còn liên lạc với mỗi , nên mới nhờ . thể giúp em tới xem họ một chút ?”

“Cô…”

“Thẩm An Ninh.”

Trương Chấn Dương mất kiên nhẫn cắt ngang lời cô:

“Dạo , chồng cô lúc chuyện phiếm với chúng đóng phim. còn đùa rằng, một con bé thẳng tính như cô mà cũng diễn .”

“Cho tới bây giờ mới , cô chỉ diễn, mà diễn còn giỏi.”

Tay Thẩm An Ninh siết chặt điện thoại:

ý gì?”

“Ý gì ?”

Trương Chấn Dương hừ lạnh:

“Cô với rằng cô thật sự lo cho ông bà ngoại.”

khi cô dẫn đám đòi nợ về thôn Thanh Tuyền, cô từng nghĩ tới việc họ sẽ làm khó ông bà ngoại cô ?”

tin đòi nợ tới, cô tự chạy mất, bỏ hai ông bà bảy tám chục tuổi bọn họ treo lên đ.á.n.h đập.”

“Cô giỏi thật đấy!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...